watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7116 Lượt

xách hai túi, kiểu dáng rất bình thường. Lưu Kinh thấy tôi bỏ đồ ra liền hỏi: “Quần áo mùa đông dày nhất của cậu đấy à?”. Tôi lôi ra chiếc quần len và nói là để mùa đông mặc, lúc đó Lưu Kinh đã suýt ngất.

Tôi thực sự không hiểu ý của cô ấy là gì. Lưu Kinh nói: “Cậu cẩn thận kẻo bị chết cóng đấy”. Đang lắc đầu muốn đối đáp lại thì Vi Tử kéo một cái túi bằng vải lanh bước vào, đằng sau còn có một cái vali da nữa.

Mọi người đều tới để giúp đỡ. Ai cũng nghĩ rằng cái vali to thế thì để đựng chăn màn. Nhưng Vi Tử ngại ngùng nói, là quần áo bông mẹ cô ấy may cho, một bộ quần áo mà đựng chật cả cái vali. Khi cô ấy lôi ra để chứng minh, ai cũng phải ngạc nhiên, tôi cười nói: “Ở chỗ cậu lấy chăn làm quần áo, thật sự lạnh thế sao?”.

Vi Tử miêu tả, khi lạnh nhất, nếu nhổ nước bọt, nó sẽ phát thành tiếng kêu như vật bị vỡ lúc chạm xuống đất.

Tôi và Vi Tử trở thành một cặp đối nhau Nam – Bắc. Mùa đông đầu tiên ở thành phố B, mỗi một người trong phòng tôi đều mua áo khoác quân sự để dự phòng khi ra ngoài. Tôi dù không thích nhưng cũng không có cách nào khác. Hồi đó các bạn trong phòng yêu tập thể đến phát cuồng. Nói tới chuyện áo khoác quân sự năm ấy lại chợt nhớ tới chuyện cạo trọc đầu tập thể ở phòng nam cùng ký túc xá.

Vừa nói chuyện, mọi người vừa thở dài, ai cũng kêu thời gian trôi nhanh quá, tuổi thanh xuân không trở lại bao giờ. Rồi lại cùng buồn cho nhau, vì đàn ông tốt trên thế giới thật ác nghiệt, đã để lại bảy cô gái như hoa như ngọc cô đơn một mình.

Điền Hoa bỗng nhiên e thẹn cúi đầu, hàng mi hơi run run: “Tết năm nay mình sẽ kết hôn!”.

Lời nói đó vô tình kích thích sự tò mò của mọi người, chúng tôi thay nhau chất vấn cô ấy, Điền Hoa mới chịu khai ra một chút. Là cô ấy yêu qua mạng! Chúng tôi thấy quá ngạc nhiên, từng này tuổi rồi, điều không đáng tin nhất chính là việc yêu qua mạng. “Cậu có hiểu anh ta không?”, “Cậu gặp anh ta chưa?”, “Trên mạng không nói dối đấy chứ?”, “Nhà anh ta ở đâu?”, “Anh ta làm gì? Đã kiểm tra thực tế chưa?”.

Thấy chúng tôi sốt sắng như vậy, Điền Hoa chỉ còn cách thật thà báo cáo lại: “Sau khi nói chuyện qua mạng bốn tháng thì bọn mình gặp nhau, rồi yêu nhau, bây giờ đã được hai năm, cũng ổn ổn, mùa xuân này bọn mình sẽ kết hôn”.

Dù thế nào, thì đây cũng là người bạn đầu tiên ở thành phố B kết hôn, sáu người chúng tôi quyết định phải cùng nhau lên ý tưởng, phải tổ chức cho ra trò. Tôi nghĩ Điền Hoa chắc đang hối hận lắm, vì đã giao chồng chưa cưới cho sáu bà cô này giày vò, chả trách cô ấy thở dài như vậy.

Tôi chủ động gánh trọng trách đưa Điền Hoa đi chọn đồ dùng gia đình, chỉ cần trên tạp chí có, và nằm trong khả năng chi tiêu của cô ấy, là tôi đưa đi mua. Trách nhiệm của tôi là mang bộ mặt đã khá quen thuộc tới trả giá với các chủ hàng.

Tính tôi hay nóng vội, nên vài ngày sau đã hẹn Điền Hoa đi xem đồ, cô ấy muốn mua một chiếc đèn kiểu cổ.

Cửa hàng bán đèn thì nhiều, chúng tôi kiên nhẫn đi xem từng hàng một. Điền Hoa tỏ rõ là một người có tính kiên nhẫn khi dạo phố, cô ấy cũng rất khỏe mạnh. Đợt nọ cô ấy đi Hồng Kông ba ngày thì ba ngày liền đều đi dạo, đi đến mòn mất một đôi giày. Đi đến mức mòn được cả giày, nếu không vì chất lượng giày không đảm bảo, thì chỉ có thể do cô ấy đi bộ quá giỏi. Chúng tôi đi từ sáng đến gần tối mà tinh thần cô ấy vẫn như cũ, vẫn giữ nguyên vẻ mặt nếu không mua được món đồ vừa ý thì chưa chịu thôi. Nếu như phía trước không còn cửa hàng đèn hạng nhất nào để xem nữa, có lẽ tôi sẽ phải chặt một cây tre rồi đan một cái đèn lồng tặng cho cô ấy.

Các cửa hàng đèn hầu hết đều bố trí cách biệt với ánh sáng bên ngoài, lại thêm trời gần tối, nên màu sắc trong cửa hàng càng trở nên rực rỡ, ấm áp và mờ ảo.

Vân Dịch là như vậy, sau hai tháng biến mất, anh lại xuất hiện ở nơi có ánh đèn màu. Khi tôi nhìn thấy anh, chúng tôi cách nhau một bức mành thủy tinh. Dưới đèn, những viên thủy tinh phản chiếu tạo lên thứ ánh sáng chói lọi rực rỡ.

Anh cùng với một cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp đi xem đèn, mắt tôi tinh đến mức có thể nhìn thấy rõ gò má, khóe miệng và cả những nếp nhăn trên khuôn mặt anh.

Vân Dịch đang chỉ vào một cái đèn và nói với nhân viên phục vụ điều gì đó, rồi lại quay sang nói với cô gái kia, khuôn mặt anh hiện rõ sự dịu dàng,

còn cô ấy thì tỏ vẻ rất vui sướng.

Tôi muốn gọi anh, nhưng cổ họng lại không phát ra được âm thanh.

Điền Hoa đập vào người tôi, rồi chỉ về phía ấy: “Đó không phải là Triển Vân Dịch sao? Tử Kỳ”. Rồi cô ấy dùng tay vén mành thủy tinh khiến nó phát ra những tiếng kêu. Tôi giật mình, vội kéo Điền Hoa trốn ra phía sau. Khánh Hạnh là một cửa hàng rất đặc biệt, bên trong bài trí giống như mê cung, thiết kế nhiều lối rẽ để làm nổi bật vẻ đẹp của những ánh đèn.

Vân Dịch không nhìn thấy tôi, ánh mắt anh không lướt qua chỗ tôi dù chỉ một lần. Tôi kéo Điền Hoa nấp vào một chỗ, chờ đến khi họ bước ra khỏi cửa mới ra.

Điền Hoa im lặng theo sát sau tôi. Phải rất lâu sau, bước chân chúng tôi mới chậm lại. Điền Hoa nói: “Mình nghe bảo các cậu đã chia tay, chia tay rồi thì sợ gì chứ, cứ đường đường chính chính mà chào nhau một câu thì có sao?”.

Tôi gật đầu đồng ý: “Đúng vậy, thực ra lúc đó là phản ứng có điều kiện của mình, cũng hơi thái quá. Bây giờ đi chọn mua đèn tiếp chứ?”.

Điền Hoa thở dài: “Cậu cho mình là kẻ ngốc không hiểu gì à? Để mình đưa cậu về nhà, hôm nay không mua nữa”.

Tôi thấy động lòng trước sự cảm thông của cô ấy. Thật sự mà nói, bây giờ tôi cũng không còn tâm trí đâu đưa cô ấy đi mua đèn nữa.

Mãi cho tới khi về đến nhà, tôi vẫn nghĩ đến dáng vẻ của Vân Dịch. So với trong ảnh, trông anh có vẻ già dặn nhưng lại mệt mỏi hơn. Phải chăng đó là bạn gái mới của anh? Vậy là anh đã tìm được một người có thể mang lại nụ cười dịu dàng cho anh. Tôi muốn khóc, nhưng không khóc được, trong lòng thấy ghen, chứ không phải chỉ là nỗi buồn.

Tôi tưởng tượng nếu như lúc đó gọi anh thì sẽ thế nào. Anh sẽ vui mừng? Lạnh nhạt? Hay sẽ không biểu hiện gì? Không biết anh sẽ phản ứng ra sao. Nếu anh tỏ vẻ bình thản giống như gặp một người quen, chào nhau rồi đưa cô gái kia đi, trái tim tôi chắc sẽ vỡ vụn mất.

Trong tim tôi, lúc nào anh cũng là một Triển Vân Dịch vừa cười vừa bước đến bên tôi như trong tấm ảnh này.

Tôi gọi điện cho Úc Nhi, nhưng Úc Nhi không biết anh đã quay về.

Anh lặng lẽ quay về, lại lặng lẽ rời đi.

Tôi tự an ủi bản thân, tắm gội rồi đi ngủ sớm, ngày mai còn nghiên cứu thiết kế phòng ăn kiểu Ấn Độ, tiện thể ăn món cơm cà ri.

Nếu anh ấy đã lựa chọn lại, thì tôi cũng có thể cứ sống cuộc sống đơn giản của mình.

Cứ giày vò chỉ càng làm mình đau thêm mà thôi.

Tôi sợ nhất là phải trải qua hai dịp lễ ở thành phố B, đó là lễ Tình nhân và tết âm lịch. Ngày lễ Tình nhân, mấy bà cô chưa lập gia đình kia đều có hẹn. Tôi biết mỗi người đều có không gian riêng của mình khi ở thành phố rộng lớn thế này. Chưa lấy chồng không có nghĩa là không có người yêu, chỉ là không nói ra mà thôi. Văn phòng chỉ có vài thanh niên không có nơi nào để đi là ở lại cống hiến sức lao động cho tạp chí.

Thực ra dịp lễ Tình nhân lúc nào cũng bận rộn, cho đến khi tạp chí ra ấn phẩm mới cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi mở đọc số báo đặc biệt dành cho lễ Tình nhân và nói: “Có đủ loại đề cử nên trải qua lễ Tình nhân như thế nào, theo các bạn, phương án nào tốt nhất?”.

Không ai quan tâm đến câu hỏi đó. Cái miệng của tôi thật chẳng ra sao, chuyện mình lo chưa xong lại đi hỏi han chuyện người khác, đã thế còn khoa trương như vậy, có người để ý đến câu nói vừa rồi của tôi mới là lạ.

Cuối cùng Đại Lý cũng lên tiếng: “Tối nay không có tiết mục gì, hay là mọi người cùng đi chơi đi? Vừa đủ hai nam, hai nữ”.

Vừa hay đúng ý mọi người, nên tất cả đều nhất trí. Địa điểm chúng tôi chọn là quán ăn mà kỳ tạp chí trước của chúng tôi đã giới thiệu cho bạn đọc. Thực ra việc đặt chỗ trong ngày lễ Tình nhân hơi khó khăn, nhưng vì chúng tôi đã từng làm quảng cáo cho họ, nên cũng đặt được một bàn.

Vừa ngồi xuống, Đại Lý và A Thành đã chúi đầu vào nhau thì thầm, sau đó bông đùa nói với tôi và cô bé đồng nghiệp tên là Phi Nhi: “Chị xem mọi người có nên đổi chỗ cho nhau không? Hai người đàn ông ngồi một bên đối diện với hai người phụ nữ, ngày lễ Tình nhân mà ngồi thế thì nhìn buồn cười quá”.

Tôi và Phi Nhi quay ra nhìn xung quanh, bàn bốn người cùng ngồi như chúng tôi hầu như không có, đa số là các cặp đôi ngồi đối diện với nhau đầy tình tứ. Cũng có người ngồi một mình, nhưng nhìn dáng vẻ thì chắc chắn là đang chờ bạn đến.

A Thành tiếp lời: “Thế ai ngồi đối diện với ai?”.

Tôi và Phi Nhi bàn bạc, sau đó cô ấy nói: “Chúng ta sẽ chơi trò chẵn, lẻ”. Bốn chúng tôi cùng nhau ra tay, quyết định cặp nam nữ sẽ là bạn đồng hành đêm nay. Tôi và A Thành ngồi sang một bên. Sau khi đã sắp xếp chỗ ngồi và nhìn lại, chúng tôi đều cảm thấy buồn cười.

Phi Nhi nói: “Đại Lý, tối nay anh cố gắng mà làm tròn bổn phận của một người bạn trai đấy nhé!”.

Đại Lý cười: “Từ bây giờ cho đến khi đưa em về, anh nhất định sẽ không rời nửa bước, em muốn ăn gì cứ

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT