watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7582 Lượt

lùng vây quanh, quả là say lòng người.

Mục Ngưng Yên bảo tất cả thị nữ lui xuống, lúc này mới chậm rãi đi vào bên cạnh ao, trút quần áo trên người ra. Bởi vì trong cung quy củ thâm nghiêm, hơn nữa nàng cũng không muốn cho Lưu Ly cùng nàng tiến cung, không muốn lãng phí thời gian, cho nên tại đây trong cung điện rộng lớn này, nàng một thị nữ tâm phúc cũng không có ….. trước khi tiến cung Nàng đã cầu xin dì, xin dì để Lưu Ly đi về Tín Châu. Nghĩ đến Lưu Ly hiện tại sớm đã về tới Tín Châu, nói không chừng cũng sắp thành thân cùng Hổ ca của nàng ấy thành thân. . . . . . Về sau phu xướng phụ tùy, sinh mấy tiểu Hổ cùng tiểu Lưu Ly, bình thản hạnh phúc mà sống, há không phải là ngày tháng viên mãn hay sao?

Bước xuống bậc thang, đem thân mình chậm rãi chìm vào trong ao. Nước ao ấm áp thích hợp, tẩy đi một ngày mỏi mệt, nàng thoải mái mà ngửa đầu, khẽ nhắm mắt. . . . . . Cổ nhân thường nói gần vua như gần hổ. Nhớ tới hôm nay khi Thường thái y chẩn đoán bệnh cho nàng, mặt mang vẻ u sầu nói: “Ngưng phi nương nương, không phải thần không tận lực tận tâm, chính là. . . . . . Chính là thạch tổng quản bên người hoàng thượng vẫn luôn hỏi thăm bệnh tình của nương nương . . . . . . Vi thần. . . . . . Vi thần thật sự là sợ lộ ra sơ hở, che lấp không được bao lâu . . . . . .”

Xem ra nếu không phải thường thái y này năm đó chịu ơn của dì dượng, sợ là khó lòng mà che lấp tới giờ.

Thôi, trước không thèm nghĩ nữa, có thể ngăn một ngày tính một ngày. Vẫn là ngẫm lại nên chuẩn bị điểm tâm gì cho tiểu thái tử thì tốt hơn.

Tưởng tượng đến tiểu thái tử, không khỏi nghĩ đến cảnh lần đầu tiên nàng đặt chân vào Trường Tín điện kia.

Khi đó, thái tử mới vừa ra khỏi thư phòng, có hai thị nữ hầu hạ dùng chút điểm tâm. Nàng đi vào, gật đầu với hai thị nữ kia, hai người kia giống như thấy quỷ vậy, giật mình lùi mấy bước, đồ vật trong tay rơi xuống mặt đất.

Rồi sau đó, hai người lại tranh nhau chạy tới dập đầu, khi ngẩng đầu đã nước mắt đầm đìa: “Tiểu thư. . . . . .”

Nàng tất nhiên biết thân phận các nàng, là Mặc Lan cùng Mặc Trúc từ nhỏ đã hầu hạ Vô Song biểu tỷ lớn lên. Từ khi Nguyễn hoàng hậu qua đời, hai người các nàng được Hoàng Thượng phái tới hầu hạ tiểu thái tử.

Nâng các nàng đứng dậy, ôn nhu mang theo xin lỗi nói: “Mặc Lan, Mặc Trúc, trước khi tiến cung dì từng dặn quá ta, nói hai người các ngươi đối Vô Song biểu tỷ trung thành và tận tâm. Ngưng Yên trong cung này nếu có chút việc gì không hiểu, có thể thỉnh giáo hai vị. Nhưng. . . . . . quả thật là, ngưng yên thật sự không phải Vô Song biểu tỷ!”

Mặc Lan cùng Mặc Trúc nghe vậy lại chấn động, vẫn là không thể tin tưởng, ngốc đứng tại chỗ. Thật lâu sau, mới lau khô nước mắt, lại một lần nữa quỳ xuống thỉnh an: “Nô tỳ thỉnh an Ngưng phi nương nương. Xin nương nương thứ tội !”

Mà tiểu thái tử chỉ ngơ ngác mà nhìn chằm chằm nàng, hồi lâu sau mới hướng nàng chạy tới: “Nương …. Nương…” nhón chân ôm chặt chân nàng, khẽ thút thít khóc gọi: “Nương …. Nương…”

Một cái chớp mắt kia, lòng nàng tựa như bị kim châm, đau đến co quắt, khó chịu đến mức nói không ra lời. Đứa bé mới mấy tuổi như vậy, Vô Song biểu tỷ lại đi trước. Tuy rằng là thái tử cao quý, nhưng trong thâm cung đại nội này, có mấy người thật tình yêu thương đứa bé này? Trước không từ mà biệt, lại nói đến không lâu trước đây bị người ta hạ độc. . . . . Đến nay nghĩ đến, vẫn là làm cho nàng kinh hãi. Nàng tuy rằng vẫn bị quản thúc trong khuê phòng, không hiểu thế sự hiểm ác, nhưng chuyện bí văn bí sử trong hoàng cung, vẫn là có thể tưởng tượng ra.

Nàng chậm rãi ngồi xổm xuống, đem thái tử ôm vào trong ngực, ôn nhu nhỏ nhẹ giải thích: “Thái tử điện hạ, nô tỳ không phải mẫu hậu của người. Nô tỳ là biểu muội của mẫu hậu người. Người có thể gọi nô tỳ là dì.”

Thái tử khóc nháo không chịu thuận theo: “Không, không, người là mẫu thân của con, người là mẫu thân của con. . . . . .” Trên khuôn mặt xinh đẹp như hoa, tràn đầy đều là nước mắt. Mục ngưng yên đau lòng như bị dao cắt, lấy ra khăn lụa không ngừng lau nước mắt cho thái tử, thở dài một hơi, lệ cũng tuôn trào.

Thái tử khóc một lát, quay đầu lại nhìn Mặc Lan, Mặc Trúc chứng thực: “Đây là mẫu thân của ta, đúng không? Giống y như mẫu thân trong bức tranh của phụ hoàng, thế nào lại không phải mẫu thân của ta chứ?”

Mặc Lan Mặc Trúc vành mắt đỏ au, nhìn nhau liếc mắt một cái, mới run giọng mở miệng: “Thái tử. . . . . .” Nếu như có thể lựa chọn, các nàng cũng tình nguyện lựa chọn tin tưởng nữ tử thanh nhã tú lệ trước mắt chính là Vô Song tiểu thư từ nhỏ các nàng hầu hạ.

Chính là. . . . . . Chính là năm đó hai người bọn họ chính mắt nhìn thấy Chiêu Dương điện bị hủy dưới đại hỏa. Trong cung bao nhiêu người hầu, thị vệ đều mang nước tới dập lửa nhưng mà Vô Song tiểu thư vẫn là không thể cứu ra. . . . . . nhiều năm qua đi, hai người bọn họ hối hận nhất vẫn là hôm đó không có ở bên cạnh tiểu thư.

Tiểu thái tử chính là không muốn tin tưởng, vẫn ôm nàng không chịu buông, tận tới khi mệt ngủ thiếp đi. . . . . . đứa nhỏ xinh đẹp động lòng người này, thân phận tôn quý cao sang bao nhiêu, nhưng cũng có thể khiến người ta xót xa bấy nhiêu.

Kinh ngạc hồi thần, khoác áo lụa mỏng đứng dậy, vì tóc dài ẩm ướt tiêu tán,cho nên xõa ra phủ hai bên vai. Lúc này mới từ từ đi vào tẩm điện.

Bỗng dưng, nàng dừng lại, kinh hãi nhìn trước rèm mỏng.

Bởi vì đêm đã khuya, trên giá nến bằng bạc nến đỏ đã lập lòe, ánh sáng nhu hòa chiếu rọi làm cho cả căn phòng sáng đỏ. Nhưng lúc này, nội tẩm trong điện có một thân ảnh thon dài in trên bình phong, chồng chất trên những đóa mẫu đơn thêu trên đó.

Người nọ chậm rãi xoay người lại, mắt không chớp nhìn chăm chú vào nàng.

Hồi lâu, hắn bỗng nhiên hướng nàng từng bước một tiêu sái đi đến. Tim nàng đập “Thình thịch “, ngay cả ánh mắt cũng không biết phải nhìn nơi nào. . . . . . Hắn đi đến cách nàng vài bước thì dừng lại, sau đó, như trước không hề chớp mắt chăm chú nhìn nàng . Giống như nàng chỉ là bong bóng nước, chỉ cần nháy mắt, nàng sẽ biến mất không thấy tăm hơi.

Hai người đứng gần nhau như vậy, ánh mắt thâm thúy của hắn tựa như muốn nhìn thấu trong tâm can nàng, đột nhiên lòng nàng dâng lên sợ hãi khó hiểu, thân mình cũng bắt đầu run rẩy lên.

Từ khi vào cung tới nay, nàng có vài lần gặp gắn, nhưng lần nào cũng cách rất nhiều người. Hôm nay lại trực tiếp đối mặt như vậy, tất nhiên nàng biết nguyên nhân vì đâu—— chính là chuyện mà từ khi vào cung tới nay nàng cố tránh mà nay cũng không thể!

Ánh mắt hắn ôn nhu, kinh ngạc nhìn nàng, chậm rãi vươn cánh tay tới. . . . . . Nàng kính cẩn nghe theo quỳ xuống, thấp giọng bẩm: “Xin Hoàng Thượng thứ tội. Nô tì thân mình nhiễm bệnh nhẹ, không tiện hầu hạ Hoàng Thượng!” Ngữ khí mềm yếu vô lực, mơ hồ hàm chứa cự tuyệt. Từ góc quỳ của nàng, có thể nhìn thấy những đường thêu nổi trên mặt áo hắn, tầng tầng lớp lớp non sông, mây núi … ở trước mắt nàng bay múa quẩn quanh.

Đúng là nửa năm qua, thái y viện vẫn đem bệnh tình của nàng trình báo lên.

Bách Lý Hạo Triết giơ tay đỡ nàng đứng dậy: “Không cần lo lắng, thái y đã muốn hồi bẩm qua. Nói bệnh của Ngưng phi sớm đã khang phục.” thân mình Mục Ngưng Yên run rẩy, ôn nhu nói: “Đại cục làm trọng, mong hoàng thượng cân nhắc. . . . . .”

Bách Lý Hạo Triết ngóng nhìn nàng, rồi mỉm cười: “Bộ dáng của nàng lúc này cứ như là ta sẽ ăn thịt nàng vậy?” Một lát lại thấp giọng nỉ non: “Ta sao có thể bỏ được?”

Ngữ điệu ôn nhu như vậy, giống như tình nhân nỉ non tâm sự. Mục Ngưng Yên buông xuống suy tính, vẻ mặt khó mà đoán ra.

Bách Lý Hạo Triết từ từ tới gần: “Ngưng phi, nàng hiểu mà, có phải không?” Mục Ngưng Yên chậm rãi ngẩng đầu, con ngươi bên trong hắc bạch phân minh, giống như ngàn tinh tú trên trời đều rơi xuống tọa lạc trong đó, ngữ khí cực chậm, lãnh đạm tới vắng lặng: “Hoàng Thượng thứ tội, nô tì ngu dốt .”

Bách Lý Hạo Triết nhàn nhã cầm mấy lọn tóc ướt, mân mê vuốt thẳng, hồi lâu mới có vẻ vô thức thở dài một hơi: “Dầu bách hoa chưng, ba chưng ba chiết, quả thật khó được, nhưng hương vị nồng quá. Hôm nay Giang Nam có tiến cống một ít dầu hoa nhài, hương vị nhẹ hơn, ta đã sai người mang đến sao lại chưa dùng?”

Mục Ngưng Yên trả lời: “Nô tì từ nhỏ không thích mùi hương hoa nhài. Nhưng nếu là Hoàng Thượng thích, nô tì về sau sẽ sửa lại.” hơi thở của hắnđều đều phun trên cần cổ nàng, nóng ẩm, sinh ra ảo giác . Nàng khẽ run lên, muốn tách rời khỏi. Thanh âm của hắn cực thấp: “Nàng dùng rồi nhất định về sau sẽ thích. . .”

Tất cả của nàng đều quen thuộc đến như vậy, quen thuộc đến mức có thể làm cho bí địa chôn sâu trong lòng hắn khởi niệm. Chính là lúc này đây, hắn sẽ không cho phép nàng rời đi một lần nữa.

Tay hắn ôm chặt eo nàng, cánh môi cuối cùng mới hạ xuống. Mềm nhẹ trằn trọc bên tai nàng tựa như báu vật vii giá. . . cẩn thận như vậy, ngẫu nhiên còn kèm theo tiếng thở dài thỏa mãn như có như không. Coi như nàng là trân bảo cả đời của hắn đã mất đi, hiện giờ rốt cục cũng đã tìm về được.

Nàng chính là run rẩy, tay túm chặt vạt áo của mình, không ngừng run rẩy. . .

Sắc trời từ đen chuyển mờ, lại dần dần trong hơn, từ từ sáng hắn. toàn bộ hoàng cung lặng yên không

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT