|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trong tay một hơi uống cạn sạch. Ôn Học Nhĩ nói không sai, thủ pháp hại người của Thất Xảo tuyệt đối là thiên hạ vô song.
“Thất Xảo, huynh có việc phải rời khỏi một thời gian ngắn, muội cứ ở lại Liễu gia bảo chờ huynh trở lại là được.”
Nhàn nhã uống trà, Thẩm Thất Xảo đáp lại một tiếng chợp mắt nhìn bầu trời.
Phản ứng như thế ngược lại làm cho Phong Thần Ngọc cảm giác có chút không được tự nhiên, không nhịn được hỏi một câu, “Muội cũng không muốn biết huynh đi làm gì sao?”
Nàng thu hồi ánh mắt, thản nhiên cười. “Cần gì phải hỏi huynh, chỉ cần muội đi ra rừng trúc, tùy tiện hỏi một người trong giang hồ sẽ biết, chuyện có thể làm cho huynh một Đại bang chủ ra tay hẳn là không phải nhiều lắm?”
Hắn nhất thời không nói gì để đáp trả, Thất Xảo nói không phải không có lý.
“Một nữ nhân rất thông minh không phải chuyện tốt gì?” Hắn nhỏ giọng nói thầm.
“Nhưng mà, nữ nhân thông minh mới có thể coi chừng trượng phu!” Nàng trả lời hiển nhiên.
Khóe mắt Phong Thần Ngọc lập tức giật giật hai cái.
“Huynh chờ muội một chút.” Nàng đột nhiên như nhớ tới gì đó từ trên ghế nhảy lên, nhanh như chớp chạy vào trong phòng.
Hắn nhịn không được gãi gãi đầu. Nàng lại muốn làm gì? Từ nhỏ đến lớn, tâm tư của Thất Xảo hắn lại rất ít khi đoán đúng, thật sự là càng nghĩ càng buồn bực.
Khi Thẩm Thất Xảo đến, cầm trên tay môt ống trúc nhỏ vô cùng tinh xảo, mặt trên còn điêu khắc một đóa hoa lài, đóa hoa trông rất sống động làm cho người ta cảm giác giống như có thể ngửi được hoa thơm của hoa lài.
“Này, cho huynh, bên trong này là viên thuốc cứu mạng.” Vẻ mặt của nàng giống như có chút luyến tiếc.
“Mười viên?”
Nàng bĩu môi, một biểu cảm đau lòng. “Năm đó muội dùng mấy trăm loại dược liệu trân quy chế biến luyện chế ra một trăm viên tất nhiên thêm vào nguyên tố quan trọng, khởi từ hồi sinh, 『 Lão thọ tinh 』 giải độc loại bỏ bách bệnh, ngoại trừ sau khi bị sư phụ, sư huynh sư tỷ bọn họ cưỡng ép phải lấy đi tám mươi viên, muội chỉ giữ lại hai mươi viên.”
“Vẫn còn mười viên đâu?” Hắn không phải thật sự tham lam, chỉ là tò mò.
Vẻ mặt Thẩm Thất Xảo nhất thời trở nên vô cùng căm phẫn, hai tay chống thắt lưng một bộ dạng ngang tàng chửi bóng chửi gió, thực làm cho Phong Thần Ngọc hơi hoảng sợ.
“Này, huynh như vậy là hơi quá đáng, huynh quản mười viên kia làm gì? Có mười viên tạm thời có thể cứu thêm mười cái mạng trở lại, huynh không phải khó khăn xông vào điện Diêm La sao?”
Phong Thần Ngọc rụt rụt bả vai, lộ ra vẻ mặt cực kỳ nịnh nọt sợ sệt. “Đương nhiên không phải, huynh chỉ là nhất thời thuận miệng hỏi một chút, có mười viên này đã đủ dùng, tuyệt đối đủ.”
“Vậy huynh đi đi, không tiễn.” Đôi mắt to của nàng long lanh nước trừng thật to.
Hắn cười khổ một tiếng. “Nhưng mà, huynh định ngày mai mới lên đường.”
“Hừ.” Thẩm Thất Xảo cầm chén trà lên uống ngụm lớn.
Xem sắc mặt của nàng tựa như bực bội đã tiêu tan gần hết, hắn không nhịn được lại hỏi một câu, “Nghe Ôn huynh nói, muội luyện dược một lần ít nhất phải mất ba năm, có thật như vậy không?”
“Phong Thần Ngọc ——” Nàng bất mãn rống to.
“Xem như huynh chưa nói, xem như huynh chưa nói.” Hắn lập tức lắc đầu xua tay xin tha. Ôn Học Nhĩ nói đúng, thần y như Thất Xảo cho dù y thuật thiên hạ có một không hai, người cứu cũng là tương đối không nhiều. Bởi vì nàng thật sự rất lười biếng, ngay cả dược cũng lười chế, nghe nói ngay cả phương thuốc cũng chưa từng viết qua.
Thẩm Thất Xảo là một quái nhân, hắn đã luôn biết rõ, nhưng hắn vẫn cứ không thể tượng tượng được tiệc rượu tiễn đưa vì hắn của Thất Xảo sẽ là khác lạ như thế.
Rết chiên giòn, bò cạp trộn bơ, cóc nhúng hành, tằm hầm rượu đỏ… Chỉ nhìn toàn bộ bàn đầy đĩa độc vật, chân, khẩu vị hắn đã đủ ngán, chớ nói chi là cố lấy dũng khí để ăn nó.
“Thất Xảo, đây thật là muội đặc biệt làm cho huynh ăn sao?” Chân hắn cảm thấy có chút mềm nhũn.
“Đúng vậy.” Nụ cười dịu dàng của nàng đặt vào thức ăn, ”Đây là muội mất công sức rất lớn mới chuẩn bị được, rất bổ.”
Rất bổ? Lớn từng này, thế nhưng hắn lần đầu nghe người ta nói như vậy.
Nhìn Thẩm Thất Xảo vui vẻ ăn thức ăn trên bàn, Phong Thần Ngọc liên tiếp đổ mồ hôi lạnh, hắn rất sợ ăn đến nửa chừng, nàng sẽ phát độc bỏ mình.
“Ăn nào, ăn rất ngon, một năm muội khó làm được hai lần.” Nàng thay hắn gắp đầy một chén.
Liều vậy! Hắn khẽ cắn môi, nhắm mắt, hé miệng ra, đem một đũa cóc nhúng hành đặt vào trong miệng, không dám nhai kỹ đã nuốt xuống. Không ngờ, lại là để lại hương thơm ở môi và răng, khiến hắn mở to mắt kinh ngạc.
Với tình thế gió cuốn mây tan thổi quét bàn ăn đó, khiến cho Thẩm Thất Xảo nhìn đến sửng sốt ngây người ra. Oa! Không phải chứ, nàng mới ăn nửa bát nhỏ mà thôi, đồ ăn lại đã không có?
“Thật sự ăn rất ngon.” Phong Thần Ngọc buông bát đũa, ý nghĩ vẫn chưa thỏa mãn sờ bụng của mình.
“Phong Thần Ngọc, huynh hơi quá đáng —–” Ngay sau đó căn nhà trúc liền vang lên tiếng nổi giận của nàng.
****
Cuộc chiến Vong Tình cung chấn động giang hồ, tinh anh giang hồ tử thương vô số, các đại m
môn phái tổn thất nặng nề.
Liễu gia bảo là danh môn võ lâm, đương nhiên không thể thiếu phần bọn họ, nhưng từ tin tức bọn họ mang về khiến cho Thẩm Thất Xảo hoa dung thất sắc.
Phong Thần Ngọc đang quyết đấu cùng cung chủ Vong Tình cung thì bị trọng thương, sau đó liền mất tích trong Vô Danh cốc, quần hùng tìm kiếm khắp nơi không dấu vết, đành phải tay không mà trở về.
Liễu Dật Thanh bị đau cau chặt mày. “Thẩm cô nương, xin cô buông tay trước.”
Nàng buông lỏng tay mình ra, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc huynh ấy bị thương ở đâu?”
“Lúc ấy chỉ có thập nhị thiếu gia ở cùng với huynh ấy, chúng tôi cũng là nghe thập nhị thiếu gia nói.” Liễu Dật Thanh nói ra tất cả bản thân biết được.
“Thượng Quan Thông?” Thẩm Thất Xảo lắp bắp hoảng sợ, “Hắn lúc ấy ở cùng một chỗ với biểu ca ta? Vậy hắn trở về chưa?”
“Đương nhiên đã trở về, nếu không chúng tôi làm sao biết?” Hắn đột nhiên cảm thấy được Thẩm cô nương suy nghĩ nhanh nhẹn lại trở nên ngu ngốc.
“Vậy tại sao biểu ca ta lại chưa trở về?”
“Thập nhị thiếu gia nói Phong bang chủ đánh nhau cùng Vong Tình cung chủ thì cùng nhau rớt xuống Huyền Nhai, nhưng mà chúng tôi tìm khắp đáy vực cũng không tìm được huynh ấy, thật sự là sống không thấy người, chết không thấy xác…” Lời của Liễu Dật Thanh bị cắt ngang dưới cái trừng nghiêm khắc của bà nội.
“Vong Tình cung ở nơi nào?” Thẩm Thất Xảo lại bắt lấy cánh tay hắn.
Liễu Dật Thanh nhìn về phía bà nội, thấy bà hơi hơi gật đầu, rồi hắn mới lên tiếng:“Thiên Phong sơn, Vô Danh cốc.”
Thẩm Thất Xảo đột nhiên trấn định nhìn về phía Liễu lão phu nhân. “Lão phu nhân, xin thứ cho Thất Xảo không thể lại tiếp tục giúp người điều trị thân thể, Thất Xảo muốn đi tìm biểu ca.”
Liễu lão phu nhân gật đầu. Khi cô nương nhớ thương bất kỳ ai đó, bà hiểu.
Trở lại rừng trúc, nàng vội vàng thu dọn tay nải của mình, rồi mới cưỡi ngựa tốt Liễu gia trang chuẩn bị thay nàng ngàn dậm hất bụi mà đi.
****
Thiên Phong sơn, Vô Danh cốc.
Vô Danh cốc, Vong Tình cung.
Thiên Phong sơn cao vút hiểm trở, núi non kéo dài trăm dặm, trong núi rừng rắn độc mãnh thú nhiều vô số kể, cho dù là người mang thân thể tuyệt kỷ, nếu muốn bình yên đi qua núi rừng hung hiểm vạn phần kia cũng đã khó làm vô cùng khó khăn, khi đó anh hùng hảo hán vùi thân tại đây cơ quan rừng cây trùng trùng điệp điệp đếm không hết.
Làn váy trắng bay lên trong gió, tóc đen như thác bay múa ở phía sau, Thẩm Thất Xảo vẻ mặt kiên nghị đứng ở bên ngoài rừng cây, nhìn lên chân trời xanh thẩm.
Trong mũi con ngựa phun ra khí nóng, móng trước vừa cào bùn mưa trên mặt đất, tựa như cũng sợ hãi cây cối phía trước, không chịu tiến lên.
Nàng buông lỏng dây cương ra, vỗ vỗ cổ ngựa, thở dài: “Ngươi đi đi.”
Con ngựa lưu luyến bên tay nàng, dưới sực thúc giục lần nữa của nàng, quay đầu chạy vội đi.
Rút ra thất tinh đoản kiếm bên hông, nàng đạo nghĩa không quay lại đi vào núi rừng, nàng nhất định phải tự mình đến xem Vong Tình cung, nếu không chết không nhắm mắt.
Cành lá cổ thụ chen lấn nhau cao ngút trời, cây tử đằng cành lá đan xen khó gỡ khiến cho người ta nhất thời không phân rõ phương hướng, lại có thể nghe thấy được điểu thú kêu to từ trong bụi cỏ truyền ra.
Cành lá che lấp lẫn nhau, khiến ánh sáng trong rừng nhất thời tối sầm xuống, nàng men theo dấu chân người giang hồ đã đi qua, thậm chí có khi có thể nhìn thấy vết máu màu nâu sẫm đã khô, vết máu loang lỗ khiến cho người ta nhìn thấy ghê người.
Một cước đạp đến một khối vật cứng, nàng mới phải cúi đầu nhìn, lại bị tiếng rít đột ngột dù họa —– nhánh cây gọt thành đinh bản nhọn ở phía trước bay ném tới.
Dưới tình thế cấp bách Thẩm Thất Xảo ngã người về phía sau, đinh bản bay qua sát hai gò má nàng, khuôn mặt đều bị gió hắt vào làm đau.
Không kịp đứng lên, lại thấy cây gỗ từ chỗ cao rơi xuống trước mặt, nàng vội vàng lăn sang một bên, hữu kinh vô hiểm[3"> tránh đi, nhưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm vạt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




