|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thét chói tai vang lên ngay sau đó.
Phong Thần Ngọc phi thân lên, từ giữa không trung tiếp được Thẩm Thất Xảo, vẻ mặt có chút nghiền ngẫm. “Chẳng lẽ muội phạm điều kiêng kỵ với cổ thụ? Mỗi lần đều từ trên cây ngã xuống.”
“Muội cũng hoài nghi.” Nàng đồng ý nói.
Liễu Dật Thanh mẫu mực ở một bên á khẩu không nói gì.
[1"> Tam sơn ngũ nhạc: Tam sơn chỉ An Huy Hoàng Sơn, Giang Tây Lư Sơn, Chiết Giang Nhạn Đãng Sơn. Ngũ nhạc chỉ Thái Sơn, Hoa Sơn, Hành Sơn, Tung Sơn, Hằng Sơn.
[2"> Phong tình vạn chủng: ý nói dáng vẻ cử chỉ của người này có rất nhiều loại, thời điểm hiện tại nhiều hướng khác nhau không có cùng trạng thái, ý trăm xem không chán! Nhưng cũng hình dung phong cảnh xinh đẹp. Dựa theo bản mới nhất: Phong tình vạn chủng: lộ ra tình cảm nam nữ cực kỳ yêu nhau. Phong tình: «sách» dáng vẻ cử chỉ của người, thiên về hơi nữ tính. Phong thái: nam nữ yêu đương ôm ấp tình cảm.
[3"> Ngập ngập khả nguy: bộ dáng sẽ ngã xuống từ núi cao chót vót. Hình dung vô cùng nguy hiểm, sắp lật xuống hoặc diệt vong.
[4"> Tây tử phủng tâm: chỉ bệnh trạng của mỹ nữ. Tây tử tức Tây Thi. Phủng tâm: tương truyền Tây Thi mỹ nữ thời Xuân Thu tim có bệnh, thường xuyên nắm tim mà nhăn mày. Hàng xóm có xấu nữ cho rằng tư thái này của Tây Thi rất đẹp, cũng học nắm tim nhíu mày, ngược lại có vẻ càng xấu, mọi người đều tránh nàng đi. Sau lấy “phủng tâm” nói về sự bắt chước kém cõi.
[5"> Trà quả: món ăn vặt dân gian Quảng Đông, dùng bột gạo nếp hoặc bột gạo dính lại làm ra vỏ ngoài, bên trong đặt nguyên liệu nhân bánh, ngoài vỏ bọc lá cây, chưng chín có thể ăn được.
[6"> Liên hoa lạc: một loại khúc nghệ dân gian TQ, trước đây là tên khất cái hát, sau xuất hiện diễn viên chuyên nghiệp, mười hai người biểu diễn, chỉ dùng trúc bản vỗ nhịp.
[7"> Đỉnh Ngọc Hoàng: Ngọn núi cao nhất của Thái Sơn, ở tỉnh Sơn Đông thị trấn Thái An.
[8"> Thất phu vô tội, hoài bích có tội: dân chúng vốn không có tội, vì trong người giấu bích ngọc mà gán tội băt giữ. Vốn chỉ châu báu có thể đưa đến tai họa. Sau cũng so sánh có tài năng, có lý tưởng mà bị hại.
Chương 8
Núi dựa kề nước, sơn thanh thủy tú. (cảnh núi sông tươi đẹp)
Giang Nam Liễu gia bảo tuy rằng nổi danh giang hồ, nhưng đặt mình tách biệt, lại chỉ cảm nhận đến vùng sông nước phong tình của Giang Nam dịu dàng đa tình, không thấy mảy may ánh đao trang nghiêm của danh môn võ lâm.
Thẩm Thất Xảo thích nơi này, bởi vì quê quán của nàng ngay tại Giang Nam, nàng đặc biệt thiên vị rừng trúc xanh tươi kia, thích nghe âm tiết dễ nghe của phong linh làm ra từ trúc lay đông trong gió.
Vừa đến Liễu gia bảo, tâm tình của nàng liền vô cùng tốt.
Liễu lão phu nhân là vị lão phu nhân rất hòa nhã, tuy rằng bệnh lâu dài khiến trên mặt bà hoàn toàn không có huyết sắc, cả khuôn mặt thay đổi mắt thủng gò má lõm môi khô da nứt ra, nhưng Thẩm Thất Xảo thích ánh mắt ấm áp như gió xuân thổi vào mặt của bà.
Cho nên, nàng quyết định ở lại Liễu gia bảo, đồng thời chữa bệnh cho Liễu lão phu nhân.
Phía sau chỗ ở của Liễu lão phu nhân là một phiến rừng trúc lớn, Liễu gia bảo cố ý vì Thẩm Thất Xảo ở rừng trúc dựng một căn nhà bằng trúc Giang Nam lịch sự tao nhã.
Gió thổi qua, rừng trúc phát ra tiếng vang xào xạc, phong linh mang đến âm thanh êm tai.
Phong Thần Ngọc chưa từng thấy nàng cần mẫn như thế, vào ở căn nhà bằng trúc ba ngày dường như không thấy hai tay nàng dừng làm việc.
“Thất Xảo, muội thật sự thích Liễu lão phu nhân, có phải hay không?”
“Đúng vậy, bà ấy có một đôi mắt rất mê người.” Nàng thoáng ngừng động tác trong tay trả lời.
“Từ nhỏ đến lớn hình như muội chưa từng cần mẫn như vậy.” Hắn vẫn cho rằng cách Thất Xảo lấy việc được ngày nào hay ngày đó rất không chấp nhận được, nhưng mà, càng làm cho hắn không thể tin chính là, cách thức của nàng như vậy lại có thể làm một đại thần y.
Nàng cười đến có chút ngượng ngùng. “Làm chuyện không có khiêu chiến rất không có ý nghĩa!”
Phong Thần Ngọc nghe vậy vẻ mặt rùng mình. “Đó chính là nói bệnh của Liễu lão phu nhân rất nghiêm trọng.”
“Ừ, có chút khó giải quyết.” Trên giữa vầng trán nàng khẽ bao trùm sự lo lắng. Từng có người nói với nàng, đại phu phải vô tình, nếu không không thể đối mặt rất nhiều sinh lão bệnh tử, nhưng nàng không làm được, cho nên bệnh tật đau yếu sắp chết nàng nhất định không chữa.
“Muội thật sự cần nghỉ ngơi một chút.” Ánh mắt hắn lo lắng đảo qua khuôn mặt tiều tụy rõ rệt của nàng.
Nàng cười quay lại. “Lập tức là có thể nghỉ ngơi.”
Ngọn lửa lò dược dần dần tắt, Thẩm Thất Xảo chụp vào trên bao tay thật dày đem nắp mở lên, lấy ra ba mươi viên đan hoàn ba màu đỏ, vàng, trắng tỏa ra nhiệt khí cùng hương thơm vị thuốc.
“Rất thơm.” Phong Thần Ngọc nhịn không được hít một hơi thật sâu, mùi thuốc của đan dược cực nhạt, ngược lại là mùi hoa thơm kéo dài xông vào mũi, thấm vào ruột gan.
“Rất thơm chứ.” Nàng đắc ý hất cao cằm. “Muội làm chúng nó gọi là『 Hạt đậu mười ngày tương tư 』.”
Vẻ mặt hắn thắc mắc.
“Đây là dùng mười loại mùi vị độc đáo hấp dẫn của đăng tâm thảo[1">, thêm vào dược liệu mỗi mười viên lại có mùi vị khác nhau, từ pha chế đến ra lò tổng cộng ước chừng mười ngày, mà ba mươi viên thuốc này chưng giống nhau nhưng công hiệu của thuốc hỗ trợ lẫn nhau, tựa như một đôi tình nhân yêu nhau, giống như tương tư mười ngày mới có thể gặp lại nhau. Gọi nó là hạt đậu mười ngày tương tư không phải rất hay sao?”
Nhìn nụ cười hạnh phúc lại ý tứ sâu xa trên mặt nàng, hắn kìm lòng không được gật đầu. Đúng vậy, ngay cả giúp dược đặt một cái tên khí chất, nàng cũng đều khéo léo suy nghĩ tự mình làm lấy.
Thẩm Thất Xảo đem viên thuôc đặt vào bên trong hộp gỗ đã chuẩn bị, đóng nắp lại. “Biểu ca, huynh đem chúng đưa đi đi, để Liễu lão phu nhân mỗi ngày uống một viên ba màu đỏ, vàng, trắng ba lần vào sáng trưa tối, mỗi ngày ba viên, một tháng là có hiệu quả.”
Phong Thần Ngọc gật đầu, nhận lấy hộp gỗ.
Nàng đưa tay che miệng, ngáp một cái nho nhã, dụi mắt đi về phía giường, miệng lẩm bẩm, “Mệt chết muội, xem ra phải ngủ một giấc ba ngày ba đêm mới đủ…” Ngay sau đó nàng liền ngã vào trên đệm giường vù vù đi giấc ngủ.
Hắn đi qua thay nàng che chăn mỏng lên cao, lắc đầu cười. “Bình thường lười muốn chết, liều mình vậy muốn chết à.”
Đem hộp gỗ đưa ra rừng trúc, hắn lập tức quay trở về căn nhà bằng trúc, nhẹ nhàng nhảy một cái lập tức tới xà nhà phía trên phòng.
Ánh mắt đang lúc lơ đãng thấy được một đồ vật, vừa thấy vật đó khiến cho Phong Thần Ngọc suýt chút nữa ngã từ trên xà nhà xuống.
Trong tay nải hơi hé ra của Thất Xảo lộ ra một đoạn vỏ kiếm, thế là hắn từ trên nhà nhảy xuống, cẩn thận tỉ mỉ nắm lấy trong tay, bảo thạch sáng chói được khảm ở bên trên vỏ kiếm, kiểu dáng sắp hàng bắc đẩu thất tinh. Lấy vỏ kiếm ra, chỉ thấy thân kiếm lạnh như nước mùa thu, phát sáng như ngôi sao, tỏ ra kiêu hãnh tuyệt đối đáng giá, là cây kiếm sắc bén hiếm thấy.
Ánh mắt thăm dò của hắn nhìn về phía Thẩm Thất Xảo. Nàng từ đâu nhận được thanh đoản kiếm này? Nếu hắn nhớ không lầm, thanh đoản kiếm này chính là có lai lịch rất lớn.
Giang hồ có lời đồn, hơn trăm năm trước, võ lâm tam đại gia tứ đại phái, đem bảy viên bảo thạch vô giá khảm trên thanh đoản kiếm hiếm thấy trên đời, làm lễ vật tặng cho một người, phàm là bất kỳ một ai của tam đại gia tứ đại phái, chỉ cần thấy được người cất giữ thanh đoản kiếm này đều phải nghe lệnh từ hắn. Chỉ tiếc, thanh đoản kiếm trong truyền thuyết đại diện đặc biệt vinh quang tối cao này đã biến mất gần trăm năm, không đoán được lại xuất hiện ngay bên trong tay nải của Thất Xảo.
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Phong Thần Ngọc mày kiếm cuộn chặt lại, lần nữa đem đoản kiếm đặt lại tay nải của Thẩm Thất Xảo, tất cả chờ nàng tỉnh lại mới có đáp án.
***
Giữa trưa ngày tiếp theo, Thẩm Thất Xảo thần thanh khí sảng [2"> ngồi ở trên đất trống trước căn nhà trúc uống trà phơi nắng.
Nhìn người từ ngoài rừng đi vào, nàng lộ ra một nụ cười không có ý tốt. “Biểu ca, đến đây đến đây đến đây, có việc nói với huynh.”
Phong Thần Ngọc cảm thấy một trận rét lạnh không tên.
Rót một chun trà đưa qua, sắc mặt của nàng vô cùng quỷ quyệt, thanh âm đè xuống cực thấp, thấp đến dường như không cẩn thận căn bản không nghe được. “Huynh ngày hộm qua đụng đến tay nải của muội có phải không?”
Hắn không nói gì nhìn nàng, dự cảm chẳng lành càng sâu.
“Đã quên nói cho huynh biết, muội đã bôi độc trên kiếm, thân kiếm nhiễm máu sẽ khiến cho người bị thương điên điên, nhưng người không bị thương, chỉ có thể trúng cổ, không có giải dược, mỗi khi đến trăng tròn sẽ phát điên, muội gọi loại cổ này là『 Thấy trăng vui sướng 』.”
Chén trà trong tay Phong Thần Ngọc rung chuyển một chút, một chút nước trà đổ ra.
“Muội làm thế nào lại có được nó?”
Nàng cười hi hi hốp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Gia truyền, rất quý báu thì phải.”
“Vô cùng quý báu.” Hắn lời ngay nói thật.
“Biểu ca, uống nhanh đi, nếu huynh không muốn trăng tròn phát điên.” Nàng nhìn hắn càng thêm hứng thú.
Phong Thần Ngọc lập tức đem trà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




