watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7585 Lượt

một tiếng động, nhưng lúc này trong đẩm điện Phượng Nghi cung sớm đã đèn đuốc sáng trưng.

Chúng Thị nữ cùng nội thị ở ngoài cửa điện khom người mà đứng. Mà mấy nội thị thân cận bên cạnh hoàng đế đã vào bên trong hầu hạ hoàng đế thay quần áo, sau khi đã mặc long bào chỉnh tề, hoàng đế chậm rãi quay người lại, chuẩn bị lâm triều .

Mấy nội thị thân cận như mọi ngày giống nhau định há miệng hô lớn: “Hoàng Thượng khởi giá.” Chưa kịp lên tiếng đã thấy hoàng thượng phất

tay áo, ý bảo mọi người chớ có lên tiếng.

Nội thị rùng mình, vội vàng im tiếng. Chỉ thấy hoàng đế quay trở lại nhìn phía phù dung trong – trướng. bởi vì rèm che, tầng tầng sa liêm, cơ hồ nhìn không thể nhìn thấy than ảnh trên giường, chỉ có thể lờ mờ chiếu ra một bóng hình xinh đẹp.

Hoàng đế khóe miệng mỉm cười đứng ngóng nhìn một lúc đâu, sau đó mới khởi giá. Thị nữ, nội thị trong Phượng Nghi điện, đều nhất loạt quỳ xuống cung tiễn hoàng thượng khởi giá

Ngưng phi nương nương ngủ rất say, mãi cho đến gần trưa, mới từ trong trướng nói vọng ra.

Thị nữ đi đầu Thiên Tình vô thanh vô thức tiến lên, chỉ nghe ngưng phi nương nương nhẹ giọng hỏi một câu: “Giờ nào rồi?” Thiên Tình hồi bẩm nói: “Bẩm nương nương, đã là buổi trưa .”

Mục Ngưng Yên giật mình: “Đã muộn vậy rồi sao ?” Thiên Tình đáp: “Vâng, Hoàng Thượng phân phó nô tỳ bảo không được đánh thức nương nương, để cho nương nương an tĩnh nghỉ ngơi.”

Mục Ngưng Yên trầm mặc hồi lâu, mới phân phó nói: “Hầu hạ tắm rửa thay quần áo đi.” Thiên Tình “dạ” một tiếng, nhẹ tay khinh vung lên, liền có mấy thị nữ đang bưng bồn rửa mặt tiến lên.

Bọn thị nữ nhẹ nhàng xốc rèm lên, chỉ thấy chủ tử sắc mặt nặng nề, nằm nghiêng ở trên giường, giống như đang xuất thần, mái tóc đen bóng phiêu tán trên gối, làm nổi bật lên da thịt tuyết trắng như ngọc của nàng, mềm mại mà tỏa sáng. Chính là nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra trên da thịt nõn là đó có những điểm hồng hồng, rõ rang là dấu vết sủng ái hoàng đế lưu lại.

Thị nữ gần người thiên tình vội cụp mi mắt, dời tầm mắt, không dám nhìn nữa. Chính là loáng thoáng cảm thấy có gì đó khác thường, Ngưng phi nương nương này vừa được Hoàng Thượng sủng hạnh, nhưng lại không thấy tăm hơi của nửa điểm vui mừng.

Có lẽ chủ tử của chính mình có chút đặc biệt. Từ khi tiến cung tới nay, Hoàng Thượng chưa bao giờ giá lâm Phượng Nghi điện này, Ngưng phi nương nương cũng không giống chủ tử cung điện khác ồn ào nhiều chuyện, chỉ nhàn nhã trầm ổn mà trôi qua từng ngày.

Bách Lý Hạo Triết cũng không sai người thông truyền, lập tức đi vào. Vốn định ở ngự thư phòng phê tấu chương, nhưng lại chịu không nổi, qua loa nhìn hai bản, liền ném sang một bên.

Trong điện vông cùng im ắng, chỉ có thị nữ thân cận Thiên Tình đứng ở trước rèm hầu hạ, thấy hoàng đế khẽ bước chân đi vào, vội quỳ gối vi lễ. Bách Lý Hạo Triết khẽ vung tay áo, thấp giọng hỏi: “Nương nương đâu?”

Thiên Tình trả lời: “Bẩm Hoàng Thượng, nương nương mới thức dậy không lâu, tắm rửa xong mới đi ra.” Dứt lời, lại nhẹ nhàng thay Hoàng Thượng xốc mành, dẫn hoàng đế đi vào, sau đó liền lặng yên không một tiếng động mà lui ra ngoài.

Mái tóc đen như gỗ mun rủ xuống, từ phía sau nhìn lại bóng loáng động lòng người. Nàng ngồi ở trước gương đồng, một tay cầm lược ngà voi, một tay đỡ tóc đen, chậm rãi lơ đãng mà chải . Da đầu nàng vốn rất trắng, lúc này lộ ra nửa cahs tay, lại tráng như tuyết nõn nà, hắn nhìn hồi lâu, chỉ cảm thấy hoa mắt mê muội.

Nàng vô thức giương mắt, nữ tử bên trong gương đồng thanh lệ mà dịu dàng, còn mơ hồ có một người khác. Nàng cả kinh, quay đầu, đã thấy hoàng đế đứng đó từ lâu, hắn đang mỉm cười, bên trong ánh mắt hình như có vô hạn ôn nhu. Vươn tay ra, tiếp lược ngà voi. Vẫn đứng khom người giúp nàng chải tóc.

Trong điện tĩnh lặng không tiếng động, chỉ có hai than dảnh duy mĩ linh động, hơi thở hai người dồn dập, mơ hồ có thể nghe được.

Cũng không biết như vậy qua bao lâu, hắn buông lược xuống, thấp giọng nói: “Nàng chải lại một chút, ta còn có tấu chương phải phê.” Nàng nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.

Đám người tiểu lục tử ở Thừa Càn điện vốn tưởng rằng hôm nay hoàng đế sẽ ở Phượng Nghi điện, cho nên mới túm nhau lại đang nói giỡn. Ngẩng đầu, chỉ thấy sắc mặt hoàng đế âm trầm đi vào, vội vàng hành lễ, nhưng hoàng

hoàng đế không nói một lời, chỉ xua tay ý bảo bọn họ lui ra ngoài.

Bách Lý Hạo Triết đi qua đi lại hồi lâu, hai tay khẽ vỗ, nhẹ giọng phân phó: “Đi đem Thiên Tình triệu đến. ” người ngoài cửa sổ chỉ “Vâng” một tiếng đã không thấy bóng dáng .

“Đem thứ đó trình lên đây!” Có một cái trap nhỏ tinh xảo xuất hiện trước mắt. Bách Lý Hạo Triết khoanh tay đứng, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt không một ti biểu cảm.

Hắn cuối cùng cũng mở mắt, tay nhấc một cái, trap ngọc lên tiếng đáp lại. Nháy mắt, chóp mũi đã tràn đầy mùi thơm ngào ngạt. Hắn cứng đờ toàn thân, tuy rằng mới vừa rồi khi chuyên tâm chảo tóc cho nàng, sớm đã ngửi được hương khí trên người nàng giống như xạ hương. Nhưng một tráp tràn đầy xạ hương lại vẫn là khiến lòng hắn kinh sợ vạn phần.

Xạ hương, từ trước đến nay là vật cấm trong cung, nữ tử trong cung mà ngửi lâu ngày sẽ không thể mang thai. Có thể nói từ trước đến nay là thứ mà cung tần tránh không kịp. Nhưng nàng lại giấu đầy một tráp như vậy.

Nàng chỉ cần dùng non phân nửa tráp này, nhất định cả đời không thể mang thai.

Hắn giận đến cực điểm, vung tay định hất vỡ cái tráp. Nhưng chợt ngừng lại, phân phó nói : “Đi tìm Vu thái y đem toàn bộ đồ bên trong đổi đi, nói là khẩu dụ của trẫm. Chỉ cần mùi tương tự, không có hại với cơ thể là được.”

Thiên Tình quỳ gối hành lễ: “Dạ” đang muốn khom người trở ra, hoàng đế lại có phân phó: “Nhớ kỹ, rửa sạch sẽ thứ đựng trong tráp, không được lưu lại nửa điểm dấu vết.”

Nội điện đèn đã tắt, ánh trăng xuyên qua song cửa tiến vào, như thủy ngân trải trên mặt đất. Mục Ngưng Yên ngưng thần hồi lâu, lúc này mới khẽ trở mình. Xem ra, đêm nay Hoàng Thượng sẽ không qua đây. Ước chừng là thở phào nhẹ nhõm vừa nhắm mắt đã mơ hồ ngủ.

Bỗng nhiên, hồi sau nàng mồ hôi đầm đìa mở choàng mắt, cảnh vật trong mộng như còn hiện trước mắt. Bao quanh cuốn lấy nàng, khiến nàng hít thở không thông. Có bàn tay vuốt ve trán nàng: “Làm sao vậy?”

Mục Ngưng Yên cả kinh, giật mình ngồi dậy, thấy hoàng đế đang ngồi bên cạnh giường. Cũng không biết đã ngồi như thế bao lâu. Nàng giãy dụa muốn xuống dưới hành lễ, hắn một phen đè lại nàng : “Ngủ đi.”

Hắn ở bên cạnh người nàng nằm xuống, khuỷu tay kiên định hữu lực ôm lấy nàng. Nàng run rẩy, không có giãy dụa nữa, dịu ngoan giống như chú mèo nhỏ nằm trong tay hắn.

Sau giờ ngọ Phượng Nghi điện vắng bóng ngườ, Bách Lý Hạo Triết ra khỏi ngự thư phòng liền trực tiếp đi qua. Đến cửa, thị nữ đang định hành lễ thỉnh an, chỉ thấy hoàng đế ra hiệu ý bảo chớ lên tiếng, vội yên lặng , không dám phát ra tiếng động nào nữa.

Xốc lên tầng sa liêm dày nặng, thấy Ngưng phi cùng thái tử đang ở phía trước cửa sổ luyện chữ. Ngưng phi tay cầm quạt lụa, nhẹ nhàng quạt cho thái tử. Hai người ngẫu nhiên lại nói chuyện nho nhỏ, bởi vì cách quá xa, nên không thể nghe thấy .

Bách Lý Hạo Triết đứng hồi lâu trước rèm, vẫn không nhúc nhích nhìn hai người, cơ hồ nhất thời ngây ngốc .

Từ khi Mục Ngưng Yên tiến cung tới nay, hắn chưa bao giờ từ bỏ điều tra lai lịch của nàng, nhưng lại vẫn không có chút gì hồi âm. Theo điều tra, Nguyễn phu nhân xác thực có một muội muội, thành thân ở tín châu, Mục gia cũng là gia đình bề thế, cũng quả thật có một nhi nữ tên là Ngưng Yên. Nhưng từ nhỏ đã nuôi dưỡng ở khuê phòng, xưa nay căn bản không mấy người nhìn thấy. Bảy tám năm trước mục lão gia qua đời, hiệu buôn kinh doanh khó khăn, bên trong phủ có nhiều thay đổi, mấy thị nữ hầu hạ Mục Ngưng yên đều đã thay đổi. Thám tử cầm bức họa của nguyễn hoàng hậu để lại hỏi qua, nhưng đáp lại là trông có chút tương tụ với mẹ con họ Mục trước đây, chỉ vì tuổi tác đã lớn, hơn nữa con người ta them tuổi thì tất có biến hóa, cho nên thật sự không thể cho một câu khẳng định thuyết phục.

Đến lúc này, cơ hồ tất cả manh mối đều gián đoạn .

Mục Ngưng Yên lơ đãng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn thấy thân ảnh bên ngoài sa liêm. Vội vi lễ , vấn an nói: “Nô tì thỉnh an Hoàng Thượng.”

Bách Lý Hạo Triết mỉm cười: “Trong điện này, nàng không cần hành lễ làm gì.” nắm tay nàng, tay nàng tựa chỉ cần hơi động, hắn lại dùng sức nắm chặt hơn chút. Da thịt nhu nị lạnh lẽo, tựa như ngọc thạch, tại thời tiết khô nóng này, có vẻ mát mẻ, coi như có thể an bình lòng người.

Ôn nhu nói: “Về sau nếu chỉ có nàng và ta, thì không cần hành lễ .” ngữ điệu của Hoàng đế ôn nhu đến cực điểm, tựa như tiếng gió thoảng qua bên tai. Mục Ngưng Yên không biết vì sao, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh đêm qua, mặt cay nóng lên. Chỉ thản nhiên trả lời: “Nô tì không dám. Đây. . . . . . đây đều phải tuân theo cấp bậc lễ nghĩa.”

Khóe miệng Bách Lý Hạo Triết mơ hồ mỉm cười, quay đầu ngóng nhìn nàng: “Có người đã từng nói, tại đây trong hoàng cung này, chỉ cần hoàng thượng thích, đó là lễ, đó là pháp.

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT