watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7094 Lượt

trả lời thế nào đây? Tôi đang tính toán xem nên nói với anh thế nào cho phải. Giọng nói của Vân Dịch trở nên lạnh lùng, tựa như băng: “Anh muốn giữ em ở lại đón Tết, em lại kéo Ninh Thanh đến hưởng tuần trăng mật. Muốn ở đây, cho anh xem tuần trăng mật của em thế nào? Mới hôm trước vừa thề thốt đảm bảo rằng không lấy người khác, vậy mà anh chưa đi khỏi đã lập tức tổ chức lễ cưới, em bảo anh làm sao tin em được? Hả?”.

Tôi mở miệng định giải thích. Vân Dịch lắc đầu: “Những gì anh nói, em quên hết rồi, quên hết rồi phải không? Anh thật sự không muốn nổi nóng với em lần nào nữa, anh không muốn thấy em khóc. Tử Kỳ, thứ anh không muốn nhìn thấy nhất là nước mắt của em”.

“Anh nghe em nói…”.

Vân Dịch chậm rãi đứng dậy, bước đến cạnh tôi: ”Tử Kỳ, anh xưa nay càng gặp khó thì lại càng cứng rắn kiên trì, không kìm nén được ý muốn chinh phục, nhưng lại sợ làm em tổn thương, tiếc rằng bông hoa mà anh vô cùng bảo vệ lại để cho người khác hái mất rồi. Tạm biệt em, Tử Kỳ” .

Anh căn bản không cho tôi cơ hội giải thích, nói xong liền quay đầu đi thẳng.

Một mình tôi ngồi rớt nước mắt trong quầy cà phê. Vân Dịch đã nói chia tay, bốn năm trước tôi cũng từng nói lời chia tay với anh. Chia tay thật rồi sao? Tôi bỗng nhiên bật dậy, chỉ muốn nói với Vân Dịch đó là một cuộc hôn nhân giả tạo, bảo anh cho tôi thời gian, để tôi giải quyết xong mọi chuyện. Tôi không thể không có anh.

Tôi vội chạy ra ngoài, Vân Dịch đã lái xe đi rồi, tôi chạy ra khỏi cổng khách sạn cũng không thấy bóng chiếc xe đâu cả. Tôi lấy điện thoại gọi, giọng Vân Dịch mệt mỏi vang tới: “Tử Kỳ, chúng ta đã nói hết rồi, không cần biết em lấy Ninh Thanh vì nguyên nhân gì, là anh sai cũng được, đều không quan trọng nữa rồi”, nói xong liền tắt máy.

Tôi muốn nói cho Vân Dịch biết nguyên nhân, nhưng anh bảo không còn quan trọng nữa. Anh bảo tất cả đều không còn quan trọng nữa. Cho dù là hôn nhân giả, anh cũng cảm thấy không quan trọng nữa rồi. Vậy thì tôi còn nói làm gì?

Tôi còn có thể nói gì nữa đây? Chỉ vì một thay đổi của anh mà liền cho anh biết toàn bộ sự thực sao? Tôi làm sao lại không suy nghĩ cho Ninh Thanh như vậy được? Hai năm, đã đồng ý với Ninh Thanh hai năm rồi.

Hoa tuyết chậm rãi rơi xuống như trong cảnh phim quay chậm. Nỗi buồn đau không thể nào kìm nén, tôi đưa tay ra, ngẩng mặt lên, không nhận rõ là tuyết hay là nước mắt, một mảng đang lạnh cóng trên mặt. Tôi đúng là không có cơ hội cùng Vân Dịch nắm tay nhau đi hết con phố dài, trong thời điểm tuyết rơi này, giữa tôi và anh cuối cùng đã trở thành mối quan hệ còn khó xử hơn cả những người xa lạ.

Mắt nhìn em đi lấy chồng, mắt thấy anh rời đi xa. Ràng buộc cả đời này đều đã trở thành cô tịch như tuyết rơi.

Có những lúc con người ta không thể bước sai, sai rồi sẽ không thể hối hận, không thể làm lại được. Những việc bản thân tôi làm, quyết định tôi đưa ra, đã định trước rằng tôi mãi mãi mất anh rồi.

Chương 9

Vân Dịch thích sạch sẽ, đối với người phụ nữ của mình càng như vậy, anh không dễ dàng để người khác chạm vào, dù chỉ một chút. Ý thức bảo vệ của anh rất lớn, ý muốn chiếm hữu lại càng lớn. Nhưng bây giờ, tất cả đã hết rồi, tôi mơ hồ nghĩ, trong sâu thẳm trái tim, nỗi nhớ Vân Dịch cuối cùng đã bị tôi bóp chết.

Năm mới đến, Ninh Thanh giữ đúng lời hứa, cả nhà đã cùng nhau bắn pháo hoa tại căn biệt thự. Từng bông pháo hoa nở tung giữa bầu trời, chỉ trong màn đêm mới có thể cảm nhận hết được vẻ đẹp tuyệt vời của pháo hoa.

Tôi chợt nhớ, Vân Dịch đã từng đưa tôi đi xem múa rồng lửa. Cánh tay trần của vũ công lên đưa xuống, khiến cho thân hình mềm mại của con rồng uốn lượn xung quanh viên long châu. Bên cạnh là một chàng trai khỏe mạnh có làn da như đồng nâu, phun tới con rồng một loại nước sắt[1">. Cảnh tượng giống như sao băng, giống như mưa rơi, giống như con công sải cánh múa, nhịp nhàng, sống động.

[1"> Dùng loại nước này trong biễu diễn múa rồng có thể tạo ra ánh sáng giống như mưa sao băng.

Không giống pháo hoa cô đơn nở trên trời cao, ngay trước mắt, mỗi lần hắt nước, mọi người lại la hét rồi lùi lại. Tôi thấy kỳ lạ, kỳ lạ ở chỗ những tia lửa nóng như vậy lại không làm bị thương người múa rồng.

Tôi kéo Vân Dịch cười lớn, cố gắng chui vào những chỗ có thể mơ mộng theo những ánh sao xán lạn kia, tôi muốn đứng ở chỗ sáng nhất, muốn tan chảy vào cái đẹp đến mê hồn ấy. Tôi ngẩng đầu lén nhìn, chỉ cảm thấy muốn được những ngôi sao ôm lấy. Tôi hôn anh bằng thứ cảm xúc nông nhiệt nhất, một cảm giác thật hạnh phúc. Tôi đã mong thời khắc đó có thể dừng lại mãi mãi.

Nhưng những thứ đẹp như thế đều không thể là mãi mãi.

Như pháo hoa đốt trong đêm nay, bùng lên rồi cũng sẽ biến mất.

Khuôn mặt Ninh Thanh bị ánh pháo hoa chiếu lúc đỏ lúc xanh, đôi mắt nhìn tôi mỉm cười. Giây phút lãng mạn đó nên thuộc về những đôi tình nhân. Giống như Đại Hải và Tiểu Nhược, mười ngón tay cứ đan vào nhau, không cần nói câu nào đã thấy bọn họ tràn đầy niềm vui rồi.

Tôi và Ninh Thanh không như thế được.

Tôi vờ như không thấy ánh mắt của anh, vờ như chỉ đang chú ý đến pháo hoa nở rộ trên bầu trời, và tôi nghe thấy tiếng anh thở dài.

Nhưng cuối cùng tôi lại mềm lòng, quay sang mỉm cười nói với anh: “Pháo hoa đẹp thật đấy! Em rất muốn tự mình bắn pháo hoa, nhưng em không dám, anh giúp em được không?”.

Ninh Thanh cười gật đầu, tôi cẩn thận đưa đầu cây hương vào ngòi pháo. Vừa nghe tiếng “bụp”, tôi liền nhanh chóng lùi lại. Không may là Ninh Thanh lại đứng quá gần, nên ngực bị tôi va khá mạnh. Đúng lúc vì nghe tiếng nổ quá đinh tai, nên tôi vội ôm lấy đầu và vùi vào ngực anh. Anh ôm lấy tôi. Tôi không nghe thấy tiếng anh cười, nhưng chắc chắn anh đang cười, vì ngực anh đang rung lên kia mà. Đây là lần đầu tiên tôi gần Ninh Thanh đến vậy, thì ra vòng tay anh cũng thật ấm áp.

Pháo hoa nổ xong, tôi mới giật mình nhận ra là mình vẫn đang trong lòng Ninh Thanh. Tôi lùi về sau, nhưng Ninh Thanh lại không buông tay. Tôi vội cúi đầu ngó nghiêng xung quanh, bố mẹ anh, Đại Hải và Tiểu Nhược đang nhìn chúng tôi trìu mến. Tôi đỏ mặt nói nhỏ: “Anh buông ra đi”.

Ninh Thanh không những không buông tay, còn cúi đầu thì thầm: “Anh không buông, anh thay đổi mức độ chú ý với em rồi, anh cần em”, nói xong liền bế bổng tôi lên. Tôi kêu lên rồi vội bám vào cổ anh, sợ hãi đưa mắt nhìn xung quanh, mọi người cứ như không nhìn thấy. Tôi phải làm sao đây? Tâm trạng tôi rối bời. Vừa bước vào nhà, tôi đã hét lên: “Ninh Thanh, buông em ra!”.

Ninh Thanh cười nói: “Không!”, và cứ thế ôm tôi vào phòng ngủ rồi đặt tôi lên giường.

Tôi bất giác lùi lại, Ninh Thanh tiến tới, anh phủ mình xuống, hai tay chống hai bên, khiến tôi nằm gọn vào lòng anh. Tôi hết nhẫn nại nhìn thẳng vào mắt anh nói: “Ninh Thanh, chỉ là giả thôi, anh không thể như thế”.

Ánh mắt Ninh Thanh không còn ấm áp nữa: “Vậy thì chúng ta hãy làm cho chuyện giả thành thật”.

Hai tay tôi đẩy lên ngực Ninh Thanh, nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích: “Ninh Thanh, về mặt pháp lý em không phải là vợ anh”.

Đột nhiên anh cười gằn: “Tử Kỳ, em không phải là người không có một chút kinh nghiệm nào về chuyện ấy chứ?”.

Tôi sửng sốt quay đầu sang một bên, mặt đỏ bừng: “Ninh Thanh, anh còn như thế em sẽ giận đấy”.

Ninh Thanh đứng thẳng lên rồi nói: “Em đúng là một kho báu, Triển Vân Dịch sao lại đành lòng mà chia tay vậy? Tử Kỳ, đùa em chút cho vui thôi”.

Tôi giận đến mức không nói được câu nào, chỉ biết cầm gối ném vào anh. Ninh Thanh đứng yên tiếp nhận, nhìn tôi chăm chăm và nói một cách nghiêm túc: “Tử Kỳ, nếu Triển Vân Dịch thực sự không cần em, anh vẫn luôn ở đây”.

Nhìn anh cười rồi bước ra khỏi cửa, tôi cũng không nhịn được cười.

Vân Dịch, anh thấy đấy, đó là một người đàn ông tốt, và đó là những lời nói rất cảm động, vậy mà sao em vẫn không thể quên anh?

Nhưng tại sao anh không nghe hết lời em nói? Tại sao không cho em thêm thời gian? Tại sao anh có thể biến mất trong cuộc sống của em? Làm sao em có thể vì anh mà làm tổn thương đến họ cho được?

Nụ cười của tôi không biết tự bao giờ trở nên gượng gạo, giống như đang khóc.

Qua Tết, công ty có quá nhiều việc nên tôi khá bận, vì vậy mà có thể ít về để đối diện với Ninh Thanh, đối diện với bố mẹ anh.

Từ sau buổi tối Ninh Thanh có hành động thân mật đó anh không biết là vô tình hay cố ý đã bắt đầu nói đến chuyện muốn bế cháu. Như vậy làm sao được. Sau này tôi phải đối mặt thế nào đây?

Tôi lựa chọn cống hiến thời gian và tinh thần cho công ty. Tôi đi khắp nơi làm việc, gần như phim trường nào khởi công tôi cũng tới xem xét tiến độ, rồi làm các ảnh mẫu thâu đêm trong phòng máy, chăm chú chỉnh sửa.

Tôi chỉ mong thời gian trôi đi thật là nhanh, trôi qua nửa năm đầu đi, để tôi rời khỏi đây. Tôi không chịu đựng được, không thể chịu đựng được nữa rồi. Nếu sống cùng Ninh Thanh, tôi sợ tôi không thể vui vẻ, mà anh ấy lại càng không hạnh phúc.

Tất cả mọi người trong công ty đều kêu vất vả, phòng Dịch vụ khách hàng bận ký hợp đồng với bên truyền thông, bộ phận Thông tin vất vả đến nỗi mặt ai cũng đầy mồ hôi. Công ty suốt ngày đều là những ngôi sao ra ra vào vào, người mẫu quảng

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT