|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Cô đưa trợ lý Tiểu Vương cùng đi, Vân Thiên rất không vừa ý với kế hoạch của chúng ta. Tuy là việc của phòng Kế hoạch, nhưng cuối cùng vẫn phải do phòng Chế tác các cô thực hiện, cô đi thỏa thuận với họ một chuyến, như vậy hiệu quả công việc sẽ cao hơn. Đại Trương của phòng Kế hoạch ốm vẫn chưa khỏi”.
Tổng giám đốc nhíu mày, không nói cũng biết, chắc hẳn đã va phải bức tường ở Vân Thiên rồi.
Thời gian dần dần cho tôi hiểu ra rất nhiều điều. Tôi vốn không muốn gặp lại Triển Văn Dịch, nhưng qua những ngày này, suy nghĩ lại thay đổi. Nếu tôi thật sự không thể sống cùng anh, tôi hy vọng anh được hạnh phúc.
Có rất nhiều chuyện không thể nào trốn tránh mãi được, cần đối mặt thì vẫn phải đối mặt. Tôi thậm chí mong chờ gặp anh sớm hơn, nhanh chóng thanh toán hết nợ nần, để khỏi phải suốt ngày ghi nhớ vấn vương. Có thể, hiểu thông được rồi, sau này sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.
Có thể, sau bao nhiêu năm nữa, khi chúng tôi nhìn lại, sẽ cười vui trong lòng, vì đều đã tìm thấy hạnh phúc thuộc về riêng mình trong thế giới của mỗi người.
Khi nói chuyện này với Ninh Thanh, tôi vẫn rất cẩn trọng: “Ninh Thanh, em phải đi thành phố B một chuyến lo việc của công ty, nhất định sẽ nhanh chóng về ăn Tết”.
Ninh Thanh chau mày: “Tử Kỳ, không phải là Triển Vân Dịch giở trò đấy chứ?”.
Tôi nói: “Dù có như vậy cũng không sợ, bây giờ em đã là Ninh phu nhân rồi”, nói xong nhăn mặt làm trò.
Ninh Thanh cười, thấp giọng: “Không được ăn vụng đâu đấy”.
Tôi sững sờ, sau đó bật cười: “Mỗi tối em sẽ nhắn tin, gọi điện báo bình an cho anh”.
Ninh Thanh trịnh trọng bảo: “Em bình an thì tốt, cả nhà chờ em về ăn Tết. Tết đến anh đưa em đi đốt pháo hoa”.
“Ninh Thanh, nếu như em vẫn không thể…, anh có oán có hận em không? Chúng ta vẫn có thể là bạn của nhau chứ?”, tôi bỗng nhiên hỏi Ninh Thanh.
“Tử Kỳ, đừng suy nghĩ quá nhiều, bây giờ như thế này, anh rất vui rồi.”
Ngay sau đó tôi thu xếp hành lý cùng Tiểu Vương đi thành phố
B. Trên máy bay, tôi sờ lên ngón tay, trước lúc đi, Ninh Thanh đột nhiên nhắc tôi phải nhớ đeo nhẫn cưới. Đám cưới xong tôi liền vứt ngay thứ đó vào ngăn kéo không thèm để ý đến, nhưng Ninh Thanh lại vẫn nhớ. Ninh Thanh, đúng là anh đang gắng sức nuôi dưỡng “tình cảm vợ chồng”, gắng sức muốn lo liệu trọn vẹn cuộc hôn nhân này.
Tôi biết, trong lòng anh hẳn luôn hy vọng rằng, sẽ có một ngày tôi trở thành Ninh phu nhân đích thực. Nếu không có chuyến đi thành phố B lần trước, nếu không có cuộc gặp lại Triển Vân Dịch sau bốn năm, nếu không có đủ mọi chuyện đến sau đó nữa, để tôi phải lấy Ninh Thanh như thế, thì cũng không phải là không có khả năng.
Vì sao sau này tôi cứ phải tìm một người hoàn toàn xa lạ để chung sống mà lại không phải là Ninh Thanh? Tôi nghĩ tôi thực sự không thể chịu được khi sống với một người biết chuyện của mình trước kia, biết rõ về Triển Vân Dịch. Như thế, tôi sẽ không có cách nào khiến tình cảm dành cho Vân Dịch trở thành nhỏ như hạt cát, chôn chặt ở nơi sâu thẳm nhất của lòng mình. Mà anh sẽ luôn xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Tôi hy vọng bắt đầu từ tờ giấy trắng tinh, chứ không phải là trên tờ giấy đã vẽ một vệt đen thẫm, sau đó lại thử dùng đủ loại màu sắc để che đậy. Dù thế nào, cũng không thể khiến nó mất đi.
Chương 8
Có những lúc con người ta không thể bước sai, sai rồi sẽ không thể hối hận, không thể làm lại được. Những việc bản thân tôi làm, quyết định tôi đưa ra, đã định trước rằng tôi mãi mãi mất anh rồi.
Đặt hẹn xong với phòng Marketing của Vân Thiên, đây là lần đầu tiên tôi bước vào trụ sở chính của tập đoàn này. Thế nhưng, người của phòng Marketing Vân Thiên bước vào phòng khách lại là người tôi không thể quen biết hơn.
Là lúng túng? Là ngạc nhiên? Là thắc mắc? Tôi thực sự sững sờ. Miệng lắp bắp hỏi: “Úc Nhi? Cậu ở Vân Thiên à? Phòng Marketing?”.
Tôi không nhịn được cười, cố gắng nhịn nhưng không được. Tại sao Triển Vân Dịch biết tôi ở thành phố C, tại sao khi lần đầu tiên gặp lai tôi trong buổi mời cơm vì chuyện của Mai Tử, anh không có chút gì ngạc nhiên. Tôi còn cho rằng anh giấu tình cảm sâu thật, không như tôi vui giận biểu hiện cả ra ngoài. Hóa ra anh đã biết rõ từ trước, tôi vừa đến thành phố B là anh liền biết ngay.
Úc Nhi luôn giữ liên lạc với tôi, cứ dăm ba tháng lại gọi điện một lần, hỏi xem có bình yên không và tình hình gần đây ra sao, tôi thường nói nhiều, hỏi ít. Tôi không quen dò hỏi chuyện của người khác. Úc Nhi nói thì tôi nghe, không nói thì tôi nói, ríu ra ríu rít đủ chuyện không kể lớn bé, ngay từ lúc nhận điện là đã bắt đầu báo cáo. Chả trách, lần trước đến, cô ấy định nói gì nhưng lại thôi, cô ấy khuyên tôi quay về bên Triển Vân Dịch.
Vẻ mặt tôi chắc hẳn vô cùng khó coi.
Úc Nhi vội vàng giải thích: “Tử Kỳ, mình không biết Triển Vân Dịch ở Vân Thiên, lúc đến dự tuyển mình hoàn toàn không biết, mãi sau này mới phát hiện ra. Tử Kỳ, cậu đừng như vậy”.
Tôi nổi giận: “Về sau cậu biết rồi sao không nói? Lần trước mình đến đây sao cậu không nói? Úc Nhi, mình tin tưởng cậu như vậy…”. Tôi khó chịu, thật sự khó chịu.
Úc Nhi cắn chặt môi không biện hộ nữa.
Tôi trấn tĩnh lại, nói chuyện công việc: “Lần này mình đến đây là vì đề án kế hoạch của công ty mình với Vân Thiên, Vân Thiên luôn không vừa ý, mình muốn biết là có vấn đề ở chỗ nào, chúng ta cùng nhau sửa cho tốt”.
Úc Nhi chầm chậm ngồi xuống, mở tập văn kiện bắt đầu cùng tôi thảo luận về đề án kế hoạch, giống hệt như lúc còn đi học chúng tôi ôn bài tranh luận với nhau. Có lẽ bây giờ chỉ có nói chuyện công việc mới có thể hóa giải sự bối rối giữa hai chúng tôi.
Cơ bản đã hiểu được ý tứ của Vân Thiên, tôi ra hiệu cho trợ lý đang không dám ho he kia chỉnh sửa xong bản ghi chép rồi ra về. Lúc vừa bước ra khỏi cửa chính, Úc Nhi nói: “Tử Kỳ, tối nay hai chúng ta gặp nhau, mình có điều muốn nói với cậu”.
Tôi thở dài, mềm lòng, quay nhìn bạn: “Úc Nhi, mình có thể hiểu được, cậu không phải áy náy làm gì, chung quy vẫn là chuyện của mình với Triển Vân Dịch, không liên quan đến cậu, mình đã quá kích động. Mình không giận đâu, thật đấy. Tối nay mình còn phải gửi fax về công ty, đợi đến khi làm xong kế hoạch này, chúng ta gặp nhau, được không?”.
Úc Nhi gật đầu, buồn buồn nhìn tôi. Tôi thở dài, cười an ủi bạn: “Thôi mà, đừng làm ra vẻ giống như vợ lẽ bị ức hiếp nữa, người nên khóc là mình cơ”.
Thấy tôi nói vậy, Úc Nhi mới vui vẻ trở lại, bĩu môi bảo: “Tử Kỳ, người ta sợ cậu giận thật mà”.
Tôi cười gượng: “Mình còn không hiểu hay sao? Chen chân vào chốn chức quyền không phải chuyện dễ dàng, nghĩ lại Triển Vân Dịch cũng đã rất chiếu cố cậu, vì thế, chuyện đó cũng là bình thường, cậu cũng chỉ vì muốn tốt cho mình. Được rồi, mai mình lại đến.”
Tôi không hỏi về Triển Vân Dịch. Chuyện gì cần đến thì tất sẽ đến, không phải vậy sao? Nhưng lần này, điều đến với tôi lại là một chuyện ngoài ý muốn.
Tôi nghĩ Úc Nhi sẽ không cố tình làm khó tôi, tôi thật sự đã nhẫn nại đến mức độ cao nhất rồi. Một bản kế hoạch viết rồi sửa rồi lại viết, làm đi làm lại đến bảy tám lần, Úc Nhi vẫn nhìn tôi khó xử: “Tử Kỳ, phương án này… điều này… Bên mình muốn hiệu quả truyền đạt phải đạt tới mức người qua đường cũng phải kinh ngạc. Phương án này e rằng không được, có thể làm lại không?”.
Trời ạ, người qua đường mà nhìn thấy bộ dạng của tôi lúc này, chắc chắn sẽ phải kinh ngạc, không, phải là vô cùng kinh sợ! Tôi đã làm tới mức gần như không kịp thở, Lỗ Tấn bảo con bò thật đáng thương, ăn vào là cỏ mà cho ra là sữa. Tôi nghĩ mình còn đáng thương hơn cả bò, ăn vào chẳng qua chỉ là mấy thứ ngũ cốc rau rợ, mà phải nhả ra cả vàng.
Tôi gọi điện về công ty kêu khổ, Tổng giám đốc hết an ủi thế này lại an ủi thế khác, tôi liền nói: “Tổng giám đốc à, là vàng thì mới phát sáng được, tôi làm việc thâu đêm đến hai mắt đỏ hoe, tăm tối đến mức mắt con cá chết cũng còn sáng hơn tôi, tôi không phải là người làm kế hoạch, ông có thể đóng gói Đại Trương gửi đến thành phố B được không?”.
Tổng giám đốc luôn mang vẻ hào sảng mà lời nói ra lại thật đáng ghét: “Quản lý Trương không đi được, cậu ấy vẫn còn đang nằm trên giường bệnh kìa, tôi bảo Đại Hải đi một chuyến, bất kể thế nào, đến Tết cũng nhất định phải làm xong, liên quan đến chuyện sắp xếp công việc sang năm của công ty, kéo dài thêm nữa sẽ gay go lắm đấy.”
Nói nhảm, ai chả biết nếu còn kéo dài thêm nữa thì sẽ dẫn đến vấn đề mang tính hệ thống, ảnh hưởng tới cả tổ ngoại cảnh hay đoàn phim. Tôi thấy có một điểm rõ nhất trong lời nói của Tổng giám đốc là: Nếu không làm xong thì đừng có về ăn Tết. Kỳ đầu tiên này, theo kế hoạch của Vân Thiên, công ty chúng tôi sẽ liên tiếp nhận được đến mấy đơn đặt hàng, cứ theo cách làm đưa ra hết quy định chi tiết này đến quy định chi tiết kia như Úc Nhi, thì đừng nói là ăn Tết, đến Rằm tháng Giêng cũng chưa biết có xong được hay không.
Tôi rất nghi ngờ đây là ý của Triển Vân Dịch, thế nhưng tất cả mọi điểm mà Úc Nhi chỉ ra, đều không thể phản bác được. Vốn dĩ chúng tôi sửa chữa cũng có thể cho là khá ổn, nhưng người ta lại muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




