watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:56 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3919 Lượt

ông trưởng thành sao chịu được sự kích thích này, lập tức có phản ứng lại. Vu Chung gầm nhẹ một tiếng: “Đừng động đậy!”

Ẩm

Tâm Nhị biết mình muốn thoát khỏi hắn rất khó khăn, nhưng ngoài miệng cũng không chịu thua: “Đồ khốn, ngươi mau thả ta ra.” Vu Chung cũng cảm thấy khác thường, tức giận: “Ta thả ngươi, đừng làm loạn.” Vừa nói vừa từ từ lui ra, nào ngờ Ãm Tâm Nhị vừa được tự do bèn lập tức đạp một cái vào giữa hai chân hắn.

May mà Vu Chung phản ứng nhanh nhạy, dùng đầu gối chặn lại nhưng lại mất thăng bằng, ngã lên người Ẩm Tâm Nhị.

“Đồ khốn, buông ra!” Ẩm Tâm Nhị vẫn đang quát mắng. Lúc này đang là mùa đông, không có trăng, chỉ thấy thấp thoáng bóng người đen thui, đang ôm trong lòng một người khác da thịt thơm thoang thoảng. Vu Chung không kiềm chế được mà đưa tay chạm vào ngực nàng ta. Ám Tâm Nhị chỉ cảm thấy có một bàn tay cách lớp quần áo sờ lung tung trên người mình, lập tức giận dữ, giãy giụa càng kịch liệt. Sau đó đánh giá Vu Chung từ một kẻ khốn nạn đã tăng thành lưu manh, và cuối cùng trở thành biến thái!

Vu Chung vốn chỉ định thăm dò một chút, nhưng từ lúc tiến vào lớp áo, Ẩm Tâm Nhị không còn mắng hắn nữa, Vu Chung thường xuyên dùng kiếm, bàn tay thô ráp nhưng vẫn rất sạch sẽ, cho dù là mùa đông cũng ấm áp vô cùng.

Hắn hôn lên vành tai Ẩm Tâm Nhị theo bản năng, hơi thở nam tính ập vào mũi, Ẩm Tâm Nhị dần thấy tò mò, cảm giác khác lạ từ ngực truyền tới làm nàng bớt vùng vẫy, cuối cùng tựa vào hòn giả sơn, người mềm nhũn ngã vào lòng Vu Chung, mặc hắn tùy ý.

Tim Vu Chung cũng hơi run lên. Hơi thở thuần khiết phả vào tai, mang theo sự ấm áp bất giác khiêu khích hắn. Hắn nắm lấy tay nàng xuyên qua lóp áo trước ngực, sờ vào nơi lồng ngực vững chãi của mình.

Xưa nay, âm dương điều hòa, long phượng sum vầy, sức hấp dẫn giữa những người khác giới làm sao giống như cùng giới, Ẩm Tâm Nhị hiếu kỳ vuốt ve lồng ngực rắn chắc của hắn, tim đập loạn xạ.

Hai người thăm dò cơ thể của đối phương, đến khi Vu Chung không thể khống chế được, dục hỏa thiêu đốt. Hắn bế Ẩm Tâm Nhị lên, hai tay nàng ôm cổ, vô lực vùi mặt vào ngực hắn, nhưng vẫn còn mạnh miệng: “Đồ khốn!”

Vu Chung bế nàng đi về phía phòng mình, đáp trả: “Tiện nhân!”

Thế nên suốt dọc đường chỉ nghe thấy toàn những lời thế này:

“Đồ khốn!”

“Tiện nhân!”

“Đồ khốn nạn!”

“Tiểu tiện nhân!”

Hai kẻ bên trong lại không được hòa thuận như vậy. Lãnh Phi Nhan tìm thuốc bôi cho Tàng Ca, Tàng Ca nghiêng đầu, lạnh lùng nói: “Không phải chỉ là đồ chơi của ngươi sao, còn bôi thuốc làm gì?”

Lãnh Phi Nhan cười tà: “Ngươi có biết thế nào gọi là đồ chơi không?” Nàng từ từ áp sát vào mặt Tàng Ca, làm ra vẻ hung dữ nói: “Ta có thể chặt tứ chi của ngươi để giảm bớt trọng lượng, lúc lên giường càng dễ chơi đùa. Cắt đầu lưỡi của ngươi, khiến tiếng rên rỉ không thành lời của ngươi

ngươi càng mê hồn. Đúng rồi, còn đỡ khiến ta tức giận.” Ngón tay nàng vuốt ve mặt Tàng Ca: “Móc mắt của ngươi để da thịt của ngươi càng trở nên nhạy cảm hơn.”

Tàng Ca cảm thấy mình như đang ở trong hầm băng, dùng ánh mắt dành cho một con quái vật khát máu nhìn nàng, nàng lại mỉm cười, bàn tay dính thuốc vỗ vỗ má chàng: “Cho nên ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời ta, có hận đến đâu thì cũng phải chôn trong lòng. Nếu không khi chọc giận ta, người chịu khổ là ngươi chứ không phải ai khác!

Thấy người dưới thân không nói chuyện, nàng trở nên nghiêm túc hơn: “Tàng Ca, đời người ngắn ngủi, chỉ vài chục năm thôi. Trên đời này không tồn tại chính – tà tuyệt đối. Có lẽ ngươi giết được Lãnh Phi Nhan, nhưng Lãnh Phi Nhan chết đi Yến lâu cũng rơi vào tay kẻ khác, có thể còn ác độc hơn ta, cũng có thể tốt hơn ta, nhưng chúng ta không thể thay đổi thế giới này.”

Tàng Ca im lặng, Lãnh Phi Nhan dịu dàng ôm chàng: “Cho nên, ngươi nghĩ tại sao ta không giết Ám Thiên Hành? Dù giết hắn thì cũng sẽ có một Ẩm Thiên Hành thứ hai, lại khơi dậy một trận chiến gió tanh mưa máu nữa.”

“Nói vậy, xem ra ngươi vẫn còn có chút lo lắng cho thế sự?” Tàng Ca nói giọng đầy mỉa mai. Chàng nhớ đến những hiện trường gây án của Yến lâu, những xác chết chất cao như núi. “Bỏ đi, khó khăn lắm mới được ở bên nhau, không nói những chuyện đó nữa.”

Lãnh Phi Nhan ôm eo Tàng Ca, cẩn thận tránh chạm vào miệng vết thương của chàng. Hương hoa thoang thoảng, Tàng Ca cũng dần đắm say.

Sáng sớm hôm sau, khi chàng tỉnh lại, Lãnh Phi Nhan đã đi rồi. Nhiều lúc chàng rất bội phục tinh thần và sức lực của nữ nhân này, dù cho có mệt mỏi ra sao, trước mặt người khác, nàng vẫn luôn cao ngạo, rạng rỡ.

Ẩm Tâm Nhị gương mặt ửng hồng bước vào, Tàng Ca đang ngây người bên cửa sổ. Cả hai thấy đối phương đều có chút xấu hổ. Cuối cùng, Ẩm Tâm Nhị ấp úng nói: “Tàng đại ca, chúng ta ra ngoài đi dạo đi!”

Men theo hồ sen, hương hoa mai thơm mát ngập tràn, nhưng Tàng Ca vẫn cảm thấy như thiếu vắng điều gì đó. Bầu trời âm u, tuyết như sắp rơi, Ẩm Tâm Nhị ngượng ngùng mở miệng: “Tàng đại ca, nếu muội muốn gả cho Vu Chung, liệu lâu chủ có cho phép không?”

Tàng Ca sững sờ…

Ẩm Tâm Nhị kể rõ ngọn ngành, Tàng Ca cũng không biết nói gì thêm.

Gió bỗng thổi qua rừng mai, hoa rụng chao nghiêng. Âm Tâm Nhị từ nhỏ lớn lên cùng Tàng Ca, lập tức nhảy lên: “A, mai rơi như tuyết. Tàng đại ca, vẽ cho muội một bức, nhanh nhanh!”

Tàng Ca khó xử nhìn quanh, Ẩm Tâm Nhị đã nhanh chóng sai người đi lấy bút nghiên.

Thế là Tàng Ca ngồi trên một phiến đá hơi bằng múa bút. Ẩm Tâm Nhị thấp thoáng giữa rừng mai, người đẹp hơn hoa. Tàng Ca yên lặng nhìn một lát, hạ bút lưu loát như nước chảy mây trôi.

Lãnh Phi Nhan cũng tới vào lúc này, Vu Chung theo sau, vẻ mặt không còn lạnh lùng như xưa nữa. Ám Tâm Nhị đợi Tàng Ca vẽ tranh nên thấy họ cũng không hề động đậy.

Lãnh Phi Nhan liền đứng sau Tàng Ca, người trên giấy hiện ra, bông hoa mai như có sức sống, tóc dài tung bay theo cánh mai, thanh thoát mà kiều diễm.

Vu Chung bước tới ôm lấy cô gái giữa hoa mai lên, không nói một lời đã đi. Âm Tâm Nhị giãy giụa trong lòng hắn: “Đợi đã, ta còn muốn cùng lâu chủ..

Vu Chung đáp trả bằng hai từ đanh thép: “Im miệng.”

Chú thích

(6): Lạnh lùng lạc xuống hồng trần, là thật là giả vẫn là ta

Chương 8: Nhuộm đỏ tà áo trăng

g cố gắng tĩnh tâm vẽ tiếp, Lãnh Phi Nhan đứng yên tại chỗ, hương hoa thơm mát trong không khí khiến người ta có chút động lòng.

Chàng múa bút trên giấy, phóng khoáng ký tên. Lãnh Phi Nhan cất tiếng mang chút mất mát: “Huynh chưa từng vẽ cho ta!”

Tàng Ca im lặng. Ngôn Ngôn ngày trước chỉ đọng lại trong hắn một hình ảnh: Dưới bóng trời xanh mây trắng nơi Phượng Hoàng cốc, nàng tóc đen áo dài tung bay như tiên nữ trong mây. Còn Lãnh Phi Nhan bây giờ, dùng màu đỏ mới họp?

Yến lâu gặp phải khó khăn khi tiêu diệt Phích Lịch đường ở Chu thành. Lúc đi hai mươi tư người, ba người trọng thương trở về, nói là đối phương có một con quái vật vô cùng lợi hại giúp đỡ, đao thương không chém nổi, uy lực rất lớn.

Lãnh Phi Nhan chau mày, thầm lo sợ vũ khí mua được từ những kẻ xuyên không nên cũng không đám khinh thường. Nàng lập tức lệnh cho Kinh Lôi sứ mang theo người, tức tốc dãi gió dầm sương tiến tới Chu thành.

Nếu là trước đây, Tàng Ca khó tưởng tượng ra tình cảnh một cô gái ăn ngủ trong rừng cùng một đám đàn ông. Nhưng với Lãnh Phi Nhan thì thấy rất bình thường.

Trong rừng có cây, trên cây có con rắn từ từ bò đến. Tàng Ca nhìn nó dần bò tới gần mình, cảm thấy chẳng có vấn đề gì, lẽ nào nam tử hán lại sợ mấy thứ này sao? Đang định bắt nó, Hàm Quang kiếm của Lãnh Phi Nhan phi tới, găm con rắn lên cành cây. Tiếng kiếm vang lên, lòng Tàng Ca như có tiếng vang theo. Nàng vẫn luôn để ý tới chàng sao?

Hôm sau, khi Tàng Ca tỉnh dậy nhìn, con rắn chết như cành cây khô cạn nước.

Một tháng sau đó mới tới Chu châu. Lãnh Phi Nhan xem xét vết thương trên người họ, mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Theo như mọi người hình dung, quái vật kia cả người bọc sắt, không giống hình người, phía dưới là chiếc bánh xe đang lăn, nhưng cũng không phải lăn, tóm lại kỳ quái vô cùng.

Lãnh Phi Nhan nhìn thấy con quái vật ấy tại Phích Lịch đường, quả nhiên hung tợn. Nàng nhìn con quái vật kia có chút đăm chiêu.

Lúc trở về, mọi người đưa ý kiến, có người nói dùng hỏa công, có người nói dùng thủy công, nhưng sự thật chứng minh đó là điều không thể. Tàng Ca ngồi im lặng một bên, Kinh Lôi cũng không thể không liếc nhìn Lãnh Phi Nhan cầu cứu. Nàng khoanh tay ngồi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ: “Kinh Lôi, nếu chúng ta đào một cái hố phía dưới Phích Lịch đường, liệu có đảm bảo bên trên không phát hiện?”

Kinh Lôi ngơ ngác, nghĩ nghĩ: “Có thể, Yến lâu có chuyên gia về mặt này.”

“Được, từ phía tường Đông đào xuống, đến trước vũ khí phóng hỏa kia hơn một trượng, hố phải lớn hơn thứ vũ khí đó hai, ba lần. Nửa tháng có đủ không?”

“Lâu chủ muốn?” Kinh Lôi vỗ trán, vội vàng gật đầu: “Thuộc hạ phái thêm người, nửa tháng là đủ.”

Lãnh Phi Nhan gật đầu: “Đừng làm lỡ đại hội thường niên của Yến lâu.”

Kinh Lôi cúi người rồi lập tức bắt tay vào việc. Có lúc Tàng Ca nghĩ, rốt cuộc trong đầu nữ nhân này có bao nhiêu kế sách.

Trong vòng nửa tháng, Lãnh Phi Nhan rảnh rỗi dẫn Tàng Ca đi khắp nơi. Trước kia

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT