watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5351 Lượt

tò mò.

Mặt Vịnh Hân bất giác đỏ ửng, người yêu sao? Hai chữ này dường như chạm vào ngực cô, khiến tim cô đập loạn, hai tay vô thức nắm chặt bịch nilon.

“Mình và A Vũ cùng lớn lên.” Cô bất giác hít sâu, hy vọng khiến tim đập chậm lại, cô không biết sao mình lại như vậy, giờ đây chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ A Vũ lúc chăm chú nhìn cô thì tim cô liền đập “thình thịch” rất nhanh, như vậy có chứng tỏ cô và A Vũ là người yêu của nhau không?

“Cùng nhau lớn lên? Thì ra các cậu là thanh mai trúc mã.” Từ Bội Vĩ líu ríu nói, nói vậy, hai người họ hẳn phải ở gần nhà nhau. “Đúng rồi, cậu sống ở đâu? Về sau mình có thể đến chơi.” Cô lấy giây bút từ túi ra.

Vịnh Hân thoáng kinh ngạc nhìn cô, nhưng vẫn nói cho cô điện thoại và địa chỉ của mình. Cô nói xong thì hai người cũng đã đi đến cửa phòng bệnh.

“Để mình cầm giùm cậu một ít.” Từ Bội Vĩ nhét giấy bút vào túi, tay cầm lấy một túi to.

“Không cần, không nặng lắm, cũng sắp đến rồi.” Vịnh Hân vội nói.

“Không sao đâu.” Từ Bội Vĩ bướng bỉnh cầm lấy.

Vịnh Hân nghi hoặc nhìn cô, cảm thấy cô có điểm là lạ. “Cảm ơn.” Cô chỉ biết nói vậy. Cô lấy tay mở cửa, hai người cùng nhau vào phòng bệnh.

Lương Hàn Vũ đang ngồi trên ghế nghe tiếng mở cửa liền xoay người lại, anh đang lo không biết Vịnh Hân có gặp chuyện gì không, tại sao lại đi gọi điện lâu như vậy, nhưng nhìn thấy bên cạnh Vịnh Hân có người lạ, những lời muốn hỏi đều nuốt vào.

“A Vũ, bà tỉnh chưa anh?” Vịnh Hân vừa vào cửa liền hỏi, thấy anh lắc đầu cô liền rầu rĩ.

“Chào anh.” Từ Bội Vĩ gật đầu chào Lương Hàn Vũ, trong lòng thầm tán thưởng. A! Anh ấy thật đẹp trai, thật mãn nhãn.

Lương Hàn Vũ lịch sự gật đầu chào lại, nhớ hôm qua đã gặp cô gái này trên đường, không hiểu sao cô lại ở đây.

“Em gặp cô ấy ở nhà ăn, cô ấy trùng hợp đến đây thăm bạn, tên là Từ Bội Vĩ.” Vịnh Hân giải thích với Lương Hàn Vũ.

“Gọi em là Tiểu Vĩ được rồi.” Cô ta mỉm cười, nhìn chằm chằm ngũ quan tuấn tú của Lương Hàn Vũ.

Lương Hàn Vũ lại gật đầu, sau đó nói với Vịnh Hân. “Em để mấy túi này xuống trước đã.” Anh cầm lấy hai túi to trong tay cô.

“A Vũ, em mua rất nhiều đồ ăn cho anh.” Cô ngọt ngào cười. “Có xiên que, bánh ú, mì xào, bánh mì, trứng luộc nước trà…” Cô lấy ra từng cái từng cái một. “Còn có đồ uống, khoai tây chiên,…”

“Anh biết rồi.” Anh cười sâu, xoa đầu cô. “Cứ để đó đi.”

Cô lắc đầu. “Anh phải ăn gì đó đi, sức khỏe rất quan trọng.”

“Giờ anh không đói.” Anh nói.

Cô vẫn lắc đầu, lại lấy ra nhiều đồ ăn hơn. “Nếu không thích thì còn có hạt sen, bánh ngọt, bánh vòng…”

Anh buồn cười thở dài, nghe cô liệt kê một danh sách đồ ăn. “Anh ăn bánh mì là được rồi.” Anh ngắt lời cô.

Lúc này Vịnh Hân mới cười, vui sướng đưa bánh mì cho anh. “Ăn bánh mì phải uống thêm sữa nữa… A! Sữa đâu rồi?”

“Mình nghĩ là ở trong này.” Từ Bội Vĩ đưa túi to trước mặt ra. Trời ạ! Rốt cuộc cũng đến lượt cô được nói rồi, nếu cô cứ đứng im mãi chắc sẽ thành hóa thạch mất.

“Cảm ơn.” Vịnh Hân mỉm cười, cô đưa sữa cho A Vũ.

Lương Hàn Vũ cầm hộp sữa, lại nhớ đến lần đầu gặp Vịnh Hân, cô cũng cầm một đống đồ chơi như vậy, thú bông, máy bay, xe lửa oanh tạc anh, bắt anh phải nhận một cái, nhớ lại ký ức ấm áp đó khiến anh khẽ cười, Vịnh Hân luôn cố chấp như thế.

“Tiểu Vĩ, cậu có muốn ăn gì không?” Vịnh Hân hỏi.

“Không cần, cậu quên mình vừa ăn no à?” Từ Bội Vĩ lắc đầu.

“Ăn mực nướng ngon lắm.” Vịnh Hân lấy ra một gói mực nướng.

“Không cần.” Từ Bội Vĩ lắc đầu cự tuyệt.

“Vịnh Hân, đừng cố ép người ta.” Lương Hàn Vũ nhìn cô lắc đầu.

“A!” Vịnh Hân lấy túi mực nướng lại, bỏ túi to lên bàn, kéo ghế cho Từ Bội Vĩ. “Cậu ngồi đi.”

Từ Bội Vĩ ngồi xuống. “Anh không phải đi làm sao?” Cô ta nhìn Lương Hàn Vũ. Mặc dù vẫn kẹt Vịnh Hân ở đây, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến quyết tâm theo đuổi Lương Hàn Vũ của cô.

“A Vũ xin nghỉ.” Diệp Vịnh Hân đáp thay, nghĩ đến chuyện này, cô liền nói với A Vũ: “A Vũ, mai anh không cần xin nghỉ đâu, em ở đây với bà là được rồi.” Không thể để A Vũ xin nghỉ nữa, như vậy sẽ bị đuổi việc mất, tuy A Vũ chưa nói gì nhưng cô biết anh chắc chắn sẽ xin nghỉ tiếp, anh mới vào công ty không lâu, không thể như vậy.

Lúc bà vừa vào viện cô rất bối rối, nhưng sau khi gặp A Vũ thì cô đã yên tâm hơn rất nhiều rồi, cô tin một mình mình cũng có thể lo cho bà.

Lương Hàn Vũ không nói gì thêm, chỉ cầm bánh ú và nước cam trên bàn đưa cho cô. “Em ăn đi.”

“Em ăn không vô. Lâu như vậy mà bà vẫn chưa tỉnh lại.” Cô cầm lấy bánh ú và nước cam anh đưa, song lại không ăn, chỉ cắn môi.

Anh vuốt vuốt tóc cô, “Bà chỉ mệt mỏi nên cần nghỉ ngơi thôi.” Anh thay cô mở chai nước cam ra, cắm ống hút vào, rồi đưa cho cô, “Em uống một hớp đi.”

Vịnh Hân nhìn anh, tuy cô không thiết ăn uống gì nhưng vẫn nghe lời anh uống một hớp, từ nhỏ đén giờ trừ những lúc giận dỗi ra thì mọi lời anh nói cô đều ngoan ngoãn nghe theo; Vịnh Hân cười ngọt ngào, trên mặt hiện lên vẻ thỏa mãn, tuy nước cam không ngon như A Vũ làm nhưng vẫn khiến cô vui vẻ.

Từ Bội Vĩ cảm thấy mình như vô hình vậy, nhìn hành đông của bọn họ như vậy có lẽ không phải là quan hệ thanh mai trúc mã đơn thuần. Nhưng cũng chẳng sao. Cô vui vẻ khiêu chiến, càng khó khăn thì khi thành công càng vẻ vang, hơn nữa ai cũng biết, thanh mai trúc mã chẳng mấy khi yêu nhau được, đến cuối cùng luôn có kết cục là chia tay, cho nên cơ hội thành công của cô là rất lớn.

Lúc này Vịnh Hân mới chợt nhớ ra cô đã không để tâm đến Từ Bội Vĩ, vì thế nói: “Tiểu Vĩ, cậu bao nhiêu tuổi?” Cô tìm đại một đề tài.

“Mười bảy.” Từ Bội Vĩ trả lời, ánh măt hơi dừng trên sườn mặt Lương Hàn Vũ, anh đang chuyên tâm ăn, chẳng thèm liếc cô cái nào, điều này khiến cô không thoải mái, cô trước giờ đều là tiêu điểm trong mắt đàn ông, hơn nữa cô tự thấy mình hấp dẫn hơn Vịnh Hân nhiều, vậy mà Lương Hàn Vũ chỉ kinh ngạc nhìn cô mỗi một lần khi cô vào phòng, về sau chẳng nhìn cô thêm lần nào nữa khiến cô chẳng biết làm sao.

“Cậu thì sao?” Cô hỏi lại Vịnh Hân.

“Mười tám.” Vịnh Hân cười trả lời. “Cậu có ở gần đây không?”

“Không.” Từ Bội Vĩ vừa trả lời vừa lén nhìn Lương Quang Vũ, cô dặn lòng không thể nóng vội được, vì thế chỉ đành hàn huyên câu được câu mất với Vịnh Hân gần hai mươi phút.

Mà trong lúc đó thì Lương Hàn Vũ cũng chỉ lẳng lặng nghe, lâu lâu đáp lại nếu cô hỏi, còn phần lớn thời gian anh đều cùng Vịnh Hân ăn. Cô phát hiện ánh mắt anh nhìn Vịnh Hân rất dịu dàng, mà những hành động tình cảm như vậy cũng đủ để khiến cô ngộ ra một số điều. Nói thêm khoảng mười lăm phút nữa thì cô đứng dậy chào tạm biệt.

“Mình ở đây cũng lâu rồi, bây giờ phải đi thăm bạn thôi.”

“A!” Vịnh Hân đứng dậy tiễn cô, cô quên mất Từ Bội Vĩ tới đây để thăm bạn, lại nói chuyện lâu như vậy.

Từ Bội Vũ ra tới cửa. “Ngày mai mình lại đến thăm cậu nha.”

“Không cần đâu, như vậy phiền cậu lắm.” Vịnh Hân lắc đầu.

“Dù sao bạn mình cũng đang nằm ở viện này mà.” Từ Bội Vĩ gật đầu chào Lương Hàn Vũ, “Tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Vịnh Hân trả lời, nhìn Từ Bội Vĩ đi đến thang máy cô mới đóng cửa lại. Thật ra lúc đầu cô cũng cảm thấy cô gái này có chút kỳ quái, nhưng qua thời gian trò chuyện vừa rồi thì cô thấy cô ấy cũng không tệ lắm, không giống như tưởng tượng của cô. Vịnh Hân mỉm cười trở lại giường bệnh, ngồi cạnh A Vũ, cứ coi như hôm nay cô có thêm bạn mới đi.

###

Nắng mai xuyên qua khe cửa, tiếng chim kêu và tiếng xe cộ ngoài cửa sổ vang vào trong phòng khiến dì Lâm nhíu nhíu chân mày, lông mi khẽ động, sau đó từ từ mở mắt, chớp mắt vài cái, thấy xung quanh lạ lẫm thì hơi nghi hoặc, nhưng sau đó bà liền hiểu ra đây là bệnh viện.

Bà hơi động ngón tay, sau đó từ từ lấy tay lên che đi ánh nắng chói mắt, nhìn quanh bốn phía, bà thấy hai người đang ngồi cạnh giường liền mỉm cười.

Bọn họ dựa vào nhau ngủ, Vịnh Hân hai tay ôm lấy tay trái của Hàn Vũ, khuôn mặt áp lên vai anh, đắp một cái chăn lông nhỏ dài chưa đến đầu gối, bà nhìn bọn họ, tự hỏi bà đã ở bệnh viện bao lâu rồi.

Bà hơi trở người, thử ngồi dậy, tiếng kẽo kẹt của giường sắt khiến Lương Hàn Vũ nhăn nhăn mi tâm, mở mắt. Khi thấy dì Lâm cử động muốn ngồi dậy thì anh lập tức lại gần. Hai tay tự nhiên trống không khiến người Vịnh Hân hơi dao động, cô hơi nhăn mặt, dụi dụi hai mắt, lơ mơ không biết đây là đâu.

Lương Hàn Vũ lượm tấm chăn rơi trên sàn đắp lại cho cô rồi lại gần dì Lâm nói: “Bà cần gì để con lấy cho.” Anh đỡ lấy tay bà, ý nói bà đừng cử động nhiều, thật ra anh đã tỉnh từ lâu, nhưng sợ đánh thức Vịnh Hân nên vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Bà nằm nhiều quá nên eo bị đau, muốn ngồi dây thôi.” Dì Lâm nói.

Lương Hàn Vũ khom người điều chỉnh trục giường để nó cao lên. Tiếng dì Lâm vọng vào tai khiến Vịnh Hân ngơ ngác tỉnh lại, cô liền mở mắt nhìn người nằm trên giường, chớp chớp mắt.

“Bà, bà tỉnh rồi.” Cô liền lao đến, giọng nói tràn đầy vui mừng, nhưng tấm chăn đắp trên người khiến cô bị vấp.

May mà Lương Hàn

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT