watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7114 Lượt

dung cuộc du ngoạn trong thế giới con người là một địa ngục. Con cá này đã tận mắt nhìn thấy đồng loại của mình bị giết, với những bộ phận bị phơi bày. Bên tai con cái này văng vẳng những tiếng kêu khóc tang thương của những con cá đã chết. Nó đã phải nuốt cả máu của đồng loại lẫn trong nước, nên trải nghiệm của nó là luôn bất an, cái chết treo lơ lửng trên đầu. Bởi vậy, từ nay nó quyết định sẽ chỉ ở lại dưới biển sâu để sống bình an cho đến già, không bao giờ bơi đến gần bờ biển nữa.

Còn con cá được thả vào bình nước trong, sau khi trở về với thế giới của mình, nó cho rằng mình vừa được đi qua chốn thiên đường. Khi đó nó tự tại và vô cùng an toàn chờ đợi giữa làn nước trong lành, chỉ thấy niềm vui khi nhìn hình ảnh những con cá chép vượt long môn trên tường, xung quanh là quang cảnh bài trí tao nhã, cổ kính của một gian phòng Trung Hoa. Bên tai, nó chỉ nghe thấy tiếng đàn du dương, không hề có sự đe dọa về tính mạng. Ông lão, người đưa nói lên bờ thật tốt bụng, hình ảnh của ông chẳng khác gì một ông tiên. Con cá này cho đến chết cũng không bao giờ quên những cảnh đẹp mình đã thấy.

Cuộc hôn nhân đã kéo gần khoảng cách giữa tôi và Ninh Thanh. Anh ta giống như con cá được ông lão cho vào bình nước trong, đang chỉ nhìn thấy những cảnh đẹp, khát vọng một cuộc sống như thiên đường. Vậy mà chỉ trong phút chốc đã bị thả vào dòng nước đục, không còn hy vọng, cũng không còn cảnh đẹp, chỉ chờ mổ bụng và cho vào chảo dầu. Anh ta sẽ hận, hận tại sao kết quả cuối cùng lại xuống địa ngục, chứ không phải sự hưởng thụ trên thiên đường.

Chưa từng được gần gũi, chưa từng có được, thì sẽ không tồn tại nỗi đau khổ của sự mất mát.

Tôi không thể hận Ninh Thanh.

Triển Vân Dịch cũng vậy, không tới Tô Hà, anh sẽ không biết được ở đó có nơi đẹp đẽ và ấm áp đến vậy. Trong khi khách du lịch đi ngắm vẻ đẹp tự nhiên của ngôi làng, thì anh lại ở lại, và hòa nhập vào cuộc sống của những người trong thị trấn. Ở nơi đó anh đã yêu sự trong trắng, thuần khiết của một cô gái vùng sơn cước, nguyện một lòng có được cô và bảo vệ cô. Điều khác ở anh và Ninh Thanh là anh cũng thấy thiên đường, nhưng thiên đường của anh lại tồn tại cùng địa ngục.

Tôi mang lại thiên đường cho anh, nhưng cũng mang cho anh địa ngục. Còn một lựa chọn thứ ba, khi anh đã qua thiên đường, qua địa ngục và trở về với nước. Tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ. Khi anh đã thích hợp với môi trường sinh tồn, thì thiên đường hay địa ngục cũng sẽ dần nhòa đi trong ký ức của anh.

“Tử Kỳ, cậu luôn cảm thấy cậu và Triển Vân Dịch là người của hai thế giới khác nhau. Cậu không xứng với anh ấy, nhưng cậu lại kiêu ngạo và không chịu nhượng bộ. Không phải cậu không có khả năng, mà là cậu không có ý chí. Núi không chuyển qua đây thì ta tự tới đấy[5">, nhưng đến cả cái chí khí này cậu cũng không có, vì thế cậu mệt mỏi là tất nhiên. Mà cậu cũng nghĩ bi quan quá đấy, mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện rồi, cậu nghỉ đi, sau đó mọi việc sẽ tốt thôi”, Úc Nhi khuyên tôi.

[5"> Ngụ ý là: Nếu không thể thay đổi sự tình, ta nên tự thay đổi chính mình.

Núi không chuyển qua đây thì ta tự tới đấy. Câu nói này thật hay. Tôi không đủ khả năng để tới bên ngọn núi của Vân Dịch, thì cũng phải cố gắng sống thoải mái một chút. Có lẽ một ngày nào đấy, khi tôi và Vân Dịch gặp lại, tôi sẽ giữ bộ mặt vui vẻ như không có chuyện gì, nhất quyết không để anh thấy bộ dạng thảm thương của mình. Có lời bài hát đã viết rằng, “Em hãy sống hạnh phúc hơn anh, để anh không thấy mình ra đi uổng phí”.

Tôi ngồi dậy nói với Úc Nhi: “Úc Nhi, mình muốn tìm việc khác. Cậu quen biết nhiều, có thể giới thiệu giúp mình được không?”.

Úc Nhi tỏ ra vui sướng: “Cậu hiểu ra nhanh thế sao?”.

Tôi tức giận: “Không phải mình hiểu ra nhanh, chỉ là không thể sống mà cứ trách bản thân mãi được”. Tôi nhẹ nhàng dựa đầu vào vai cô ấy: “Úc Nhi, mình chỉ có anh ấy là người thân duy nhất. Cho dù có được ở bên nhau hay không, thì mình sống tốt, anh ấy sống tốt, thế là được rồi”.

Úc Nhi đưa tôi về nhà trọ, đám đồ đạc lộn xộn tối qua đều đã được thu dọn sạch sẽ. Tôi thở dài, dường như tất cả chưa từng xảy ra vậy.

Trên bàn có một lá thư.

Ninh Thanh chỉ viết một câu: “Tử Kỳ, em hãy sống thật tốt, anh sẽ không hận em nữa”.

Tôi cười, vẫn là một Ninh Thanh tự tại, đứng ngoài lẽ đời.

Chuyện của Triển gia, Triển Vân Dịch tự giải quyết, chuyện của Ninh gia, Ninh Thanh tự chịu trách nhiệm.

Tôi quay lại nói với Úc Nhi: “Trên đời vẫn còn nhiều người tốt mà”.

Úc Nhi cười không nói gì, tôi lại bảo: “Cậu cũng là một người tốt, cho nên cậu nhất định phải giới thiệu cho mình một công việc tốt, môi trường làm việc thoải mái, đi làm không phải dập thẻ, lương không dưới sáu nghìn tệ, ngoài ra phải có cả tiền thưởng nữa. Công ty phải có tiền đồ phát triển, sếp không được già quá, tốt nhất là một người trẻ tuổi đẹp trai…”.

Triển Vân Dịch biến mất, Úc Nhi cũng không giấu tôi, cô ấy nói anh đã sang Anh, sau này thường sẽ chỉ ở bên Hồng Kông..

Tôi ngày ngày ngồi ngắm bức ảnh chụp trên núi Thái Sơn, nhớ lại khi đó đã nói rằng, chúng sẽ tái hiện hành trình chuyến đi. Từ chân núi lên đến Thiên Nam Môn, tôi đều nhớ rất rõ, bức ảnh nào chụp ở đâu, chúng tôi đã nói những gì, đã làm gì.

Tôi thích nhất là bức ảnh chụp anh từ trên cao, anh cắm cúi vừa cười vừa chạy đến bên tôi. Tôi cho những bức ảnh đó vào khung, rồi xếp lần lượt lên bàn, mỗi ngày nhìn thấy nó, đều thấy lòng ấm áp vui vẻ.

Không biết anh nghĩ thế nào, nhưng tôi đã lựa chọn ở lại thành phố B.

Có người nói, ở một thành phố xa lạ, dù chỉ có một người bạn thôi, sẽ không còn cảm giác xa lạ với thành phố đó nữa. Thành phố B bây giờ là nơi tôi muốn lưu lại nhất. Hẳn là trái tim tôi không muốn xa anh hơn nữa.

Có lẽ lần này mới là lần tôi thực sự mất anh. Phật pháp có câu, nhân quá báo ứng. Tất cả đều là báo ứng của tôi đây mà!

Tôi không còn ý định tìm anh giải thích nữa, chỉ muốn ở lại đây. Dù cả đời không thể quên được anh, thì tôi cũng sẽ cứ sống như vậy.

Tất cả trong nháy mắt lại trở về con số không. Thành phố C trở thành một trải nghiệm xa xôi. Ninh Thanh, Ninh Nhược, Đại Hải sẽ trở thành những nhân vật mờ dần trong ký ức sâu thắm. Tôi, năm nay hai mươi tám tuổi, sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Chương 14

Buổi sáng sớm với những bông tuyết bay lất phất, một mình tôi lặng lẽ khóc trong căn phòng. Nếu tôi không gặp lại anh, nỗi đau trong tim đã không bị khuấy động. Tôi bình thản đi qua anh, vét hết lòng kiêu ngạo để đắp lên con đê kiên cố, bảo vệ lấy trái tim đau khổ.

Úc Nhi chưa kịp giới thiệu công việc, thì một tạp chí lớn đã chìa tay về phía tôi, công việc của tôi là làm quảng cáo. Tờ tạp chí này chuyên đáp ứng nhu cầu về thông tin cho những người thích hào nhoáng, thích cái đẹp, tôi rất hào hứng với loại tin tức thời thượng này. Không chỉ vì nó thỏa mãn nguyện vọng được ngắm trai đẹp, gái xinh của tôi, mà nó còn cho tôi mở rộng tầm mắt về các thiết kế dụng cụ gia đình hay văn hóa ẩm thực nữa. Quan trọng nhất vẫn là mỗi tháng tôi nhận được tám nghìn tệ tiền lương, tất nhiên chưa kể đến tiền thưởng, phong bì hoặc tiền hoa hồng khi đi chụp hình quảng cáo.

Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với cuộc sống chân thực của thành phố B, sau đó phát hiện ra, thành phố này vốn luôn có vẻ đẹp của riêng nó. Với nền văn hóa mấy nghìn năm, nó thực sự mang sức cuốn hút đặc biệt.

Cuộc sống càng ngày càng phong phú, đa dạng, tôi mới phát hiện ra bản thân mình trong quá khứ thật ương bướng, cực đoan và chưa trưởng thành. Những trải nghiệm này được trả giá bằng những thăng trầm của ngày hôm qua.

Con người luôn luôn phải trưởng thành, cái giá của sự trưởng thành có thể được trả bằng những thăng trầm, bây giờ tôi hiểu ra điều đó chưa hẳn đã muộn.

Nếu bây giờ tôi gặp được một người có thể ở bên, nhất định tôi sẽ lấy họ, hưởng thụ một cuộc sống bình dị, đi làm về và chăm sóc chồng con, làm những việc mà bao người phụ nữ bình thường trên thế giới vẫn làm.

Cuối tuần tôi mời bạn đại học, đồng nghiệp cùng uống trà vào buổi chiều theo phong cách châu u. Ánh nắng, trà và bánh, cùng với phong cảnh tươi đẹp. Tôi uể oải ngồi trên ghế sô pha, không muốn nhúc nhích, cũng không muốn nói chuyện. Lưu Kinh nhắc tôi: “Tử Kỳ, ngồi cẩn thận đấy, hãy giữ lấy phong thái thục nữ”.

Đúng vậy, những cử chỉ thô lỗ đúng là không phù hợp với một quang cảnh như thế này. Tôi ngồi lại cẩn thận, quay nhìn mọi người, ai cũng ngồi ngay ngắn lịch sự, cùng ăn nhẹ và cùng trò chuyện.

Nếu ở Tô Hà, con gái hai mươi tuổi là phải lấy chồng rồi. Cũng đã hai mươi tám, hai mươi chín, vậy mà tôi và sáu cô bạn lưu lại thành phố B này vẫn chưa có ai lập gia đình. Con gái của Tiểu Ngọc nay vừa tròn tuổi, cô ấy gửi qua máy tính cho chúng tôi tấm hình một gia đình ba người vui vẻ, khiến mọi người đều phải thèm thuồng. Vi Tử nói, biết sớm thế này thì đã về quê, người đàn ông thật thà bên dòng Hắc Long Giang chắc chắn sẽ coi cô ấy như ngọc.

Vi Tử nói xong, mọi người đều phá lên cười. Chúng tôi thi nhau kể lại chuyện lần đầu gặp mặt ở ký túc xá. Lúc đó tôi đi vào, hai tay

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT