watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7109 Lượt

không khí bắt đầu ngột ngạt. Đang định mở miệng nói thì bỗng Ninh Thanh lao tới cửa và ra tay đấm đá.

Trời ạ, chuyện gì đang xảy ra thế này? Tôi không thể hiểu nổi tại sao Ninh Thanh lại ra tay như vậy? Làm thế chẳng phải càng khiến sự việc thêm rắc rối sao? Tôi chưa kịp định thần, thì hai người họ đã lao vào nhau mà đấm đá ầm ĩ.

Tôi vội vàng chạy vào giữa can ngăn, không ngờ Vân Dịch lại vung tay cho tôi một cú bạt tai trời giáng, ngã dúi vào tường. Cái tát quá mạnh khiến tôi không nói được tiếng nào, đến hơi thở cũng thấy khó khăn, chỉ biết ôm mặt nhìn hai người bọn họ.

Ninh Thanh chạy vội đến ôm tôi, lúc đó tôi rất muốn mắng cho anh một trận nhưng không thể nói được, chỉ nghe thấy Ninh Thanh nói: “Triển Vân Dịch, tôi sớm đã muốn đánh chết anh rồi”.

Vân Dịch đứng đó khẽ thở dốc, hành lang quá tối nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ thấy trong ánh mắt anh có một chút thất vọng, một chút mệt mỏi.

Một lúc sau tôi mới lên tiếng được: “Vân Dịch, đây chỉ là hiểu nhầm”.

Anh chỉnh lại quần áo rồi xách vali bỏ đi, tôi cuống cuồng muốn đứng lên, Ninh Thanh đỡ tôi. Tôi lườm Ninh Thanh và chỉ nghe thấy Vân Dịch nói: “Tử Kỳ, tôi không hiểu nhầm đâu, cái vòng luẩn quẩn của các người quá lớn, hôm nay em khiến tôi thực sự rất buồn”.

Tôi không rõ ý của anh là gì, tôi không hiểu. Tôi không thể phản ứng kịp là chuyện gì đang xảy ra. Vân Dịch xách hành lý xuống cầu thang, tôi vội gạt tay Ninh Thanh và chạy đuổi theo anh, nước mắt không ngừng tuôn, tôi chỉ cố nói được một câu: “Đừng đi, không phải như thế”.

Nhưng Vân Dịch vẫn đi thẳng, không thèm ngoái đầu lại.

Tôi đờ đẫn đứng đó, sống mũi thấy cay cay, rốt

cuộc tôi đang làm gì thế này? Sao anh lại hiểu nhầm đến thế? Sao anh lại nỡ đánh tôi?

Bỗng nhớ tới Ninh Thanh, tôi vội quay lại thì thấy anh đang đứng đó như không có chuyện gì xảy ra, môi tôi run lên, gào to: “Ninh Thanh!”.

Nụ cười của anh lúc này trông thật đáng sợ, vừa mang vẻ hơi buồn cười, vừa mang một chút thương hại và thêm chút giận dữ: “Em muốn biết tại sao không?”.

Trên bàn trong phòng vẫn bày đầy thức ăn và bát đữa, rượu vẫn còn chút ít trong ly. Ninh Thanh ngồi xuống và lại cầm đũa ăn cơm, vừa ăn vừa uống rượu, giống như vừa rồi chẳng hề có chuyện gì. Vậy mà trước đó tôi còn là một cô chủ nhà ân cần, vui vẻ cười nói với anh ta, còn chúc rượu cùng anh ta nữa.

Khuôn mặt trắng bệch của anh ta vẫn giữ nguyên nụ cười điềm tĩnh, vẫn bộ vest màu xám với chiếc áo sơ mi trắng, cái cà vạt chỉnh tề, một thái độ bình thản.

Tôi cứ như đang đứng bên này bờ sông nhìn sang phong cảnh bên kia, cứ đứng như thế, tinh thần hoảng loạn. Còn Ninh Thanh, anh ta cứ ngồi vậy trước bàn ăn, vui vẻ, nhiệt tình ăn những thứ trên bàn, như là đã phải chịu đói lâu lắm rồi mới được một bữa no vậy, mỗi lần gắp được một miếng ngon, khóe miệng lại nở nụ cười đầy mãn nguyện.

Trước kia tôi đã từng nói với Đại Hải, con người Ninh Thanh giống như tên gọi vậy, tĩnh lặng, đơn giản, an nhàn tự tại, xem nhẹ thiệt hơn. Tôi cũng đã từng nói với Vân Dịch, tôi thích sự nhẹ nhàng của Ninh Thanh, vì lúc nào anh ta cũng giữ được nụ cười dịu dàng, ấm áp. Tiểu Nhược nói anh trai của cô ấy là người khiêm tốn cẩn trọng, phẩm cách cao thượng. Vừa xong tôi còn tán dương anh ta là người có học? Chính cái người nhìn bề ngoài có vẻ vô hại ấy, người đã làm cho tôi cảm thấy day dứt, áy náy, anh ta đang làm gì vậy? Tôi nghe thấy môi mình mấp máy hỏi: “Ninh Thanh, anh đang làm gì vậy?”.

Anh ta đặt ly rượu xuống, đưa mắt nhìn tôi, đó là ánh mắt nhạo báng, chế giễu và ác độc! Phải rồi, trước đây rất lâu, trong lần tôi vô tình trở thành chủ đề cho những đàm luận trong công ty, tôi đã nói với anh ta: “Ninh Thanh, chúng ta chỉ là bạn thôi”. Anh ta cũng đã nhìn tôi bằng ánh mắt này và nói: “Chúng ta tuyệt đối không thể chỉ là bạn”.

Sao tôi lại có thể quên được? Sao lại có thể quên tại bữa tiệc do anh ta chủ trì, anh ta đã tuyên bố tôi phải lấy anh ta. Tôi đã quên anh ta quyết tâm ký hợp đồng với tôi, đó chẳng qua chỉ là một tâm kế. Tôi đã vì nụ cười của anh ta, nụ cười vô tư không mang chút tư lợi làm cho quên hết rồi sao? Để rồi chỉ còn nhớ tới sự giúp đỡ, cử chỉ chăm sóc chân tình của anh ta dành cho mình, cùng cả sự chờ đợi âm thầm của anh ta mong đến một ngày sẽ nhận được tình yêu của tôi. Nhưng anh ta cũng luôn biết rõ, biết tôi sẽ cự tuyệt, biết người tôi yêu không bao giờ có thể là anh ta.

“Vì sao vậy?” Tôi nhìn anh ta hỏi.

Tôi cảm thấy trái tim mình đang đau, và khuôn mặt tôi cũng đang rất đau khổ.

Ninh Thanh bỗng nhiên chau mày, giống như có chút gì đó bực bội nhìn tôi, nhưng vẫn không chịu trả lời. Tôi tức giận, bước thật nhanh đến và dùng tay gạt hết đồ ăn trên bàn xuống.

Người Ninh Thanh dính đầy thức ăn, anh ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao, sau đó nói với tôi: “Em vẫn không hiểu sao? Từ ngày em lấy anh, anh đã không có ý định sẽ để em rời xa anh. Trước bao nhiêu người em đã đồng ý lấy anh, nên em chỉ có thể là người của anh thôi”.

Tôi định nói đó chỉ là hợp đồng, nhưng Ninh Thanh đã không cho tôi cơ hội: “Đừng nói với anh đó là hợp đồng, mới đầu là hợp đồng, anh đã chờ mong biết bao được gần em, chờ mong em sẽ quan tâm đến anh một chút, vì ngày nào chúng ta cũng ở bên nhau. Nhưng cuối cùng, anh thấy mình đã sai, trái tim em ngoài Vân Dịch ra chắc chắn sẽ không có vị trí cho anh, nên anh chỉ có thể lên kế hoạch. Tử Kỳ, em quá ngây thơ, em đã nghĩ về anh quá đơn giản, không có bữa cơm nào ăn không cả, có ai lại đại lượng như thế chứ!”.

Tôi phẫn nộ, giơ tay định tát anh ta, nhưng Ninh Thanh nhanh hơn nên đã giữ tay tôi lại, vặn ra sau lưng. Tôi đau đến nỗi nước mắt cứ thế tuôn trào. Ninh Thanh kéo tôi lại gần, đưa tay lau nước mắt cho tôi, chậm rãi nói: “Em khóc trông rất đẹp, giống như đôi mắt ngấn lệ của con cún con, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu”.

Tôi dùng sức đạp vào chân anh ta, đau quá, anh ta liền buông tôi ra. Tôi mắng: “Vẻ giả tạo của anh thật giống một quân tử chính trực! Anh đừng quên là do anh chủ động soạn hợp đồng, là anh nói tùy tôi, đi hay ở là do tôi. Anh đã nói dối!”.

Ninh Thanh đứng ngay trước mặt tôi, chẳng hề nổi giận: “Phải, anh đã từng nói như thế, nhưng anh nghĩ lại rồi. Em mượn cớ bận việc công ty nên không muốn gần gũi anh, em có biết anh buồn lắm không? Anh vẫn thường đứng ở cửa ngắm em ngủ, nhớ đến vẻ đáng yêu của em lúc ngủ sau khi chúng ta cùng ngắm sao. Lần đốt pháo trong ngày Tết, lần đầu tiên khi em vừa cười vừa thích thú bịt tai và kêu ré lên trong vòng tay anh, lúc đó anh đã rất muốn được bảo vệ em suốt cả cuộc đời. Trái tim em không ở bên anh, nhưng anh rất muốn được giữ em lại. Khi nghe Đại Hải nói em bị ốm, anh đã vội vã tìm một lý do chính đáng để đến thăm em, và nghĩ rằng em sẽ cảm động vì điều đó. Nhưng em lại chăm chú nhìn Triển Vân Dịch và nói muốn rời xa anh, lúc đó anh đã thấy hối hận. Anh thực sự hối hận khi làm em ngã xuống nước, anh đã xin lỗi và mong em tha thứ. Nhưng còn em, khi tỉnh lại, chỉ thấy trong mắt em ánh lên sự căm ghét. Anh đã cự tuyệt bao nhiêu người phụ nữ khác, nhưng em lại không để ý đến anh một chút nào, khi cần thì gọi anh tới, khi không cần lại bảo anh đi. Em đã chà đạp lên lòng tự trọng của anh, đã giẫm nát trái tim anh”. Khuôn mặt hiền lành của Ninh Thanh trở nên dữ tợn, vừa nói anh ta vừa tiến sát về phía tôi.

Tôi vơ bừa những thứ xung quanh nếm về phía anh ta và gào to: “Cho nên anh đã cố tình giả vờ uống say, cố tình để tôi đọc được nhật ký của anh, cố tình khiến tôi hận Triển Vân Dịch?”.

“Em nên trách bản thân mình, em tò mò và nặng tình, trái tim em quá mềm yếu, anh chỉ nói tới việc Triển Vân Dịch mua lại Ninh Thị thôi mà em đã không kiên nhẫn được rồi.”

“Nhưng anh đã không nghĩ tới tôi và anh ấy sẽ bình yên bên nhau, không nghĩ tới tôi sẽ quyết định ở bên anh ấy. Vì vậy anh cố tình không giải thích, cố tình ra tay đánh anh ấy trước?”

Ninh Thanh né những đồ vật mà tôi ném qua, nhếch mép cười: “Chỉ đoán được một nửa thôi, Tử Kỳ à!”. Thế rồi anh ta đột ngột tóm lấy tôi và bế thốc lên giường, sau đó đè cả thân hình lên người tôi. Tôi đã rất sợ nên ra sức cắn vào người Ninh Thanh, anh ta kéo hai tay tôi ra rồi giữ chắc phía trên đầu tôi, trán anh ta gì chặt vào trán tôi làm tôi không thể cử động được. Tôi nhìn vào đôi mắt Ninh Thanh, có thứ gì đó đang sôi sục, anh ta nói một câu khiến tôi phải lập tức thôi vùng vẫy: “Lẽ ra tối nay Triển Vân Dịch không dễ dàng hiểu nhầm như vậy, muốn nghe anh nói không?”.

Ninh Thanh vẫn không buông tôi ra, chậm rãi nói: “Em đúng là không hiểu chút nào hoàn cảnh khó khăn của Triển Vân Dịch. Một đứa con ngoài giá thú bỗng nhiên xuất hiện, nhưng Triển gia vẫn giao cho quản lý toàn bộ sự vụ ở Châu Á, như thế đối với Triển Vân Dịch đã là tốt lắm rồi. Nhưng ông nội anh ta lại muốn giao toàn bộ cả Triển gia cho anh ta, vì thế không ít người muốn đẩy anh ta vào chỗ chết. Anh chẳng qua chỉ cùng chung suy nghĩ với những người đó thôi. Còn em, em đã thương lượng với anh là đi đối phó với anh ta, đi lấy lại cổ phần cho nhà họ Ninh. Cả bên trong lẫn bên ngoài đều làm anh ta buồn và lo lắng, em nghĩ xem, liệu anh ta có đối phó lại được không?”.

Tôi tức giận: “Tôi

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT