watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5350 Lượt

Vũ nhanh tay đỡ lấy cô, nếu không cô chắc chắn sẽ ngã đè lên dì Lâm.

“Cẩn thận một chút.” Dì Lâm lắc đầu, khóe môi ẩn hiện ý cười, “Bà nằm đây bao lâu rồi?”

“Một ngày rồi. Con và A Vũ đều rất lo cho bà.” Mắt Vịnh Hân hiện lên một tầng sương mù, “Bây giờ bà tỉnh lại là tốt rồi.”

Dì Lâm vỗ vỗ cánh tay cô. “Được rồi, bà hiện tại không phải rất mạnh khỏe sao?”

Vịnh Hân lắc đầu. “Bà có mạnh khỏe đâu chứ, thoạt nhìn không ổn chút nào.” Sắc mặt của bà vẫn tái nhợt.

“Bà nằm viện cả ngày rồi, đương nhiên không ổn. Hàn Vũ, con đi làm thủ tục đi, chúng ta phải xuất viện thôi.” Dì Lâm dặn dò.

“Bác sĩ nói bà phải nằm viện mấy ngày.” Lương Hàn Vũ nói.

“Lời này con cũng tin sao? Nếu cứ ở đây, ngửi mùi nước sát trùng, mùi thuốc nữa thì mạng bà mới khó giữ đó.” Dì Lâm lắc mạnh đầu, đời bà ghét nhất là bệnh viện.

“Nhưng bác sĩ nói bà phải ở lại theo dõi vài ngày. Bà chịu khó khám một chút, nếu không chúng con sẽ rất lo lắng.” Cứ nhớ đến dáng vẻ đau đớn của bà là Vịnh Hân lại thấy sợ hãi.

“Bà khỏe thật rồi mà, bà phải về nhà.” Dì Lâm nói.

Lương Hàn Vũ và Vịnh Hân lắc đầu cùng lúc. “Lát nữa bác sĩ đến phòng bệnh, chúng ta sẽ hỏi ý kiến bác sĩ.” Lương Hàn Vũ nói. “Bà có muốn ăn gì không để con đi mua?”

“Bà khỏe lắm, các con đừng lo.” Dì Lâm lại cam đoan.

“Để con đi mua cháo cho bà.” Vịnh Hân nói.

“Em ở đây với dì Lâm đi, để anh đi cho.” Lương Hàn Vũ nói xong liền đi đến phòng vệ sinh rửa mặt một chút.

Khi anh bước ra, Vịnh Hân giữ lấy anh. “A Vũ, anh nên đi làm đi.”

“Anh xin nghỉ…”

“Không cần xin nghỉ.” Dì Lâm ngắt lời anh. “Cũng không có gì to tát mà, xin nghỉ làm gì, con cứ đi làm đi.”

“Phải đó A Vũ, có em ở đây với bà được rồi.” Vịnh Hân gật đầu nói, cô rất lo anh sẽ bị đuổi việc.

Lương Hàn Vũ chỉ cười nhẹ, anh sờ trán cô, không nói gì liền đi ra ngoài.

Vịnh Hân thoáng bĩu môi, cô phát hiện A Vũ đôi khi thật sự rất cố chấp, nói thế nào anh cũng không nghe, vẫn cứ làm theo ý mình. Cô thở dài, cúi người nhặt tấm chăn dưới đất lên, gấp lại để trên ghế.

“Giường bên cạnh không có ai, sao con không ngủ ở đó?” Dì Lâm hỏi.

“Con không dám.” Vịnh Hân lắc đầu. Cô từng nghe mấy chuyện ma ở bệnh viên, cô sợ bị ma ám, A Vũ cũng kêu cô lên giường ngủ, nhưng cô vẫn không dám, thà ngủ trên ghế với anh còn hơn, ít nhất sẽ không sợ hãi. Cô kéo rèm cửa ra, nắng ấm lập tức tràn vào phòng, Vịnh Hân chớp mắt mấy cái, nhìn ngã tư đường ngoài cửa đã có không ít người đi lại, ngay cả trong sân bệnh viện cũng có bệnh nhân đi tập thể dục rồi.

“Bà.” Vịnh Hân quay đầu hỏi: “Ngực bà còn đau không?” Cô vẫn hơi lo.

“Bà khỏe rồi.” Ngoài một chút mỏi mệt, suy yếu ra thì bà không cảm thấy khó chịu ở đâu, nhưng bà vẫn nhớ rõ tình trạng lúc bà bị đau ngực, không cần hỏi cũng biết là vấn đề tim mạch rồi.

Người già là thế, không bệnh này cũng bệnh kia. Nhưng bà cũng thông suốt, sinh lão bệnh tử là lẽ dĩ nhiên của đời người, ai cũng đều tránh không được, song lần đầu trải qua chuyện này khiến bà biết mình có thể ra đi bất cứ lúc nào, mà chuyện khiến bà không yên lòng nhắm mắt nhất là Vịnh Hân, nếu ông chủ trở về chỉ sợ sẽ không đối xử tốt với cô.

“Bà, bà sao vậy?”

Dì Lâm cảm thấy Vịnh Hân nắm lấy vai bà nên không nghĩ ngợi nữa. “Bà không sao, có chuyện gì vậy?” Bà thấy cô có vẻ lo lắng.

“Con gọi bà mấy lần rồi mà bà không đáp.” Vịnh Hân suýt nữa bị hù chết, cô đã nghĩ bà xảy ra chuyện rồi.

“Vịnh Hân, ngồi xuống đây, bà có chuyện hỏi con.” Dì Lâm dựa vào đầu giường, nhìn kim truyền dịch cắm trên tay mày khẽ nhíu lại.

“Chuyện gì vậy bà?” Vịnh Hân đi đến ngồi xuống.

“Bà còn nhớ trước khi vào viện bà đang nói chuyện phiếm với con, thế nào, con đã suy nghĩ xong chưa?” Dì Lâm hỏi.

Vịnh Hân hơi sửng sốt. Nói chuyện phiếm? Khi đó hai người đã nói gì? Cô nhớ lại, sau đó thì hai má đỏ ửng, cô nhớ rồi, là chuyện về A Vũ, vốn cô muốn hỏi ý kiến Quân Huệ, nhưng hôm qua dì Lâm đột nhiên gặp chuyện khiến tâm tư cô đều dồn hết vào đó, đâu còn để ý đến chuyện này.

“Bà, sao bà đột nhiên hỏi chuyện này?” Mặt Vịnh Hân đỏ bừng, tim đập loạn lên.

Phản ứng của cô lọt hết vào mắt dì Lâm khiến khóe miệng bà nhẹ nhếch lên, nói: “Có lẽ hai con có cơ hội đấy, nếu thật như vậy thì cũng không có gì không tốt, chỉ là…”

“Bà, bà nói sao?” Giọng bà quá nhỏ nên cô không nghe được rõ ràng.

“Không có gì.” Dì Lâm cười nhẹ, bà đang nhìn phía trước mặt nhưng ánh mắt lại mông lung phía xa. “Có vài chuyện bà không biết có nên nói không.” Bà thở dài.

“Chuyện gì vậy bà?” Vịnh Hân không hiểu gì, dì Lâm có chuyện gì giấu cô sao?

Dì Lâm nhìn cô, chần chờ một chút. “Vịnh Hân, đến đây ngồi đi.” Bà vẫy Vịnh Hân.

Vịnh Hân lập tức ngồi xuống mép giường, nắm tay bà: “Bà, bà có tâm sự sao?”

Bà cười nói: “Cùng không phải chuyện lớn gì, con có nhớ trước kia con từng hỏi về chuyện mẹ con không?”

“Dạ nhớ, bà nói mẹ rất dịu dàng, rất am hiểu lòng người.” Bà còn cho cô xem ảnh mẹ, mẹ cô xinh xắn, nụ cười rất ấm áp. “Bà, sao tự nhiên bà lại nhắc đến chuyện này?” Vịnh Hân nghi hoặc.

“Không có gì, bà chỉ đột nhiên nghĩ đến mẹ con thôi, hai người các con trông thật giống nhau.” Bà lấy tay vuốt tóc cô, từ sau khi Hàn Vũ xuất ngũ trở về, Vịnh Hân bắt đầu nuôi tóc dài, cũng đã dài đến vai rồi, trước đây tóc dài của cô đều do A Vũ chải cho, còn cô thì ngay cả cột tóc cũng rất vụng về.

“Mẹ xinh đẹp hơn con.” Vịnh Hân nói.

“Nói bậy! Hai người bọn con đều xinh đẹp như nhau,” dì Lâm nắm cánh tay cô, “Bà đã nói với con chưa, chuyện mẹ con và cha của Hàn Vũ cũng lớn lên bên nhau giống như các con ấy?”

“Thật sao?” Vịnh Hân tròn mắt.

“Đúng vậy! Nhưng mẹ con lớn hơn cha Hàn Vũ ba tuổi, bọn họ quen nhau ở cô nhi viện, hơn nữa lại cùng nhau lớn lên.”

“Cô nhi viện?” Cô hơi kinh ngạc, chuyện này cô chưa nghe dì Lâm nhắc đến bao giờ, cô vẫn nghĩ chú Lương là bạn tốt của cha, không ngờ ông lại thân thiết với mẹ như vậy, thậm chí bọn họ cùng lớn lên ở cô nhi viện.

“Tình cảm giữa họ tốt lắm, sau khi trưởng thành còn thuê chung một nhà trọ, hai người ở cùng một chỗ, chiếu cố lẫn nhau. Con đừng thấy chú Lương thô lỗ như vậy mà nhầm, ông ấy rất dịu dàng với mẹ con, bà ấy nói gì ông ấy cũng nghe theo, bà ấy có yêu cầu gì thì ông ấy cũng giúp bà thực hiện được, mẹ con cũng rất tốt với ông ấy, nhưng mà…” Bà thở dài, không nói gì thêm.

“Nhưng mà sao?” Vịnh Hân cố hỏi, cô đang nghe say sưa, sao bà lại không nói nữa?

Dì Lâm chăm chú nhìn gương mặt đỏ hồng đáng yêu của cô, do dự một chút, đang định nói tiếp thì cửa phòng bị mở ra, Vịnh Hân nghe tiếng động quay đầu, cô biết nhất định là A Vũ đã quay lại, đang muốn gọi anh đến cùng nghe bà kể chuyện xưa thì lại kinh ngạc thấy Từ Bội Vĩ đi sau lưng A Vũ.

“Tiểu Vĩ, sao cậu lại ở đây?” Vịnh Hân trợn mắt, theo phản xạ nhìn đồng hồ, mới tám giờ mà.

“Mình mang bữa sáng đến cho mọi người.” Từ Bội Vĩ lấy ra hai túi to.

“Bà, đây là bạn mới quen của con, Tiểu Vĩ.” Vịnh Hân giải thích với dì Lâm.

“Chào bà, nhìn thần sắc của bà đã tốt hơn nhiều rồi.” Từ Bội Vĩ nói.

“Ngồi đi, đừng đứng nữa.” Dì Lâm vội nói. Cô gái này thật xinh đẹp, mỗi tội váy hơi ngắn, đùi lộ ra rất nhiều.

Vịnh Hân đến bên A Vũ, anh vội đổ cháo ra chén. “A Vũ, anh biết không? Chú Lương và mẹ em cũng là thanh mai trúc mã giống mình đó.” Mặt cô rạng rỡ.

Lương Hàn Vũ nhìn cô một cái, ánh mắt phút chốc trở nên thâm trầm. “Anh biết.”

“Anh biết sao?” Vịnh Hân kinh ngạc nói. “Có phải bà nói với anh không?”

“Không phải.”

“Không phải?” Cô hơi há miệng, lại càng nghi hoặc. “Vậy ai nói cho anh? Sao không ai nói cho em biết vậy?”

“Chuyện này quan trọng lắm sao?” Anh nhìn cô.

“Đương nhiên rồi. Chỉ cần là chuyện về mẹ thì em đều muốn biết.” Cô ra sức gật đầu, cố chứng minh cô thật sự nghĩ vậy.

“Vịnh Hân, sao con chỉ nói chuyện với mỗi Hàn Vũ vậy? Quan tâm đến bạn con một chút đi.” Dì Lâm lên tiếng. Vịnh Hân thật không chịu nhìn hoàn cảnh gì hết, sao lại nói chuyện này trước mặt người ngoài chứ!

“Không sao đâu.” Từ Bội Vĩ lập tức nói. Thì ra mẹ Vịnh Hân và cha Lương Hàn Vũ cùng nhau lớn lên, nhưng mà như vậy lại càng chứng tỏ suy nghĩ của cô là đúng, thanh mai trúc mã không thể có kết cục tốt đẹp.

Vịnh Hân tạm thời chuyển đề tài, xoay người hỏi Từ Bội Vĩ, “Sao cậu đến đây sớm vậy?”

“Dù sao cũng không có việc gì mà.” Cô nói, đưa túi to đang cầm ở tay cho Vịnh Hân. “Cậu ăn sáng đi.”

“Ừm… để lát nữa đã, giờ mình phải đút cho bà đã.” Vịnh Hân ngồi ở mép giường, nhận lấy chén cháo mà A Vũ đưa.

“Cẩn thận một chút, rất nóng đấy.” Anh dặn dò.

“Cứ để bà tự ăn, bà có tàn phế đâu.” Dì Lâm đưa tay đỡ lấy chén cháo.

“Bà, bà đừng lộn xộn, bà vẫn chưa khỏe mà.” Cô múc một thìa cháo, thổi thổi rồi đưa lên miệng bà.

“Nếu cứ như vậy thì bà sẽ biến thành người vô dụng mất.” Dì Lâm oán giận nói, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn cháo, bà biết trước tiên phải khỏe lại mới được.

Từ

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT