|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
áo.
Cơ quan còn mới, nàng khẳng định, vậy chứng tỏ trong Vô Danh cốc còn có người sống, hơn nữa vô cùng có khả năng là người của Vong Tình cung. Như vậy —— một dự cảm không tốt lan đến trong lòng, biểu ca có thể bị các nàng bắt được hay không, cho nên mọi người mới tìm không thấy huynh ấy?
Hít một hơi thật sâu, nàng lấy lại bình tỉnh, càng thêm cẩn thận đi về phía trước.
Khi cây cối dần dần mất hẳn, trước mắt là một vùng trống trải, một tòa cung điện bị hỏa lớn thiêu đến bách khổng thiên sang[4"> xuất hiện bên trong núi non trùng điệp.
“Có thể dưới loạt trận cơ quan của ta làm ra lần nữa, bình an đi qua Đoạt Hồn lâm cũng không có nhiều người, hơn nữa không ngờ võ công ngươi lại thấp, cái này càng khó.”
Giọng nói kia cực kỳ ngọt ngào, cảm giác tựa như trúng nắng uống một chén nước suối của núi ngọt lành mát lạnh.
Thẩm Thất Xảo khoanh chân ngồi ở trên đất trống, đánh giá bốn phía trống trải, ngay lúc đó một nụ cười lơ đãng hiện ra ở khóe môi. “Ngươi chẳng lẽ là cung chủ Vong Tình cung giang hồ đồn đãi rơi xuống Huyền Nhai vạn trượng Lãnh Băng Nhi?”
“A?” Người trong bóng tối lắp bắp kinh hãi, “Không thể ngờ được ngươi tiểu nha đầu này trái lại là một người thông minh.”
“Vậy cũng không kỳ quái, rơi từ Huyền Nhai vạn trượng khẳng định khuôn mặt hoàn toàn thay đổi, cuối cùng không phải là bản thân ngươi, bọn họ cũng không phân biệt, chỉ có thể xác nhận dựa trên trang phục mà thôi. Cho nên ta mới dám kết luận ngươi chính là Lãnh cung chủ sống sót sau kiếp nạn.” Nàng khinh miêu đạm tả[5"> ra giải thích của bản thân.
“Nếu như ngươi biết võ công, chỉ sợ sẽ là một nhân vật.”
“Ta hiện tại cũng dẵ là một nhân vật, có võ công hay không còn có khác biệt gì sao?” Nàng có phần không cho là đúng.
Một người phụ nữ chậm rãi từ cung điện đi ra, dung mạo của nàng quả là phong hoa tuyệt đại vậy, hồn xiêu phách lạc, khiến không người nào có thể chống đỡ.
Thẩm Thất Xảo cười cười. “Đều nói giang hồ đệ nhất mỹ nhân là Tiêu nhị tiểu thư, theo ta thấy, chỉ e chỉ có cung chủ mới có thể được gọi là khuynh quốc khuynh thành.”
Lãnh Băng Nhi cười cười, giống như trăm hoa đua nở, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa mái tóc như mây. “Cho nên những nam nhân kia ở trước mặt ta mới có thể không chịu nổi sự tấn công thế đấy, trừ cái tên khất cái thối kia cùng Thượng Quan Thông khối băng vạn năm không biết điều kia, nếu không kết cuộc của ta cũng sẽ rơi xuống cho tới ngày hôm nay kết quả thụ đảo hầu tôn tán[6">.”
Lòng nàng nhấc lên, nụ cười trên mặt vẫn như trước vân đạm phong khinh, điềm tĩnh tự tại. “Vậy cung chủ có phải đã ra sức dạy dỗ hai tên nam nhân không biết điều kia không?”
Lãnh Băng Nhi chỉnh sửa lại ống tay áo, khẽ cười nói: “Nếu cái tên khất cái thối kia không kéo ta cùng nhau nhảy xuống vực, tiểu tử Thượng Quan Thông kia cũng sẽ không nhặt được cái mạng nhỏ.” Nàng hận kẻ phá hủy chuyện tốt của nàng, càng hận dung mạo xinh đẹp như hoa như ngọc của hắn.
“Ta đây có phải nên chúc mừng cung chủ, dù sao có thể đem người đứng đầu Cái Bang giết chết, cũng là một chuyện lớn chấn động giang hồ không phải sao?”
Ý cười bên môi Lãnh Băng Nhi đột nhiên trở nên lạnh như băng. “Giết hắn chẳng phải rất lợi cho hắn, ta muốn hắn sống không bằng chết, nhận hết muôn vàn đau khổ mới dễ chịu.” Nàng hận kẻ phá hủy chuyện tốt của nàng, càng hận dung mạo xinh đẹp như hoa như ngọc của hắn. [HV: Không biết vì sao đoạn này lại giống đoạn trên nữa >”< không phải bạn nhầm đâu nhá mà tại nó thế ">
Thẩm Thất Xảo âm thầm cắn chặt răng, ý cười bên môi lại càng tỏ ra vui vẻ hẳn. “Phải không? Cung chủ tuy là giới nữ lưu, làm việc tàn nhẫn nhưng không nhúng nhường nam nhân.”
“Tiểu nha đầu, nói đi, ngươi vì sao phải bất chấp nguy hiểm tính mạng xông vào Vô Danh cốc? Ta cũng không tin là ngươi đến ngắm cảnh.” Ánh mắt Lãnh Băng Nhi giống như rắn độc nhìn chằm chằm nàng, bước chân dừng lại cách mười bước.
Nàng ngắm đoản kiếm trong tay, không chút để ý nói: “Ta đương nhiên không có khả năng là tới ngắm cảnh, chỉ là ta nghe nói trong Vô Danh cốc Thiên Phong sơn kỳ hoa dị thảo phân bố khắp nơi, đối với người am hiểu y thuật mà nói, đây là có thể hấp dẫn chúng tôi hơn so với bảo tàng.”
Lãnh Băng Nhi không nhịn được phát ra tiếng cười như chuông bạc. “Tiểu nha đầu, ngươi thật là học y ư? Vậy lại thật khéo, Bổn cung chủ vừa mới hạ độc với ngươi, không biết ngươi có cảm giác được hay không đây?”
Nàng chuyên chú nhìn đoạn kiếm trong tay. “Cung chủ muốn biết, hạ gì tự mình đến gần đây xem?”
Lãnh Băng Nhi hừ lạnh một tiếng, nhưng không có hành động.
Thẩm Thất
Xảo nâng mắt nhìn nàng một cái, bĩu môi nói: “Tuy rằng cung chủ sống sót sau tai nạn, nhưng theo ta thấy, cung chủ bị thương cũng không phải ở bên ngoài xem nhẹ như vậy, đúng hay không?”
Lãnh Băng Nhi vẻ mặt đột nhiên thay đổi. “Nhìn đoán không ra, ngươi tiểu nha đầu tuổi còn trẻ này, trái lại ánh mắt rất lợi hại. Một đức tính với tên khất cái chết tiệt kia.”
Nàng cười ha ha hai tiếng, đem đoản kiếm cắm vào bên trong vỏ kiếm khảm đầy bảo thạch. “Đó là bởi vì chúng ta có tượng mạo phu thê.”
Ánh mắt Lãnh Băng Nhi gắt gao nhìn chằm chằm thanh đoản kiếm kia, ánh mắt trở nên vừa oán vừa hận. “Thất tinh đoản kiếm! Không thể tưởng tượng được ta lại còn có thể thấy được nó, ngươi là hậu nhân của Hoa Phiêu Linh?”
Nàng gãi gãi đầu, lộ ra một nụ cười xấu hổ thẹn thùng. “Không thể ngờ được bà nội ta đã chết mấy mươi năm, tên tuổi vẫn như trước vang dội như vậy, thực vinh hạnh.”
Thân hình Lãnh Băng Nhi giống như khoang thuyền. “Thật là ngươi?”
Nàng sờ cằm, vẻ mặt suy nghĩ. “Để ta đoán xem, ngươi nhận ra đoản kiếm này, lại gọi ra được khuê danh của bà nội ta, tính ra phải là hậu nhân của『 Thiên cơ lão nhân 』, bà nội nhất định không thể tưởng được công phu tà môn của thiên cơ lão nhân lại cũng lưu truyền lại.”
“Tướng phu thê ——” Lãnh Băng Nhi chợt nhớ tới lời nói vừa rồi của nàng, “Cái tên khất cái thối kia…”
Nàng chỉ chỉ mình. “Vị hôn phu của ta à, nói thực ra tuy tên khất cái không được tốt lắm, nhưng so với góa chồng gần trước khi cưới vẫn tốt hơn nhiều.”
“Là ngươi tự tìm đường chết.” Tay Lãnh Băng Nhi lập tức nắm trên cổ họng Thẩm Thất Xảo, nhưng chỉ có thể trừng mắt đầy oán độc vào ý cười càng tự mãn của nàng.
“Ngươi đã biết ta là hậu nhân của Hoa Phiêu Linh, thế nào còn có thể ngu ngốc đến gần thân thể của ta, rõ ràng tướng mạo thoạt nhìn thông minh.” Thẩm Thất Xảo đưa tay xuống bỏ chút hơi sức liền đẩy nàng ta ra, rồi mới ngồi xổm bên cạnh nàng ta dù bận vẫn nhàn rỗi đánh giá nàng ta.
“Nhìn khóe mắt cùng đường nếp môi của ngươi, tuổi hẳn là không dưới năm mươi, nhưng kỳ lạ chính là ngươi cố ý tướng mạo xinh đẹp như cô nương thanh xuân, làm ta phải ngẫm lại xem… Có rồi, còn nhớ cha từng nói trên đời có loại võ công có thể thải dương bổ âm, chẳng những có thể đem công lực của đối phương hấp thụ trong cơ thể mình, càng có thể giữ lại nhan sắc thanh xuân vĩnh viễn.” Mà người bị hút hết tinh khí liền mất mạng sang thế giới bên kia, đó cũng là nguyên nhân quần hùng bao vây tiêu diệt Vong Tình cung.
Lãnh Băng Nhi chỉ có thể liều mạng trừng nàng.
Thẩm Thất Xảo tự nhìn bản thân gật đầu, rút ra đoản kiếm quơ quơ trước mặt nàng ta.“Ta biết đối với người như ngươi mà nói, dung mạo xinh đẹp này là còn quan trọng hơn tính mạng đúng không?”
Đáy mắt Lãnh Băng Nhi quả nhiên lộ ra sợ hãi.
“Ta vẫn đối với loại hình pháp lăng trì này vô cùng cảm thấy hứng thú, thật muốn thử xem xem tự mình cũng có thể cắt hết ba trăm sáu mươi lăm đao mới đem ngươi giết chết hay không, cung chủ có muốn thử xem không?”
Sắc mặt Lãnh Băng Nhi nhất thời trắng bệch. “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Đoản kiếm của nàng vẫn như trước ở trên khuôn mặt xinh đẹp khoa tay múa chân. “Tên khất cái thối kia của nhà ta ở nơi nào?”
“Địa lao.” Lãnh Băng Nhi vừa nói ra đáp án, đoản kiếm liền rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Thẩm Thất Xảo liên tục rút ra sáu cây ngân châm, cười hì hì nhìn nàng ta. “Thực xin lỗi, xin đắc tội một tý cung chủ.” Sau đó nhanh chóng và chuẩn xác đem châm đâm vào bên trong huyệt vị của nàng ta, “Trong vòng mười hai canh giờ ngươi cũng đừng nghĩ lấy khí vận công, hơn nữa trên châm bôi ‘Thập niên sinh tử luyến’. Nghe tên ngươi cũng phải biết thời gian độc này ít nhất phải tra tấn ngươi mười năm, cùng năm đó bà nội ta nghiên cứu chế tạo ‘Hoa thần’ có hiệu quả tuyệt diệu như nhau, ta khuyên ngươi ngàn vạn lần không nên thử phản kháng, nếu không chết oan uổng cũng không thể trách ta.”
Kéo Lãnh Băng Nhi câm như ve sầu mùa đông dẫn đường, các nàng từng bước bước vào địa lao âm u ẩm ướt, cây đuốc dầu thông thật lớn chiếu sáng mọi thứ.
Chỉ thấy cửa dây xích sắt to như chén xích Phong Thần Ngọc thoi thóp lại, nhìn bộ dạng hắn mình đầy vết thương, vết máu loang lỗ, Thẩm Thất Xảo không chút do dự đem ngân châm ấn vào trong cơ thể Lãnh Băng Nhi. “Ngân châm này có thể theo máu đi vào, ngươi tốt nhất không cần bản thân tự tìm cái chết.” Lập tức bổ nhào về phía trước,“Biểu ca, biểu ca…”
Nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




