|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
khóa bằng đồng. Hai người hiểu ý, chỉ thấy một người đứng dậy, đi đến cạnh cửa, một tay nắm lấy ổ khóa bằng đồng, chỉ trong nháy mắt, ổ khóa kia đã méo mó, người nọ dùng sức một chút, liền đem ổ khóa tháo xuống.
Hai người đẩy cửa ra, cung kính mà mời hắn đi vào. Đập vào mắt hắn, lại là một vườn hoa, xinh tươi không thua gì nơi ở của Vô Song. Hoa viên đầy hoa tươi, hồng, trắng, vàng, lục, lam mỗi màu mỗi vẻ nở rộ khoe sắc. Hắn dọc theo con đường nhỏ rải sỏi uốn lượn mà đi.
Bên tai tiếng đàn càng lúc càng rõ ràng hơn, giống như ngay tại nơi không xa kia. Bước chân của hắn ngày càng nặng, mỗi một bước tựa như là nặng ngàn cân, khó mà cất bước thong dong. Vòng vo một lúc, trước mắt hắn đã sáng lên, một cái ao nhỏ xuất hiện trước mắt hắn, bên hồ vô số tàng liễu đong đưa tao nhã trước gió.
Trong nháy mắt, hô hấp của hắn cơ hồ đã suýt ngừng. Ở cửu khúc kiều trung tâm hồ, có một cái đình bát giác, có một nữ tử áo trắng, đưa lưng về phía hắn, nàng đang đánh đàn. Tấm lưng kia tinh tế, thướt tha, ánh mắt hắn bình tĩnh dừng ở trên người nàng, chân lại giống như bị khóa chặt, không có khí lực di chuyển, cũng không dám di chuyển. Chỉ sợ vừa động, tấm lưng kia liền giống như vô số giấc mộng, lập tức biến mất không thấy.
Mục Ngưng Yên nghe tiếng bước chân đến gần, tưởng Lưu Ly đến đây, dịu dàng bật cười: “Được rồi Lưu Ly, ta không uống thuốc bổ.” Dì phân phó phòng bếp mỗi ngày đều phải sắc cho nàng hai lần thuốc bổ, nàng liền thấy đau đầu. Mỗi ngày đều năn nỉ Lưu Ly đừng mang lại đây cho nàng, nhưng Lưu Ly làm gì có lá gan đó, mỗi ngày không nhìn chằm chằm nàng đến lúc uống sạch sẽ không chịu đi.
Có một đôi tay ở phía sau hướng tới, ôm cổ nàng, âm thanh bên tai vừa ôn nhu, vừa sợ hãi: “Vô Song, ta rốt cuộc cũng tìm được nàng. . . Vô Song, Vô Song của ta, Vô Song. . .” tiếng nói kia ôn nhu, hơi thở lại ẩm ướt phun ra sau gáy nàng, trên cổ, liền truyền đến một trận tê dại. Nàng quá sợ hãi, vội dùng sức giãy dụa, muốn đẩy hắn ra: “Ngươi buông ra! Ta không phải Vô Song biểu tỷ. . .”
Nhưng người nọ lại càng ôm chặt, giống như sợ nàng liền biến mất. Nàng gấp đến độ dùng sức đánh vào cánh tay hắn: “Buông ra, ta thật sự không phải Vô Song biểu tỷ. . . Nếu ngươi không buông ra, ta sẽ kêu người, mau thả ta ra. . . .”
Người nọ vẫn không buông ra, chính là quay mặt của nàng lại đối diện với hắn. Lộ ra một gương mặt khôi ngô tuấn tú trước mặt nàng, thế nhưng gương mặt kia, nàng rõ ràng là không biết. Nàng gấp đến độ cơ hồ muốn té xỉu, hắn lại gần nàng như thế, hơi thở và thân nhiệt trên mặt hắn, một bàn tay mạnh mẽ đem nàng ôm chặt vào lòng hắn. Cho dù ngay cả Mạnh đại ca cũng không vô lễ quá mức như vậy. Hắn chẳng lẽ không biết đến đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân sao?
Nhưng dù cho nàng có giãy dụa, cũng không thoát. Hắn ở trước mặt nàng, càng lúc càng lớn, càng ngày càng gần, trong lòng nàng thật khẩn trương, giống như biết hắn định làm gì, còn không có phản ứng lại, môi hắn đã phủ lên môi nàng, trằn trọc mút lấy, tùy ý làm bậy, nàng vừa giận vừa thẹn, muốn đẩy ra, nhưng căn bản lại không có tác dụng gì. Chỉ có thể tiếp nhận hắn, môi mũi của nàng đều toàn hơi thở hắn.
Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng hắn cũng thỏa mãn, lúc này mới thở hổn hển mà tách nàng ra, lẩm bẩm: “Vô Song, Vô Song của ta.” Nàng cũng thở hồng hộc như vậy, trong mắt một mảnh sương mù. Nhưng lại buồn bực tới cực điểm, trong sạch của nàng liền hủy hết trong tay hắn. . . Mạnh đại ca, nàng như thế nào, không thể làm thất vọng Mạnh đại ca a! Nghĩ đến người luôn luôn ôn nhuận như ngọc quân tử như Mạnh đại ca, trái tim nàng lại như bị dao cắt.
Nàng giương tay, hướng trên mặt hắn mà tát một cái: “Ngươi, đồ háo sắc, mau thả ta ra. Nếu không ta làm cho ngươi chết không có chỗ chôn.” Hắn dường như không có phòng bị gì, không có né tránh, chỉ nghe “Ba” một tiếng, trên mặt hắn đã lãnh một tát.
Hắn ngẩn ra, vẫn không nhúc nhích mà nhìn nàng, tay không buông ra, vẫn gắt gao ôm nàng như trước, lại bật cười, đau thương trong đáy mắt cũng phai nhạt, lẩm bẩm nói: “Phải, đau, là thật, không phải mộng. Vô Song, rốt cuộc nàng cũng trở lại bên ta.”
Nàng tức giận mà nhìn hắn, dùng chân đá hắn, nói: “Ta không phải Vô song biểu tỷ. vô Song biểu tỷ đã qua đời. . .” Người nọ liền run lên, sắc mặt bày ra một loại thống khổ, chậm rãi buông nàng ra, lui về sau hai bước.
Một hồi lâu, hắn cúi đầu lên tiếng: “Vậy ngươi là ai?”
Quyển 2: Chương 2
Nàng liên tiếp lui vài bước, thẳng đến khi dựa lưng vào cây cột bên chòi nghỉ mát, lúc này mới có thể ổn định hơi thở, nâng đầu, hỏi ngược lại: “Vậy ngươi là ai?” Một đôi con ngươi như nước nhuộm phủ, thanh nhã tú lệ, hai gò má đỏ bừng như vựng, thật là kiều diễm.
Hắn đứng ở bên chòi, một thân mặc cẩm bào thêu nổi, vạt áo theo gió hơi hơi phiêu động, tuy rằng chỉ lẳng lặng đứng như vậy, lại mơ hồ toát lên khí thế bất phàm. Hắn vẫn không nhúc nhích nhìn nàng, giống như muốn nhìn kỹ, chậm rãi nói: “Bách Lý Hạo Triết.”
Cánh mày thanh tú khẽ nhíu chặt, cái tên này dị thường quen thuộc, tựa hồ đã nghe qua, nhưng tuyệt đối không phải người quen ngày thường của nàng. Nhưng nháy mắt đã phản ứng lại hiểu ra vì sao cảm thấy cái tên này quen thuộc đến vậy, vội tao nhã động lòng người quỳ xuống hành lễ nói: “Hoàng Thượng vạn tuế.” Rốt cuộc cũng là thần dân bình thường trong thiên hạ, sau khi khôi phục thái độ bình thường lập tức biết đường tiến lui. Hắn không có lên tiếng, không khí giống như có gì khác lạ. Mà nàng chỉ có thể quỳ . Thì ra người này chính là đương kim Hoàng Thượng, phu quân của Vô Song biểu tỷ. Nghe nói Vô Song biểu tỷ qua đời vài năm nay, hàng năm hắn đều đến khuê phòng của biểu tỷ tưởng nhớ. Có thể thấy được là người cuồng dại vì yêu. Phong thái lại tuấn mỹ như thế, cùng vô song biểu tỷ thật sự là một đôi bích nhân. Chỉ tiếc Vô Song biểu tỷ đi sớm như vậy ——
Hắn yên lặng nhìn phản ứng của nàng, theo ngay từ đầu có điểm mờ mịt, đến vẻ giật mình sau này, cùng với tia sợ hãi trong mắt lúc sau. Phản ứng của nàng thực tự nhiên, cũng thực chân thật.
Hắn áp chế xúc động không ngừng cuồn cuộn trong lòng, hít sâu một hơi, mới bình thản nói: “Nàng hãy bình thân.” Nàng chậm rãi đứng lên, lẳng lặng đứng ở bên cạnh. Chỉ nghe thanh âm của hắn lại truyền tới: “Hiện tại nàng có thể nói cho trẫm tên của nàng rồi đó.”
Nàng vội trấn tĩnh, bẩm: “Dân nữ họ Mục, danh Ngưng Yên.” Bờ môi của hắn khẽ động, giống như đang nhấm nuốt: “Mục Ngưng Yên —- Mục — Ngưng — Yên ——” hồn nhiên bất giác như vậy gọi tên một người, có vẻ rất mờ ám. Lòng nàng có chút chấn động, sau khi bình tĩnh, mặt bất giác lại đỏ lên.
Gió nhẹ phe phẩy, tựa hồ hắn đã quên sự tồn tại của nàng, xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía nàng. Nàng ngẫu nhiên ngẩng đầu, liền nhìn thấy bóng dáng hắn, không biết có phải đứng ở bên chòi hay không, góc áo bay phấp phới, nhưng lại làm cho người ta cảm giác được vẻ cô tịch.
Khi giật mình bừng tỉnh, nghe thấy trong vườn tiếng bước chân dồn dập, nàng quay đầu lại, chỉ thấy dượng dì bước nhanh thẳng lại đây, phía sau theo một đám người hầu đại nội.
Nguyễn Sùng Cát cùng Nguyễn phu nhân quỳ xuống hành lễ: “Hoàng Thượng cát tường.” Bách Lý Hạo Triết thản nhiên nói: “Hãy bình thân.” Nguyễn Sùng Cát đứng dậy, trộm liếc mắt nhìn hoàng đế một cái, chỉ thấy thần sắc hắn vẫn thường như trước. Chính là không biết vì cái gì, trong lòng ông lại dâng lên một trận bất an mãnh liệt. Mấy năm nay Hoàng đế thật là hoài niệm Vô Song, hôm nay thấy Mục Ngưng Yên tựa như một khuôn mẫu đúc ra với Vô Song, nhất định sẽ vô cùng khiếp sợ. Nhưng giờ phút- này vẻ mặt hắn hắn bình tĩnh như nước khiến người ta không thể nhìn ra.
Kỳ thật đối với vị phu quân này của Vô Song, đương kim Hoàng Thượng, ông cũng không hiểu biết nhiều. Năm đó khi chưa gả Vô Song, hắn đối với ông mà nói, chính là một đứa con mà muội muội Nguyễn Ngọc Cẩn thu dưỡng. Loại chuyện này ở hậu cung thực phổ biến, hoàng hậu không hoàng tử, sẽ đem con trai của phi tần bên dưới thu dưỡng, danh phận cũng như con hoàng hậu. Nhưng lúc ấy ông cũng không nghĩ muốn tham gia chi tranh ngôi vị hoàng đế, cho nên lúc đó không có quá mức thân cận với một vị hoàng tử nào.
Sau đó Vô Song gả cho hắn, ông mưới tiếp xúc với hắn. Hắn biểu hiện khiêm cung có lễ, đối với ông khách khí cũng có có thập phần kính trọng. Mà ở phương diện quốc gia đại sự lại biểu hiện tài thế kinh người. ông suy nghĩ đắn đo hồi lâu, lúc sau mới quyết định trợ giúp hắn. Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là thân phận của hắn là trượng phu của Vô Song, cho nên ông không thể không can dự đến chuyện chi tranh ngôi vị. Dù sao hắn một khi tranh vị thất bại mà nói, như vậy vô song cùng nguyễn thị gia tộc đều có thể vạn kiếp bất phục.
Sau đó hắn thành công , như nguyện đi lên ngôi vị hoàng đế. Vô Song cũng thành hoàng hậu. Nhưng tựa hồ hết thảy bất hạnh cũng từ đó mà bắt đầu. Thái hậu không đến nửa năm sau liền quy tiên —- mà Vô Song sau lại bị giam lỏng ở Chiêu Dương điện, thân là phụ thân như ông, trọng thần trong triều, vậy mà ngay cả nguyên nhân con gái bị giam lỏng cũng không biết —— sau đó thì vô song lại bị
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




