|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đến thế, liền giống như lần đầu tiên nhìn thấy hắn, lần đầu tiên nhìn thấy hoàng đế vậy. Tự nhiên đến mức không nhìn ra chút ngụy trang nào.
Một đạo thánh chỉ này của hắn chính là thử. Nếu Nguyễn gia không hề động tĩnh mà nói, thì thực khiến cho lòng hắn lo lắng đã sai lầm. Nhưng theo lời thái giám đi tuyên chỉ trở về bẩm báo, nói Nguyễn phu nhân bỗng nhiên liền bị ngất xỉu. Lòng hắn đã có tới mươi phần chắc chắn. Mà lúc này Nguyễn gia hai huynh đệ lại xin cầu kiến, càng khiến hắn nắm chắc phỏng đoán, hắn đã có tám phần nắm chắc, nàng chính là Vô Song!
Xoay người, hướng hai người nói: “Hai vị Phò mã đi về trước đi. Trẫm đều đã có chủ trương.” Nguyễn Vô Đào cùng Nguyễn Vô Lãng liếc nhìn nhau, vội dập đầu tạ ơn nói: “Tạ ơn long ân của Hoàng Thượng.”
Huynh đệ họ Nguyễn khom người rời đại điện, lúc này mới thở phào một hơi. Nhưng hoàng đế lại nhẹ nhàng bâng quơ trả lời như thế, ngược lại bọn họ có chút không thể tin. Những lời vốn đã chuẩn bị sẵn để bẩm báo cũng không thể nói ra. Hai người không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn thoáng qua đèn đuốc sáng trưng trong thừa kiền điện, trong đầu lại dâng lên bất an.
Quyển 2: Chương 3
Gió hiu hiu quẩn quanh, dưới tàng cây một nam tử ôn nhuận thâm tình nhìn nữ tử thanh nhã trước mặt: “Chính muội cũng muốn tiến cung sao?” Nàng kia chậm rãi ngẩng tầm mắt, mày liễu nhíu lại, cánh môi đỏ mọng như trái anh đào chín hé mở: “Mạnh đại ca, chẳng lẽ ở trong lòng của huynh muội là loại nữ tử ham vinh hoa phú quý này sao?”
Mạnh Lãnh Khiêm vội la lên: “Tất nhiên huynh biết muội không phải nữ tử như thế. Cho nên chỉ cần muội nói muội không muốn tiến cung, huynh nhất định sẽ đi cầu Hoàng Thượng, cho dù là quỳ dập đầu ở trước mặt người, huynh cũng gắng sức cầu xin người thành toàn cho chúng ta.” Mục Ngưng Yên khẽ nở nụ cười chua xót: “Nếu là biện pháp này hữu dụng mà nói, Ngưng Yên sẽ không phải tiến cung —-” đại biểu ca cùng nhị biểu ca sớm đã tiến cung cầu xin hoàng đế . Nhưng đến bây giờ hoàng đế còn chưa thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, xem ra chuyện nàng tiến cung đã không còn biện pháp nào cải biến nữa rồi.
Mạnh Lãnh Khiêm im lặng trong chốc lát, sự thật đích xác là như thế. Ngày ấy sau khi hoàng đế hạ thánh chỉ, huynh đệ Nguyễn gia liền chạy tới Mạnh phủ tìm hắn bàn bạc. Huynh đệ Nguyễn gia tỏ vẻ cha mẹ đã sớm nguyện ý đem Ngưng Yên gả cho hắn , bất đắc dĩ Ngưng Yên nghĩ muốn ở phủ đệ bầu bạn nhiều hơn môt đoạn thời gian. Ai ngờ lại i gặp phải chuyện hoàng đế phong phi, muốn mời cha con họ Mạnh hỗ trợ, cùng hướng Hoàng thượng giải thích một chút, tuy rằng chưa cử hành lễ nghi, nhưng song phương đã có ước định bằng miệng. Mạnh Lãnh Khiêm tất nhiên là đồng ý ngay, Mạnh thượng thư lúc ấy cũng gật đầu.
Nhưng sau khi huynh đệ Nguyễn gia tiến cung đi cầu Hoàng Thượng, hoàng đế mấy ngày liền đến nay không có nửa điểm động tĩnh. Sáng sớm hôm nay, lại triệu một mình Mạnh thượng thư vào Thừa Kiền điện. Sau khi Mạnh thượng thư hồi phủ, liền nói với Mạnh Lãnh Khiêm: “Chuyện Mục gia cô nương, ta xem con nên chết tâm đi thì hơn. Hôm nay tuy rằng Hoàng thượng chưa từng nhắc một câu nào v, ới ta, nhưng vi phụ làm quan bấy năm nay cũng không phải là kẻ ngốc. Chuyện Mục gia cô nương tiến cung phong phi, đã muốn không để cho thương thảo nữa rồi.”
Trăm triệu thật không ngờ, Mạnh thượng thư hồi phủ không đến một canh giờ, thánh chỉ hoàng đế chỉ hôn đã ban ra . Hoàng đế đem quận chúa của Bình An hầu gả cho hắn.
Mục Ngưng Yên giương mắt nhìn vẻ mặt ôn nhuận của hắn, khẽ giọng nói: “Mạnh đại ca, huynh hãy quên muội đi —–” Mạnh Lãnh Khiêm liên tục lắc đầu: “Không, sao huynh có thể quên muội được? Muội biết mà, từ lần đầu tiên gặp muội, ta —–” Mục Ngưng Yên ngắt lời hắn, lắc đầu nói: “Mạnh đại ca, đừng nói nữa —-” nói rồi lại nói, nói xong cũng có thể giair quyết được ì đâu cũng chỉ càng thêm thương tâm mà thôi.
Mạnh Lãnh Khiêm mạnh mẽ ôm lấy cổ nàng, thống khổ nói: “Ngưng Yên, Ngưng Yên —-” nàng chỉ cảm thấy mũi ê ẩm, nước mắt chậm rãi chảy xuống, chậm rãi thoát khỏi vòng tay hắn: “Mạnh đại ca, huynh đừng như vậy —”
Bỗng nhiên, một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng cao sang truyền tới: “Khá lắm, tình chàng ý thiếp.” Mạnh Lãnh Khiêm chấn động toàn thân, sắc mặt xám nghoét, hai tay buông nàng ra, hoảng sợ quỳ xuống dập đầu nói: “Hoàng Thượng vạn tuế.” Biết rõ ngày Ngưng Yên tiến cung hắn cũng bị chỉ hôn, trong lòng biết về sau không thể gặp lại. Cũng biết rõ Ngưng Yên cho dù bây giờ còn chưa có tiến cung, nhưng trên danh nghĩa đã muốn là nữ nhân của hoàng đế. Hắn lại vẫn không thể khống chế bước chân của mình mà đi tới Nguyễn phủ. Nhưng trăm triệu thật không ngờ, Bách Lý Hạo Triết thế nhưng cũng sẽ đến lúc này, hắn chỉ cảm thấy toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa. Chính mình thật không sợ, cùng lắm là chết. Nhưng chỉ sợ liên luỵ cha mẹ người nhà. Lúc này chỉ có thể liều mạng dập đầu.
Lòng nàng chấn động, chậm rãi xoay người, chỉ thấy hắn cao quý uy nghiêm đứng dưới tàng hoa quế, người mặc long y màu trắng hàng ngày, trên lưng là đai lung bảo ngọc nạm rồng, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ, sắc mặt hiển nhiên đã tái đi.
Nàng cũng chuẩn bị quỳ xuống hành lễ, mới vừa khom thắt lưng, đã thấy một bàn tay trắng trẻo vươn lại, đầu ngón tay ấm áp, cầm cánh tay của nàng, đem nàng kéo đứng lên, thanh âm hoàng đế mang theo vài tia lãnh ý: “Nàng không cần hành lễ.” không cần nhìn một cái cũng biết trên mặt đất trài đầy đá cuội, mặc dù từng viên đều nhẵn nhịu mượt mà, nhưng quỳ xuống đến dập đầu, nhất định là rất đau đớn.
Nàng chỉ cần khom đầu gối hành lễ: “Tạ ơn Hoàng Thượng.” Hoàng đế lạnh lùng nghiêm mặt, không có nói nữa. Nên người đang quỳ Mạnh Lãnh Khiêm chỉ phải liều mạng dập đầu. Trong lòng Mục Ngưng Yên biết hai người đã xúc phạm thánh nhan, nhưng không biết vì sao, nhưng bất giác không hiểu vì sao nàng vô cùng sợ hãi. Hơi hơi tiến lên vài bước, lại hướng hắn quỳ gối hành lễ, ôn nhu thỉnh cầu nói: “Cầu Hoàng Thượng tha cho Mạnh đại ca, huynh ấy đến đây cũng chỉ là muốn nói lời từ biệt với dân nữ. Cầu xin Hoàng Thượng nể tình Ngưng Yên, tha cho huynh ấy đi.”
Mới vừa rồi hắn gặp hai người đúng dưới tàng cây, thủ thỉ tâm sự, tựa như bức tranh tài tử giai nhân duy mỹ, trong lòng sớm đã nổi giận. Sau lại lại thấy Mạnh Lãnh Khiêm ôm nàng, nàng cũng nằm ở trong lòng hắn ta, không nhúc nhích. Nghĩ lại ngày ấy khi mình ôm nàng, bị nàng đánh một cái tát, hai người ở trong lòng nàng bên nào nặng bên nào nhẹ, cao thấp đối lập, lòng lại dâng lên cơn giận dữ.
Lúc này nàng lại vì hắn ta ôn nhu cầu cạnh, hắn cảm thấy cực kỳ chướng mắt, liếc mắt nhìn hai người một cái, xoay người bỏ đi. Để lại nàng và Mạnh Lãnh Khiêm nơi đó.
Nàng đứng ở nơi đó, một hồi lâu sau, mới xoay người, đỡ mạnh lãnh khiêm đứng lên, nói: “Mạnh đại ca, huynh đi về trước đi.” Mạnh lãnh khiêm gật gật đầu, trong ánh mắt hình như có vạn ngữ ngàn ngôn, nhưng trong lòng cũng biết cả đời này cũng vô pháp nói thêm dù chỉ một chữ nữa, đành phải nhẹ giọng nói: “Bảo trọng.” Nghe vậy, nàng thấy chóp mũi lại chua xót, nhìn bóng dáng hắn rời đi, trong lòng yên lặng lẩm bẩm: “Mạnh đại ca huynh cũng bảo trọng.”
Chậm rãi xoay người, không hoàng ấy bóng dáng hoàng đế đâu. Mới vừa rồi mọi chuyện xảy ra tựa như một giấc mộng. Nàng khẽ cắn môi, dọc theo đường nhỏ trải sỏi uốn lượn trở về phòng.
Vừa đẩy cửa ra, bỗng thấy ngay một bóng người màu trắng xuất hiện ở trước mặt, thế nhưng Bách Lý hạo triết lại đã ở trong phòng của nàng. Đây là nội phòng của nàng, từ trước đến nay trừ dì cùng Ngọc Lưu Ly, chưa bao giờ từng có người thứ ba bước vào. Chỉ thấy hắn xoay người, lạnh lùng nghiêm mặt nhìn nàng, từ từ nói: “Nàng không muốn tiến cung?”
Nàng giương mắt, chỉ thấy đáy mắt hắn thâm u, giống như là hồ sâu vạn dặm, chẳng phân biệt được sáng tối. Nàng hít sâu một hơi, cắn răng, quỳ xuống: “Hoàng Thượng muốn nghe lời nói thật sao?”
Hắn vẫn không nhúc nhích nói: “Nàng cứ nói.” Nàng trong trẻo nói: “Từ xưa đến nay, có mấy nữ tử tự nguyện vào cung đâu? Cho dù Hoàng Thượng anh minh thần võ, tuổi trẻ bất phàm. Nhưng hậu cung bên trong, có bao nhiêu nữ tử, có bao nhiêu ánh mắt, có bao nhiêu trái tim chờ chia xẻ? Hoàng thượng có thể chia cho Ngưng Yên được mấy phần đây?”
Hắn không có trả lời, nhìn thấy nàng vẫn như trước duy trì tư thế quỳ gối, mày khẽ nhíu chỉ nói: “Nàng đứng lên đáp lời đi.” Nàng nói: “Tạ ơn Hoàng Thượng.” Thướt tha đứng lên. Hắn khẽ nâng mày, nói: “Nàng nói tiếp đi.” Nàng hờ hững nói: “Cho nên Ngưng Yên cũng giống như những nữ tử khác trên thế gian này thôi, chỉ cầu mong có một người tri kỷ, nắm tay tới đầu bạc rang long.”
Hắn có chút bủn rủn toàn thân chỉ cầu mong có một người tri kỷ, nắm tay tới đầu bạc răng long. Tay hắn càng nắm càng chặt, thản nhiên nói: “Mạnh Lãnh Khiêm chính là tri kỷ mà nàng mong ước sao?” Trong giọng nói có một cỗ hàn ý dâng trào. Mục Ngưng Yên cũng ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng trong mắt lại không có nửa điểm sợ hãi: “Mạnh đại ca có phải hay không, là một chuyện khác nữa. Mà Hoàng Thượng ngài có phải là tri kỷ của ngưng yên hay không, ngưng yên cũng biết rất rõ. Hoàng Thượng đời này tuyệt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




