watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7586 Lượt

không lớn, cho dù là năm đó hoàng hậu không có chết trong trận đại hỏa đó, chính là nàng thế nào có thể vượt qua bao trạm kiểm tra canh chừng mà rời khỏi hoàng cung chứ? Chuyện này căn bản không có khả năng xảy ra.

Thời gian trôi qua trăm chiết ngàn chuyển. Chỉ chớp mắt, Chiêu Dương điện nguy nga trang trọng lại lần nữa xuất hiện trước mặt bọn họ. Hoàng đế xua tay, ý bảo dừng loan giá. Chậm rãi bước đi thong thả tiến vào đình viện, khi thì nghỉ chân, khi thì ngửa đầu.

Chiêu Dương điện từ trước đến nay được quy định là tẩm điện của hoàng hậu vương triều Bách Lý. Sau trận đại hỏa bị thiêu rụi, tóm lại là không thể để cảnh tường đổ điện sập ngổn ngang không để ý đến. Hai năm sau, trong triều nhiều đại thần liền dâng tấu chương, thỉnh cầu hoàng đế trùng kiến. Hoàng đế cũng chuẩn tấu, thời gian gần đây cũng đã cơ bản hoàn thành.

Phượng Nghi điện nằm sâu khuất hẻo lánh, ban đầu vốn có tên là Duyên Thanh điện, trước khi Ngưng phi tiến cung, Hoàng Thượng đặc biệt hạ chỉ thay tên đổi thành Phượng Nghi điện.

Phượng Nghi, Phượng Nghi, uy nghi như phượng. Từ xưa đến nay trong hậu cung có thể sánh với phượng cũng chỉ có một mình hoàng hậu mà thôi. Cho nên hai chữ nhìn như vô cùng đơn giản này. Ứớc chừng lại làm cho cả hậu cung một phen chấn động .

Thạch Toàn Nhất một tay phất nan hoa chỉ một tay cầm một cái lồng sắt nhỏ, một đường đi thẳng, cảm thấy khắp cả người mồ hôi đầm đìa khô nóng không chịu nổi, nhưng lúc này vừa vào địa giới phượng nghi điện, đã thấy vạt áo bay phấp phới, càng vào sâu càng mát mẻ.

Đi chưa được mấy bước, đã nghe thấy âm thanh trong trẻo nhưng ấm áp của thái tử từ bên trong truyền đến, tìm theo tiếng mà đi, thấy một cái ao xinh đẹp xuất hiện ở trước mặt, hoa cỏ nở rộ bên bờ, sắc xanh xen phủ, mặt đá rêu xanh phủ kín, quả thật là thanh tịnh vô cùng. Ngẩng đầu, Ngưng phi đang ở trong chòi nghỉ mát bên cạnh ao cùng tái tử đọc sách.

Mọi người đều biết, vị Ngưng phi này là biểu muội của Nguyễn hoàng hậu đã quá cố, cho nên dung mạo cực kỳ tương tự. Có lẽ là người thân máu mủ trong nhà, cho nên sau khi vào cung đối đãi với thái tử khác hẳn với những phi tử khác trong cung, trừ bỏ ngày ngày làm bạn chơi đùa học bài, ngay cả từng bữa ăn hang ngày cũng quan tâm hỏi han.

Thái tử từ sau khi Nguyễn hoàng hậu qua đời vẫn ở tại Trường Tín điện, cũng không thân thiết với mấy vị tần phi trong hậu cung, cho dù là ngày xưa nhóm tần phi dung hết mọi tâm tư để lung lạc, thái tử vĩnh viễn cũng là lãnh đạm có lễ, tiến lùi có theo, có thể nói đến là kỳ quái, từ sau khi gặp Ngưng phi, lại khác hẳn với những người khác, bất quá mới mấy ngày đã muốn thân thiết dị thường. Thực không thể không làm cho người ta cảm than điều kỳ diệu của máu mủ tình thâm.

Tiểu Lý Tử mỗi ngày hầu hạ Hoàng Thượng tản bộ, từng ở ao nhỏ trong ngự hoa viên gặp qua ngưng phi mang theo thái tử ngắm cá. Thái tử ghé trên lan can bằng cẩm thạch cửu khúc kiều, thỉnh thoảng vui vẻ ra mặt, thỉnh thoảng quay làm nũng . Mà Ngưng phi tay nắm khăn lụa, ôn hòa mỉm cười, thỉnh thoảng lại lau mồ hôi cho thái tử. . . . . . Ở bên cạnh ao xa xa nhìn lại, cảm thấy hai người tựa như mẫu tử ruật thịt vậy.

Thái tử có khi ở Phượng Nghi điện chơi quá giờ ngủ, liền ngủ lại luôn. Trước đó vài ngày, khi hắn thị hầu, từng nghe quản sự công công bên người thái tử đem việc này bẩm báo hoàng đế, nói là Ngưng phi làm trái quy củ, cầu xin Hoàng Thượng định đoạt nên xử lý như thế nào. Mà Hoàng Thượng nghe xong, thế nhưng không chút phật lòng, còn mỉm cười, giọng nói ấm áp nói: “Vậy cứ để thái tử theo Ngưng phi đi!”

Tiểu Lý tử tuy rằng tuổi chưa nhiều, nhưng từ nhỏ đã đi theo Thạch tổng quản, cũng tính xem là kẻ có mi cao mắt thấp (nhìn sắc mặt đoán lòng người). Nhưng hắn chính là không hiểu nổi trong hồ lô của Hoàng Thượng rốt cuộc bán thuốc gì.

Mượn Ngưng phi mà nói đi. Ngày đó Hoàng Thượng chỉ gặp một lần ở phủ Tể tướng, hồi cung liền lập tức hạ chỉ đem phong làm phi tử nhất phẩm. Nói là ngang hàng nhưng thực sự so với bốn vị phi tử trong hậu cung vẫn là cao hơn một bậc

Trong lúc nhất thời trong cung một phen chấn động. Phải biết rằng hoàng đế xưa nay không yêu nữ sắc. Từ sau khi Nguyễn hoàng hậu qua đời, đại thần trong triều thỉnh thoảng có dâng tấu cầu hoàng đế vì giang sơn xã tắc suy nghĩ, sớm lập hoàng hậu. Hoặc là xin hoàng đế ấn theo quy định từ trước, thực hành ba năm một lần tuyển phi. Nhưng hoàng tượng hết lần này tới lần khác đều bãi tấu.

Lúc ấy bao nhiêu người đều cho rằng từ nay về sau Ngưng phi sẽ độc sủng trong hậu cung. Nhưng từ ngày vào cung tới nay, lại làm cho người ta thất vọng. Bởi vì Hoàng Thượng một lần cũng không có giá lâm quá Phượng Nghi điện.

Tuy rằng nghe nói Ngưng phi nương nương thân mình có bệnh nhẹ, không thể phụng dưỡng Hoàng Thượng. Nhưng Hoàng Thượng chưa bao giờ giá lâm, cũng chưa bao giờ tự mình hỏi thăm về Ngưng phi, quả là chuyện lạ mà có thật.

Có thể nói là Hoàng Thượng không sủng ái Ngưng phi đi, nhưng cũng không phải. Mấy tháng nay, mỗi khi các xứ tiến cống, Hoàng Thượng đều sai người ban cho Phượng Nghi cung đầu tiên.

Vậy chuyện này rốt cuộc là vì sao? Không ai hiểu được. Tiểu Lý tử từng ngầm trộm hỏi Thạch tổng quản, nhưng Thạch tổng quản cũng hướng hắn khoát tay áo, tỏ vẻ không thể hỏi nhiều.

Mượn cái lồng sắt hiện tại trên tay hắn đang cầm mà nói đi, nghe nói chính là do Lữ tướng quân đóng ở tây thành phái người ra roi thúc ngựa đưa tới cho Hoàng Thượng.

Nghe nói hoàng đế chỉ xốc miếng vải che lên xong, mỉm cười, liền phân phó thạch tổng quản nói: “Ban cho Ngưng phi đi! ”

Xa xa đã thấy thái tử điện hạ ngồi ngay ngắn ở bàn đá, ngồi nghiêm chỉnh đọc thơ. Mà Ngưng phi lại ngồi ở bên cạnh, trên tay bưng chén chè ô mai hạt sen ướp lạnh, thìa bạc khé khuấy, vụn băng kêu leng keng. Ngưng phi ngâm trước một câu, thái tử nháy mắt liền tiếp một câu. Ngưng phi khẽ mỉm cười, tự tay múc một thìa chè đút cho thái tử.

Ngưng phi mặc bộ cung trang thanh nhã màu ngọc bích, vì đang cầm thìa, hơi hơi lộ ra cổ tay oánh bạch, không giống các nương nương khác đều đeo vòng ngọc châu báu, nhưng màu da oánh bạch như ngọc, được màu xanh ngọc tô điểm, càng trở lên thanh lệ thoát tục, làm cho người ta hoa mắt thần mê.

Tiểu Lý tử đi vào hai bước, vội cung kính mà quỳ xuống hành lễ vấn an: “Nô tài thỉnh an Ngưng phi nương nương cùng thái tử.”

Mục Ngưng Yên chậm rãi quay đầu, tua rua trâm ngọc khẽ lay động, không ngừng va chạm, nổi lên những gợn song nhẹ: “Hãy bình thân.” Tiểu Lý tử dập đầu tạ ơn xong mới đứng dậy, cung kính mà bẩm : “Ngưng phi nương nương, nô tài phụng khẩu dụ của Hoàng Thượng, đem lễ vật tặng cho nương nương.”

Thị nữ thân tín bên cạnh Mục Ngưng Yên Thiên Tình tiến lên tiếp nhận lồng trùm vải nhưng trong tay tiểu lý tử, hai tay dâng lên trước mặt Mục Ngưng Yên. Mục Ngưng Yên khẽ mỉm cười, cũng không vội vạch ra xem. Nhưng thái tử Thừa Hiên bên cạnh mang theo vài tia tò mò: “Nương nương, cái gì ở trong lồng vậy?”

Mục Ngưng Yên lúc này mới phân phó nói: “Đem vải che mở ra xem nào.” Bọn thị nữ nghe vậy, liền tiến lên mở tấm vải che ra.

Thái tử phát ra”Oa” một tiếng thét kinh hãi: “Thật là đẹp mắt.” Thì ra trong lồng sắt nhốt một con vật nhỏ trông vừa giống chồn lại vừa giống sóc, toàn thân da lông tuyết trắng, không lẫn một màu nào khác, long trắng mượt mà, cực kỳ đáng yêu.

Tiểu lý tử cúi đầu bẩm: “Hoàng Thượng còn bảo nô tài chuyển cáo Ngưng phi nương nương, nói này con tiểu hồ này hiền lành, tuyệt đối không làm người khác bị thương.”

Mục Ngưng Yên buông bát bạch ngọc xuống, thị nữ thấy thế, vội hai tay đem con vật bế ra, đưa tới trong tay nàng. Chỉ thấy tiểu hồ ly kia dán sát vào cổ tay nàng cúi đầu khẽ ngửi, phát ra tiếng kêu “Chít chít” đáng yêu. Ôm vào tay, long mềm mượt mà, quả là không muốn buông tay

Thái tử nhìn không chớp mắt, thật là hâm mộ: “Nương nương, nhi thần có thể ôm một cái không?” Mục Ngưng Yên cười ấm áp, ánh mắt sủng nịnh ôn nhu nói: “Tất nhiên là có thể a?” Vừa nói vừa giơ đưa tay đưa tiểu hồ ly cho thái tử.

Lại thấy tiểu ly kia lại phát ra một trận “Chít chít chít chít, đầu quay ngoắt lại, vẫn hướng tới phía mục ngưng yên mà tìm, dường như không muốn chuyển sang tay thái tử vậy.

Mục Ngưng Yên đem tiểu li đặt ở trên bàn đá, nhỏ nhẹ ôn nhu nói: “Con thử tìm vài thứ quả ít nước vỏ cứng đút cho nó, xem nó có muốn ăn hay không?” Thái tử nghe vậy, liền giơ tây lấy mấy hạt hạnh nhân trong hộp Bát Bảo, thật cẩn thận đưa tới trước mặt tiểu li kia. Mắt tiểu li hơi hơi giật giật, há mồm liếm liếm, tựa hồ cảm giác được đó là đồ ăn rất ngon, liền bắt đầu gặm cắn.

Mọi người đều bị bộ dáng đáng yêu của tiểu li kia làm cho vui vẻ. nhưng khi ăn xong, tiểu ly kia vẫn không muốn đến chỗ của thái tử. Chỉ thấy Ngưng phi nhẹ giọng an ủi thái tử: “Hay là thế này đi, để cho thị nữ nuôi, mỗi ngày khi con học bài, đến thư phòng đều đút cho nó ăn vài thứ. Chờ thêm một hai ngày, nó nhất định không sợ con nữa . . . . . .”

Bên cạnh Phượng nghi điện có một hồ nước rất đẹp, bọn thị nữ đang cầm đèn sớm đã chuẩn bị đồ tắm rửa. Ở trên mặt nước rắc cánh hoa, lại vẩy them dầu hoa đặc chế, lúc này hơi nước bốc lên, cả điện mùi thơm lạ

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT