watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:45 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11197 Lượt

Trúc đã cải trang cũng đơ mặt đứng đó nhìn chằm chằm vào Khuynh Thành. Chẳng lẽ lần này lại bị cô ta phát hiện nữa sao?

Nhóm người Khuynh Thành bình thản ngồi trong đại điện chờ nhóm của Long tộc cùng với ma giới nhưng là thời gian càng lúc càng qua nhanh mà bóng dáng một người cũng không thấy đâu.

Khuynh Thành bước ra ngoài vươn cai, ngáp một cái nói: “Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ bọn họ ngủ say đến vậy? Nếu không đến thì chúng ta không cần đợi nữa!”

Đông đế chờ nãy giờ chính là chờ câu nói này của Khuynh Thành. Ông ta lập tức lên tiếng nói: “Người của Long tộc cùng với ma giới chẳng coi Đông đế ta đây là gì sao? Nếu họ đã coi thường chúng ta như vậy thì chúng ta cũng không cần nể nang gì nữa! Đi! Chúng ta xuất phát!”

Đông đế vừa đứng dậy định đi thì Ma tôn Hắc Diệm nhếch miệng rất quái không nói câu nào đi vào tiếp đó là đại điện hạ Long Dương đem theo Ba im lặng bước vào. Ánh mắt tất cả ngập ngụa sát khí.

Ma tôn Hắc Diệm vô cùng bức xức, gã trợ thủ đắc lực nhất của hắn lại lăn ra chết không rõ ràng, sớm biết thế này thì hắn đã phải mang theo vài tên mới đúng, bây giờ chỉ một mình đi Mê thần điện thì đúng là thua thiệt rồi!

Long Dương tuy cũng khó chịu nhưng nhìn thấy Hắc Diệm chỉ còn có một mình thì tâm lý cũng thăng bằng đôi chút, cũng may mà anh ta còn đem thêm người. Anh ta hắng giọng nói: “Xin lỗi đã để các vị phải chờ lâu.”

Khuynh Thành thấy tình hình như vậy giả vờ ngạc nhiên hỏi: “Điện hạ Long Dương, chẳng phải điện hạ còn một thuộc hạ nữa sao, sao chưa thấy tới?”

“Ma tôn, hình như thuộc hạ của ông cũng chưa đến?”

Đông đế mặt xám xịt lúc này càng khó coi hơn hẳn, lẽ nào thuốc của Thanh Hư đạo trưởng có vấn đề? Tại sao chỉ chết có hai người?

“À, chuyện là thế này, Long tộc chúng tôi có một chút việc bất ngờ cần phải thu xếp nên tôi cử Long Thanh quay về giải quyết rồi!”

Khuynh Thành ‘thế à’ một tiếng vẻ hiểu biết rồi nhìn qua Ma tôn.

Ma tôn nhìn chung quanh một lượt vô cảm nói: “Một kẻ bé mọn mà đáng để các vị quan tâm đến thế sao?” Hắc Diệm nói cứ như Khương Diên không phải là người của ông ta vậy, đáy mắt không chút thương xót, tiếc nuối.

Đông đế nhìn đám đông, hai tay bắt giác nắm chặt. Có lẽ ông ta phải tìm cơ hội khác ra tay rồi! Dù sao hai kẻ chết còn hơn không có kẻ nào chết!

“Được! Người đã đến đủ rồi thì chúng ta cũng nên xuất phát thôi!”

Đoàn người lập tức phi hành về phía đầm Thiên Trì, Diệp Khuynh Thành không thể ngờ Ma tôn và Long tộc lại có thể nén giận tài vậy, thừa biết là Đông đế giở trò bỉ ổi mà không nói một câu. Đêm qua nếu không phải cô sớm phát hiện sự khác thường thì e là sáng nay trừ bỏ cô cùng Hoa Mãn Nguyệt những người còn lại chắc chắn chết không nghi ngờ.

Chẳng là tối qua mặc dù đã kiểm tra hết tất cả các phòng một lượt nhưng cô vẫn cảm thấy ngờ ngợ, mãi khi về đến phòng cô mới nghĩ ra, tại sao phòng nào cũng có mùi hương thoang thoảng mà phòng cô lại không có? Khuynh Thành nhanh chóng kiểm tra phòng Hoa Mãn Nguyệt, cũng không có mùi kia.

Khuynh Thành ngầm nghĩ rồi quyết định tập hợp mọi người lại bắt mạch một lượt, không hề có dấu hiệu trúng độc nào cả, trên đời này thật sự có thứ thuốc độc kỳ lạ như vậy sao? Khuynh Thành dù không chắc chắn nhưng cũng dặn tất cả mọi người nhất định không được ngủ quên tối nay.

Ma tôn không trúng độc vì hắn không có ở trong phòng, còn đại điện hạ Long Dương cũng sớm đoán được Đông đế nhất định sẽ giở trò nên cũng tránh không ở trong phòng mà chỉ để lại Long Bá cùng Long Thanh canh phòng, Long Thanh đi ngủ nên chết.

Nam đế cùng Tây đế tối qua đã sớm rời khỏi cung Phượng Dương nên cũng không bị trúng kế Đông đế.

———–Đầm Thiên Trì———–

Đoàn người dừng trước đầm Thiên Trì, chỉ thấy một làn sương mù màn trắng bao trùm đến vô tận, ngoài ra không còn thấy bất cứ thứ gì khác.

“Ta phải làm gì?” ánh mắt Tây đế dừng lại trên người Hoa Mãn Nguyệt.

Đông đế cùng với Nam đế đã đến đây nhiều lần nên biết khá rõ, chỉ cần đặt chân vào vùng sương mù kia thì sẽ bị hút xuống, dù có công lực cao đến đâu cũng không thể thoát lên được. Nếu ngày trước hai người bọn họ không thông minh hợp lực lại thì khó có thể thoát nổi.

Hoa Mãn Nguyệt nhìn cảnh sắc trước mặt nói nhẹ như không: “Mọi người cứ ngự kiếm phi hành, ra khỏi vùng sương trắng thì bàn bạc bước tiếp theo!”

Đông đế, Nam đế ngớ ra. Vùng sương trắng này chưa phải là đích cuối cùng ư? Trong khi bọn họ đang suy nghĩ thì giọng nói lạnh lùng của Hoa Mãn Nguyệt lần nữa vang lên.

“Các vị hãy cẩn thận, sương này có thể gây ra ảo giác, có thể thoát ra được hay không còn phụ thuộc vào bản lĩnh của mỗi người!”

Hoa Mãn Nguyệt cũng không dám coi thường, sương mù này không những có thể gây ra ảo giác mà còn có thể khiến tâm tính người lạc trong nó bất ổn, hành động trở nên rối loạn khó kiểm soát.

Đoàn người cố gắng tĩnh tâm phi vào trong vùng sương trắng.

Vừa tiến vào vùng sương trắng, Khuynh Thành đã có cảm nhận rằng nó khá giống với chướng khí ở chốn phàm trần, chỉ cần là người có ý niệm mạnh mẽ thì việc đi xuyên qua chẳng phải việc khó khăn gì.

Nhưng điều này chỉ đúng với Khuynh Thành mà thôi. Khuynh Thành với Lạc Nhi vốn là nhất thể, thứ sương trắng này chính là hồn phách của Lạc Nhi rơi xuống năm xưa nên Khuynh Thành chẳng thấy sợ gì là chuyện đương nhiên, còn những người khác thì…

Tây đế vừa vào vùng sương trắng bỗng trợn mắt lao thẳng vào Hoa Mãn Nguyệt.

“Ta phải giết ngươi, phải giết ngươi!”

Hoa Mãn Nguyệt là người thần giới, là anh trai của Lạc Nhi nhưng công lực của anh còn kém xa nên vừa bước vào cũng cảm thấy có chút khó chịu. Hoa Mãn Nguyệt nhìn thấy Tây đế lao vào mình thì đoán chắc rằng ông ta đã bị màn sương trắng này làm rối loạn. Anh vội tăng tốc tránh đi, lướt nhanh về phía trước.

Đôi mắt Hư Trúc lúc này trừng lớn, sát khí tản ra khắp toàn thân.

“Chưởng môn, ha ha… vị trí trưởng môn là của ta, là của ta! Chờ ta cướp được báu vật trở về sẽ giết sạch các ngươi! Lão già Thanh Hư dám coi thường ta, lại dám mắng ta là đồ ngu! Ta chịu đựng lão ta đủ rồi Lão ta nghĩ lão ta là ai mà có tư cách giáo huấn ta chứ? Lão tưởng ta không biết bí mật của lão sao?”

Đang phi hành bên cạnh Hư Trúc, mắt Đông đế cùng Nam đế sáng lên, nếu bọn họ biết được bí mật của Thanh Hư đạo trưởng thì lo gì không khống chế được lão chứ?

“Hư Trúc! Thanh Hư đạo trưởng có bí mật gì xấu à?” Đông đế áp sát Hư Trúc khẽ hỏi.

Nam đế thấy thế cũng định tiếp cận Hư Trúc thì lại bị Đông đế đánh văng ra. Nam đế tức giận tập trung nội lực tạt thẳng vào Đông đế.

Hư Trúc ngoảnh nhìn Đông đế, ánh mắt oán hận.

“Đừng tưởng ta không nhận ra ngươi chỉ muốn lợi dụng ta để khoắng báu vật. Ta mà mang báu vật về nhất định ngươi sẽ giết người diệt khẩu. Ngươi đừng vọng tưởng, chờ ta lấy được báu vật rồi sẽ giết chết ngươi!”

Hư Trúc như nhìn thấy Thanh Hư đạo trưởng đang đứng trước mặt mình.

“Thanh Hư, ông có tư cách gì mà làm chưởng môn chứ? Sao ông dám…”

Đông đế cùng Nam đế căng thẳng nhìn anh ta, vừa rồi Nam đế phá vỡ pháp thuật của Đông đế, cả hai đều hiểu rõ sự nguy hiểm của vùng sương trắng nên không dám đối đầu.

“Dám làm sao? Ngươi đã biết những gì rồi?”

Nam đế lập tức vận nội lực kiềm chế Đông đế rồi nhanh chóng phi thân đến trước Hư Trúc.

“Lại đây, ta nói cho ngươi biết!”

“Được!” Nam đế tò mò tiến đến, Thanh Hư đạo trưởng là thế lực mạnh nhất thành Bắc đế, chỉ cần ông ta nắm được Thanh Hư đạo quán thì còn sợ gì những vị đế khác chứ?

“Nói đi, mau nói đi!” Nam đế tiến sát đến cạnh Hư Trúc.

Nhưng là Hư Trúc lúc này là đang thấy Thanh Hư đạo trưởng chứ không phải Nam đế, Hư Trúc thấy Thanh Hư đạo trưởng đang gào lên mắng chửi hắn: “Ngươi là đồ ngớ ngẩn, ngươi là đồ ngu! Đồ ngu!”

Mọi uất hận cùng ô nhục Hư Trúc dồn vào lòng bàn tay, anh ta giáng cho ‘Thanh Hư đạo trưởng’ một cái tát kinh người, ánh mắt hằn lên sát khí, một lưỡi dao găm tẩm kịch độc đâm thẳng vào người Nam đế.

“Thanh Hư ngươi chết đi! Nhà ngươi yên tâm, ít bữa nữa ta sẽ giết luôn con đàn bà ấy cho nó đi cùng ngươi!” Hư Trúc cười độc ác trong khi Nam đế đang chật vật với lưỡi dao kịch độc của Hư Trúc.

“Ngươi…ngươi dám đánh lén ta ư?” Nam đế đùng đùng nổi giận phang thẳng cho Hư Trúc một chưởng bất cháp kịch độc trong người.

Nhưng Hư Trúc dù có thộn đến mấy thì cũng là đại đệ tử của Thanh Hư đạo quán, công lực không hề non kém. Thêm vào đó, Hư Trúc lại còn là con ruột của Thanh Hư đạo trưởng nên tất nhiên Thanh Hư đạo trưởng luôn ưu ái dạy hắn nhiều tuyệt chiêu hơn rồi.

Nam đế cùng với Hư Trúc hỗn chiến. Đông đế đứng bên cạnh ánh mắt bất giác trở nên đục ngầu, Đông đế nhanh chóng lao vào Nam đế đang bị thương.

Nam đế như hóa điên, ông ta bất chấp vết thương trên người cùng với Đông đế đang truy kích mà rượt đuổi hỗn chiến với Hư Trúc. Cả ba người lao vào tàn sát lẫn nhau.

Những người không liên quan khác thì cảm thấy có chút quái dị, họ đã phi hành lâu như thế rồi mà vẫn chưa nhìn thấy điểm kết thúc của màn sương

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,65 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT