watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7092 Lượt

làm sao cho toàn vẹn không có kẽ hở! Vân Thiên muốn biên bản kế hoạch này thành sách giáo khoa chắc. Tổng giám đốc lại cho rằng cơ quan thực hiện cuối cùng vẫn là phòng Chế tác, tôi cầu trời khấn đất mong cho Đại Hải sớm đưa cái tay Trương lẻo mép kia đến đây, để cho anh ta suốt ngày gọi bà chị thế này bà chị thế kia, rồi làm mê muội Úc Nhi yêu tinh này!

Tôi thực sự muốn Triển Vân Dịch sớm xuất hiện. Tất cả những phiền phức này do anh mà ra. Đang đầy một bụng tức giận muốn tìm chỗ trút, anh mà xuất hiện, tôi không mắng anh thì mắng ai? Nhưng Úc Nhi lại luôn tỏ vẻ đoan chính, công ra công, tư ra tư, tôi vô cùng tò mò muốn biết vì sao trong suốt bốn năm ở cùng nhau trên giường tầng chưa bao giờ thấy cô bạn làm việc nghiêm túc như vậy.

Hôm sau Đại Hải bay đến. Vừa trông thấy cậu ta tôi liền nhào tới, nưóc mắt nước mũi ròng ròng.

Đại Hải tức cười, vỗ vai tôi: “Tử Kỳ, chị không thấy lạ nhưng tôi thấy lạ. Tôi đã nghiên cứu kỹ bản kế hoạch của chúng ta rồi, hoàn toàn đạt trình độ hạng nhất, Vân Thiên đơn thuần chỉ là bới lông tìm vết. Không phải là họ nói không đúng, mà là không nhất thiết phải như vậy. Bởi vì cứ theo ý muốn của họ, giá thành sẽ phải tăng lên rất nhiều, xét về hành vi thương mại, là điều không nên có. Chị nghĩ xem, có phải do Triển Vân Dịch không muốn để chị về nhà ăn Tết không?”.

Tôi bừng tỉnh. Đúng rồi, anh không xuất hiện không có nghĩa là anh không nhúng tay vào chuyện này. Tôi suy đi nghĩ lại rồi hỏi Đại Hải: “Vậy phải làm thế nào?”.

Đại Hải cười với vẻ rất kỳ lạ: “Hì hì, nếu ngày kia chúng ta vẫn chưa làm xong, Tiểu Nhược và Ninh Thanh sẽ đến thành phố B. Tới lúc đó, bốn ngườí chúng ta sẽ ăn Tết ở đây. Tôi muốn xem Triển Vân Dịch trông thấy Ninh Thanh đưa chị đi dạo ở thành phố này, liệu có còn tâm trạng giữ chị lại trước mắt để bị kích động hay không”.

“Nhưng Triển Vân Dịch đã nói rõ anh ấy sẽ không liên lạc với tôi nữa, hơn nữa Ninh Thanh có đi được không? Cuối năm anh ấy cũng nhiều việc.”

Đại Hải vừa cười vừa nói: “Tử Kỳ, có lúc tôi thấy chị ngốc lắm, theo như mấy lần gặp Triển Vân Dịch, tôi cảm thấy anh ta dù có buông tay, cũng không dễ dàng cho chị và Ninh Thanh được yên ổn đâu. Về Ninh Thanh, chị không phải bận tâm, thực ra anh ấy đã muốn đến đây với chị từ trước rồi, vì anh ấy sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó. Trong mấy ngày này, Ninh Thị không có anh ấy cũng không thể phát sinh điều gì. Nếu hai ngày tới làm xong kế hoạch thì đương nhiên mọi chuyện sẽ êm xuôi, chúng ta luôn phải chuẩn bị cả hai phương án, đúng không?”.

Tôi tươi cười hớn hở: “Đại Hải, cậu đúng là một bông hoa giải ngữ(1)!”. Rồi tôi đem chuyện Úc Nhi kể lại cho cậu ta nghe.

Mắt Đại Hải chợt sáng lên: “Hay, hay, hay lắm, tối nay mời chị Úc đi ăn cơm”.

Tôi không hiểu, Đại Hải đúng là quân sư quạt mo, lại phân tích cho tôi: “Rất nhiều thông tin Triển Vân Dịch biết được đều xuất phát từ miệng chị Úc, chúng ta sẽ lợi dung chị ta truyền tin Ninh Thanh sắp đến thành phố B để cùng chị hưởng tuần trăng mật. Nếu việc gây khó dễ cho bản kế hoạch là ý của Triển Vân Dịch, anh ta hẳn sẽ chỉ đạo bật đèn xanh cho đi”.

Tối hôm đó, chúng tôi mời Úc Nhi ăn cơm. Nhân tiện nói cho cô bạn biết chồng tôi như thế như thế. Đại Hải ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, nói Ninh Thanh chăm sóc tôi tốt như thế nào, dù sao thì đề án kế hoạch cũng còn nhiều chổ phải sửa chữa, nên Ninh Thanh chắc chắn đến thành phố B giúp tôi làm việc, nhân tiện nghỉ tuần trăng mật, vân vân…

Viên đá thử vàng(2) Úc Nhi này vừa thử là có hiệu quả ngay, hôm sau, toàn bộ kế hoạch đã được thông qua.

Cùng Đại Hải bước ra khỏi Vân Thiên, bên ngoài đầy trời bông tuyết bay. Đại Hải xoa xoa tay bảo tôi và Tiểu Vương: “Đi, ăn lẩu dê!”.

Còn nhớ lần đầu tiên ăn lẩu dê phương Bắc, tôi vô cùng ngạc nhiên, chỉ có một nồi nước sôi, cho vào hai lát gừng, mấy cọng hành, một cây nấm hương, mấy con tôm khô? Tôi than thở người phương Bắc ăn uống qua quýt không tinh tế gì cả. Lại từng nghe nói kiểu ăn của người Mãn và người Hán thịnh soạn như thế nào, trông những chiếc bát chất đầy rau đã thấy no, đúng là hai thái cực khác nhau.

Tiểu Vương lần đầu tiên ăn lẩu dê, nhìn cái bát đầy tương vừng mà chau mày, khoa chân múa tay ra hiệu một hồi lâu, chủ quán mới hiểu là cậu ta yêu cầu một đĩa dầu vừng. Tôi và Đại Hải nhịn cười không lên tiếng, lát sau, chủ quán mang lên dầu pha ớt của phương Bắc, Tiểu Vương ngơ ngác nhìn.

Tôi và Đại Hải bấy giờ mới cười phá lên. Đại Hải vừa cười vừa bảo: “Chúng tôi lần đầu tiên đến phương Bắc đều không tránh khỏi tình trạng này, không sao, quen là được thôi mà”.

Nâng chén chúc mừng thắng lợi. Ba chúng tôi nói nói cười cười trở về khách sạn. Vừa bước lên bậc thềm, thì nghe thấy tiếng Vân Dịch gọi mình, tôi quay đầu lại.

Cuối cùng anh cũng xuất hiện.

Đại Hải bước đến trước mặt, có ý bảo vệ tôi.

Vân Dịch cười, hai tay biếng nhác đút vào túi quần bình thản như thường: “Tử Kỳ, anh vẫn có thể coi là người thân của em chứ? Anh đến đây chúc mừng em đã lấy chồng. Có vui long nói chuyện với anh một chút không?”.

Đại Hải tiếp lời: “Không có gì để nói cả, Tử Kỳ, chúng ta về thôi”.

Thần sắc Vân Dịch không hề thay đổi: “Tử Kỳ, mấy năm nay em thay đổi rất nhiều, đã lớn rồi, có chủ kiến của mình rồi, anh rất yên tâm. Không nói chuyện thì thôi, sau này cơ hội gặp nhau còn nhiều, Thiên Địa và công ty anh là đối tác đúng không nào?”.

Tôi không biết phải nói sao. Hôm nay Vân Dịch quá ôn hòa, tôi có chút không quen. Nói chuyện cuãng được, anh nói đúng, sau này cơ hội gặp nhau chắc chắn còn nhiều. Tôi bảo: “Vào quầy cà phê của khách sạn ngồi đợi một lát được không?”.

Tôi chọn chỗ này là vì trong long vẫn thiếu tự tin, nếu có chuyện gì xảy ra, Đại Hải luôn có thể mau chóng đến giúp.

“Tử Kỳ, lấy chồng tốt chứ?”, Vân Dịch cười hỏi tôi.

Tôi thấp thỏm: “Không tồi, Ninh Thanh rất tốt, người nhà họ Ninh đối xử với em cũng tốt”.

Vân Dịch, vì sao anh không nổi nóng> Không nghiêm mặt lại? Anh càng cười bình tĩnh, em càng thấy không yên. Tôi khuấy cà phê trong ly, đầu càng lúc càng cúi thấp.

“Em cúi đầu làm gì vậy? Đang lo à? Hay sợ hãi?”, Vân Dịch hỏi.

Tôi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cười của anh, nói với vẻ ấm ức: “Còn không phải là sợ anh sao? Anh luôn độc đoán, muốn em thế này muốn em thế kia, không thể chịu nổi”.

Vân Dịch thở dài một tiếng: “Anh gây áp lực cho em phải không? Từ Kỳ. Anh đã gây áp lực cho bản thân, không nhịn được cũng gây áp lực cho em. Anh luôn nghĩ, là anh sai rồi, tại sao anh có thể không cho em tự do? Em là con chim trên núi, bị nhốt vào long liền không còn sinh khí. Em đi rồi anh nghĩ sau này sẽ để em được sống những ngày em muốn, dốc sức xử lý cho tốt chuyện của gia tộc, dành cho em một môi trường thoải mái. Vì thế bốn năm nay anh không đến tìm em, anh cho rằng thời gian bốn năm cũng là đủ. Khi gặp lạ, em tự tin đến quyến rũ, anh sợ nếu buông tay một lần nữa, em sẽ không còn là của anh. Anh không khỏi muốn em quay về, anh nghĩ em cũng nên quay về rồi. Nhưng mà, vừa tìm được em, em liền đi lấy người khác. Em sợ anh đến thế sao? Em không muốn ở bên anh đến thế sao? Em thậm chí không sợ những lời anh dọa nạt, bảo lấy chồng là lấy ngay”.

(1): Chính là tên gọi khác của hoa hải đường.

(2): Một loại đá màu đen, rất cứng.Chỉ cần dùng đá thử vàng vạch một đường lên đồ dùng được làm bằng vàng thì có thể nhìn ra tỷ lệ vàng của thứ đồ đó.

Giọng Vân Dịch đều đều, nhưng tôi lại có thể cảm nhận được anh đang đau. Chỉ khi đau đớn tột cùng, tâm trạng mới có thể bình lặng đến vậy.

Bắt đầu từ lúc nào, Vân Dịch biết cho rằng mình sai? Sự độc đoán và cương quyết của anh trong giây phút này đã hoàn toàn biến mất. Vân Dịch như vậy, đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy. Trong lúc hoảng hốt anh vẫn dành cho tôi toàn những lời nhẹ nhàng và ngọt ngào. Tôi không nhớ nổi những lần anh nổi giận, không nhớ nổi những lần chúng tôi cãi nhau, không nhớ nổi những nỗi đau đã từng đến. Trước mắt là Vân Dịch yêu tha thiết, là Vân Dịch yêu tôi.

Tôi khẽ nói: “Em xin lỗi, Vân Dịch, em không cố ý làm anh đau lòng. Không phải em không muốn ở bên anh, nếu anh với em như thế này sớm hơn, em đã không ra đi, không rời xa anh”.

Tôi trông thấy mắt Vân Dịch sáng lên, không kìm lòng được, chỉ muốn nói cho anh biết cuộc hôn nhân này vốn là giả. Nhưng mà, nghĩ đến Ninh Thanh, tôi sợ rằng mình vừa nói ra, Vân Dịch sẽ lập tức bắt tôi phải quay trở về bên anh, tôi làm sao ăn nói được với nhà họ Ninh đây? Kết hôn chưa được một tháng, con dâu đã bỏ đi rồi.

Trong lòng tôi đang thầm bảo, Vân Dịch, anh đừng ép em, chúng mình cứ làm sao cho thoải mái đi, sau này vẫn còn rất nhiều thời gian mà. Đợi em giải quyết xong mối quan hệ với Ninh Thanh, em nhất định về tìm anh, nhất định. Lòng tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng, thì ra tôi quyến luyến không nỡ rời xa anh như vậy, anh còn chưa ngoắc đầu ngón tay, chỉ cười dịu dàng, tôi đã lập tức chạy lại phía anh rồi. Lúc này trên mặt tôi chắc hẳn đang mang một nụ cười hạnh phúc.

“Tử Kỳ, em yêu Ninh Thanh thật rồi à? Em cười vui như vậy?”, Vân Dịch nói chậm rãi.

Tôi phải

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT