watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7590 Lượt

chết cháy ở trong Chiêu Dương điện——-

Trong chốn hậu cung, nhiều chính là người hầu cùng thủ vệ. Ngay cả một gian thiên điện nho nhỏ, cũng có mấy người thủ gác, huống chi đường đường là Chiêu Dương điện đâu? Nhưng Vô Song lại bị lửa thiêu chết ngay trong Chiêu Dương điện rộng lớn —— nếu là không có hoàng đế nửa điểm bày mưu đặt kế, Vô Song sao có thể không cứu được chứ?

Một tướng công thành muôn đời khô —— một tướng công thành muôn đời khô a! ! ông cũng làm quan trong triều đình vài thập niên, sao lại không rõ đạo lý này đâu! Từ trước đến nay hoàng đế luôn e dè ngoại thích, mà Nguyễn gia bọn họ thanh thế cơ hồ có thể sánh vai ngang bằng cùng hoàng gia bọn họ. Không có một vị hoàng đế nào nguyện ý nhìn thấy trường hợp như vậy, Bách Lý Hạo Triết cũng không ngoại lệ.

Cho nên Vô Song đi rồi, ông cũng tâm như tro tàn, dâng tấu chương cho thấy quyết tâm từ quan. Như ông sở liệu, hoàng đế không có nửa điểm do dự liền chuẩn tấu của ông. Đây cũng khiến ông càng thêm khẳng định phỏng đoán trong lòng. Mấy năm nay ông cũng lệnh cho Vô Đào cùng Vô Lãng phải từ quan bỏ đi thực quyền, quên đi cái hư danh phò mã, nhưng Bách Lý Hạo Triết lại lặp đi lặp lại nhiều lần không chuẩn tấu. Ông đoán không ra vì cái gì, trong lòng lại lo sợ, đành phải dặn dò các con tram triệu lần hành sự phải cẩn thận, chỉ sợ bị hoàng đế bắt được nhược điểm. Nhưng mấy năm nay, hoàng đế tựa hồ cũng không có hành động nào tỏ ý muốn động nguyễn gia bọn họ. Ít nhất dưới mắt người ngoài, hoàng đế đối với một nhà nguyễn quốc trượng, ân sủng còn thịnh hơn khi Nguyễn hoàng hậu còn sống.

Cho nên ông càng không thể đoán ra tâm tư của hoàng đế. Mỗi lần hoàng đế tiến đến phủ đệ, ông lại thật cẩn thận, rất sợ có cái vạn nhất. Quả nhiên, hôm nay liền có ngoài ý muốn. Kỳ thật từ khi Mục Ngưng Yên vào phủ đệ, ông vẫn lo lắng sẽ xảy ra chuyện như hôm nay, cho nên sai người xây dựng một cái vườn nhỏ ở rất xa phủ chính, chỉ có một cửa thong với phủ chính. Mà hoàng đế một khi vượt đi đến, ông liền sai người đem cửa này đóng lại. Chính là ngàn phòng vạn phòng vẫn là phòng không được.

Hoàng đế hồi cung không đến một canh giờ sau, thánh chỉ đã muốn tới nguyễn phủ. Đại sảnh Nguyễn phủ bày hương án, mọi người quỳ xuống tiếp chỉ: “Dân nữ Mục Ngưng Yên của Quốc trượng Nguyễn Sùng Cát, thiên tư thông minh, tư sắc hơn người, đặc biệt phong làm Ngưng phi, ba ngày sau tiến cung. Khâm thử.”

Nguyễn Sùng Cát trong lòng run lên, không thể tưởng được chuyện xấu nhất vẫn đã xảy ra, lạinhanh như vậy, chỉ có thể dập đầu tạ ơn rồi tiếp chỉ, chỉ nghe bên người “Rầm” một tiếng truyền đến, còn chưa quay đầu, mọi người đã kinh hô lên: “Phu nhân, phu nhân —-” thì ra là Nguyễn phu nhân té xỉu.

Chúng nô tỳ ba chân bốn cẳng nâng Nguyễn phu nhân vào nội phòng. Nguyễn Sùng Cát tiếp thánh chỉ, miễn cưỡng cười vui tiếp đón công công truyền chỉ vào ngồi uống trà, công công kia lại cười nói: “Chúc mừng quốc trượng đại nhân, Nguyễn phủ lại sinh ra một Ngưng phi nương nương. Nước trà chúng nô tài không dám tiếp, Hoàng Thượng còn đang chờ nô tài về bẩm báo.”

Nguyễn Sùng Cát vội sai người đem ngân lượng lên thưởng cho bọn họ, khách khí nói: “Xin công công vui lòng nhận cho!” Công công kia cũng không khách khí, tạ ơn xong liền kéo mấy tiểu thái giám bên người rời đi.

Nguyễn Sùng Cát nhìn theo bóng dáng mấy người rời đi, vội xuyên qua hoa viên, vào nội phòng. Chỉ nghe thanh âm Nguyễn phu nhân bi thương truyền tới: “Yên nhi, biết làm sao bây giờ? Đường vào cửa cung sâu như đáy bể, dì muốn gặp con một lần cũng là ngàn nan vạn khó. Đây cũng không phải là quan trọng —- nhưng hậu cung chính là chốn ăn thịt người a — con cứ nhì Vô Song biểu tỷ ——– biểu tỷ của con cứ vậy mà ra đi ————” nói tới đây, Nguyễn phu nhân đã muốn khóc không thành tiếng .

Thanh âm Mục Ngưng Yên cũng nhỏ nhẹ vang lên: “Dì, con cũng không nghĩ muốn vào cung —- Ngưng Yên chỉ muốn ở bên cạnh hầu hạ dì —-” Nguyễn phu nhân nói: “Biết sớm như vậy, lúc trước chúng ta liền sớm đáp ứng hôn sự của Mạnh phủ, vậy thì bây giờ liền tốt rồi —-”

Nguyễn Sùng Cát nghe vậy, tâm sinh một kế, vội phất tay gọi một gia đinh, phân phó nói: “Nhanh đi mời Đại công tử cùng nhị công tử tới đây.” Gia đinh lĩnh mệnh, vội vàng mà đi. Lúc này ông mới đẩy ra cửa phòng, vào phòng.

Nguyễn phu nhân thấy ông tiến vào, dùng tay áo lau qua một chút nước mắt, nói: “Lão gia, biết làm sao bây giờ? Ông mau nghĩ một kế vẹn toàn đi, ngàn vạn lần không thể để cho Yên nhi tiến cung a?” Nguyễn Sùng Cát thở dài nói: “Trong thiên hạ, thành cũng do vua, bại cũng do vua a.”

Nguyễn phu nhân nghe vậy, nước mắt lập tức lại trào ra , khóc ròng nói: “Chẳng lẽ ông lỡ lòng nào để tôi trơ mắt nhìn Yên nhi sa vào cái lồng sắt kia sao, chẳng lẽ chúng ta mất đi vô song còn chưa đủ sao? Người khác mơ ước cái gì vinh hoa phú quý, trăm phương nghìn kế đem nữ nhân đưa vào cung, chúng ta lại không cần thứ đó. Tôi đã bằng bây tuổi đầu, thầm nghĩ chỉ muốn nhìn thấy Yên nhi thành thân yên ổn hạnh phúc mà thôi —” Nguyễn Sùng Cát tuy rằng là người cực kỳ nguyên tắc trên quan trường, nhưng xưa nay đối với thê tử cực yêu thương, hiện giờ thấy bà khóc sướt mướt như vậy, trong lòng cũng như bị dao cắt khó chịu, vội khuyên giải an ủi nói: “Tôi cũng không phải không chịu nghĩ cách —-”

Nguyễn phu nhân nghe vậy, liền ngừng tiếng khóc: “Cách gì?” Nguyễn Sùng Cát chậm rãi nói: “Hiện giờ, chỉ hy vọng hoàng đế còn có thể niệm chút cũ tình, nể mặt Vô Song lúc còn sống, thu hồi thánh chỉ.”

Thời gian dùng cơm tối, Thừa Càn điện.

Bách Lý Hạo Triết nói: “Không biết hai vị Phò mã vì chuyện gì mà vội vã đến đây?” thanh âm trầm ổN như ngọc, thập phần dễ nghe, cho thấy tâm tình hoàng đế hẳn là không tồi.

Nguyễn Vô Đào cùng đệ đệ Nguyễn Vô Lãng nhìn nhau, Nguyễn Vô Đào lúc này mới nói: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, huynh đệ hạ quan cầu kiến, là muốn thỉnh Hoàng Thượng thu hồi thánh lệnh đem biểu muội nạp làm Ngưng phi đã ban ra.” Lời này vừa nói ra, không khí lý một trận đông lạnh, giống như kết thành một tầng băng mỏng.

Thật lâu sau, lâu đến mức trong lòng huynh đệ nguyễn vô đào đã dâng lên từng trận sợ hãi. Thanh âm của Hoàng thượng lúc này mới lạnh nhạt vang lên: “À, thì ra là vì việc này. Phò mã chẳng lẽ không biết vua không nói chơi sao?”

Hai người vội quỳ xuống, Nguyễn Vô Lãng cúi đầu nói: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, chúng hạ quan tự biết tội không thể thứ. Nhưng vẫn là muốn cầu xin Hoàng Thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Bởi vì biểu muội sớm đã có hôn ước với người trong lòng, một nữ há có thể xứng hai phu, cầu xin Hoàng Thượng thành toàn, cầu xin Hoàng Thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

Hoàng đế tựa hồ có chút hứng thú: “A, không biết quý công tử nhà nào lại có vinh hạnh như vậy?” Nhưng hắn càng nhẹ nhàng bâng quơ, huynh đệ Nguyễn Vô Lãng càng thấp thỏm lo âu. Vị hoàng đế này tuy rằng còn nhỏ hơn mình vài tuổi, nhưng từ trước đến nay hỉ giận không hiện ra mặt, hành sự nghiêm cẩn, tuy rằng đăng cơ mới có vài năm, nhưng đã tụ đủ thiên uy .

Lúc này, ngữ khí của hắn giống như ân cần thăm hỏi chuyện thường tình, lại làm cho hai người cảm thấy trên trán mồ hôi lạnh đầm đìa, Nguyễn Vô Đào kiên trì trả lời: “Là Mạnh Lãnh Khiêm nhi tử của Mạnh thượng thư.” Chỉ nghe thấy hoàng đế cười khẽ ra tiếng: “Thì ra là mạnh Trạng Nguyên a, không tồi, không tồi, trai tài gái sắc, quả là một đôi bích nhân a. Hai vị Phò mã hãy bình thân.” Cũng không biết vì sao, theo như lời hoàng đế nói thì không nhận ra nửa điểm tức giận. nhưng hai người bọn họ lại cảm thấy hắn đã giận tới cực điểm.

Hai người khoanh tay đứng trong chốc lát, hoàng đế cũng không nói nữa. Hai người nhìn nhau, lại song song quỳ xuống, nói: “Cầu xin Hoàng Thượng thành toàn. Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Bách Lý Hạo Triết chậm rãi khoanh tay đứng lên. Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Hắn có thể sống lâu như vậy sao? Cho dù là có thể. Hắn cũng không muốn sống lâu như vậy? Nếu hắn còn sống, mà nàng đã mất. Như vậy hắn sống, ngàn năm vạn năm cũng chỉ có thể tưởng niệm nàng, rồi lại vĩnh viễn không thể gặp lại nàng . Loại khổ sở này so với chết đi còn sau hơn —– nếu không phải còn có Tử Tín, hắn tình nguyện theo nàng mà đi —– những năm gần đây, hắn vẫn mơ hồ cảm giác được nàng còn sống —— cho dù năm đó đám người hầu đem thi thể bê ra khỏi chiêu dương điện, hắn là tận mắt nhìn thấy. Nhưng hắn nhưng vẫn không muốn tin tưởng nàng đã thực sự rời đi —-

Cho nên hàng năm hắn không cố định sẽ đi Nguyễn phủ, tìm kiếm một ít dấu vết để lại. Mấy năm qua, hắn cơ hồ đã tuyệt vọng, cho là mình đã sai lầm rồi. Nhưng không phải hôm nay hắn đã tìm thấy rồi sao?

Trên đời này làm sao có thể có hai người giống nhau đến thế? Ngay cả cảm giác khi nắm tay, ôm nàng vào long cũng quen thuộc đến thế …. Người tên Mục Ngưng Yên kia, đường cong trên người đều giống hệt như nàng ở trong trí nhớ của hắn. Tuy rằng hương thơm trên người nàng không giống, trước kia là mùi hoa nhài thoang thoảng. Hiện tại cũng là hương thơm thanh nhã ấm áp —— nhưng trực giác nhắc nhở hắn nàng chính là Vô Song. Nhưng nàng lại không biết hắn — đây là điểm khiến hắn hoài nghi duy nhất. Hơn nữa biểu hiện của nàng chân thật

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT