|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
gật đầu như gà nhỏ mổ thóc. “Đúng đúng, Thượng Quan công tử huynh nên lên đánh lôi đài, chỉ cần huynh trưng ra khuôn mặt người gặp người rét này cũng sẽ bách chiến bách thắng, tấn công không thể tấn công.”
Sắc mặt Thượng Quan Thông vốn đã lạnh như băng, lúc này quả là càng tỏa ra ấm áp lên hẳn.
“Phong Thần Ngọc, ta khẳng định huynh lấy cô ấy, ít nhất phải giảm thọ mười năm.”
Nàng sờ sờ mũi, im lặng trở lại bên cạnh Phong Thần Ngọc.
Phong Thần Ngọc đưa tay vỗ trán, hắn có thể khẳng định Thượng Quan Thông nhất định sẽ vì câu này chịu khổ, Thất Xảo cho tới bây giờ vẫn không là người biết nén giận, nàng sẽ dùng gấp trăm lần ngàn lần báo đáp kẻ thù của nàng.
****
Gió ấm áp trời tươi đẹp, thiên hạ thái bình.
Ăn điểm tâm trà quả[5">, thưởng thức ánh trăng Bình Hồ, đời người như thế mới không uổng phí. (Bình Hồ: một thị xã thuộc tỉnh Chiết Giang, TQ)
Mười hai kiếm đồng vô cùng cung kính đứng phía sau một vị cô nương, hình dạng nửa vòng tròn, người ngoài vừa thấy có thể biết vị cô nương này là trăm triệu không thể đắc tội. Có thể được mười hai kiếm đồng của Thượng Quan thập nhị thiếu gia bảo vệ như vậy nhất định là nhân vật lớn, nhân vật lớn vô cùng quan trọng.
Thẩm Thất Xảo cho tới bây giờ vẫn không biết là mình là người quan trọng thế nào, chẳng qua, sau khi vào Thượng Quan gia, thì có cảm giác càng ngày càng được coi trọng.
Tâm tình của nàng chỉ có một từ có thể hình dung ——- thích!
Liên hoa lạc[6"> êm tai dễ nghe, tên khất cái xinh đẹp người đầy mảnh vá, nữ tử thanh xuân cẩm y hoa phục, nhìn thế nào cũng khôn
không hài hòa lắm, nhìn thế nào cũng cảm thấy bên trong ắt có một câu chuyện.
Cầm một cái bánh bông tuyết đưa vào trong miệng, vào miệng hương thơm giòn ngọt, Phong Thần Ngọc không khỏi cảm thán ra tiếng, “Khó trách muội thế nào cũng không chịu rời khỏi Thượng Quan gia, điểm tâm nơi này quả thật so với Thần Kiếm sơn trang còn muốn ngon hơn.” [HV: ặc... sao toàn ăn không vậy trời @.@">
Nàng gật đầu cười.
Phong Thần Ngọc lắc lắc đầu. “Thật là, trừ phi muội làm thập nhị thiếu phu nhân, nếu không vẫn phải rời khỏi.”
“Cho nên mới phải ăn thỏa thích trước khi rời đi.”
Hắn thở dài: “Thượng Quan thật không nên trêu chọc muội.”
“Thế nhưng huynh ấy đã làm.”
“Cho nên huynh ấy mới phải triền miên trên giường bệnh hơn hai tháng không thấy khá hơn, tìm danh y khắp thiên hạ vẫn vô ích.” Tuy nói là Thượng Quan gieo gió gặt bão, nhưng một bằng hữu, trơ mắt nhìn hắn bị bệnh đau đớn tra tấn trong lòng cũng thật không đành lòng.
“Huynh ấy cần phải cảm tạ muội, nếu không huynh ấy phải lấy cái trong ngoài không giống nhau kia, Tiêu nhị tiểu thư độc như rắn rết, muội hạ độc với huynh ấy, huynh ấy mới có thể có lý do danh chính ngôn thuận không lên đài luận võ.”Nàng hợp tình hợp lý nói, hoàn toàn không nhìn phía sau mười hai kiếm đồng ánh mắt sắc bén giống như dao nhỏ.
Phong Thần Ngọc bất đắc dĩ nhìn nàng. “Nhưng muội với hạ độc toàn bộ người dự định lên lôi đài, ngoại trừ Đường Phóng.” Rõ ràng người Tiêu Thấm Lan không muốn gả chính là Đường Phóng, thế nhưng Thất Xảo cố tình đem nàng để lại cho Đường Phóng, đây là kết cuộc đắc tội Thất Xảo.
Thẩm Thất Xảo không cho là đúng nhướn mày. “Nàng ta hãm hại muội muội của mình, âm thầm đánh lén khách mời của nhà mình, còn xúi giục Đường Phóng yêu nàng hạ độc với bằng hữu giang hồ, loại phụ nữ này nếu không dạy dỗ một chút, thiên lý khó dung.”
“Kỳ thật nàng ta không nên làm nhất chính là ra tay với muội.” Phong Thần Ngọc nhanh chóng không ngừng lắc đầu. Chính cái gọi là núi cao còn có núi cao hơn, Tiêu Thấm Lan lại thất bại thảm hại chính là thua do nàng không có chút hiểu biết về Thất Xảo.
“Muội đây là nói cho nàng ta một đạo lý, đồ của người khác tốt nhất không nên có ý nghĩ đến cái gì không thuộc về mình, thỉnh thoảng có loại ý nghĩ không nên này thì phải cần mạng người.”
Hắn thở dài một tiếng, thì thào lẩm bẩm: “Thật không biết tính cách tốt này của muội giống ai?”
“Mẹ muội.” Nàng ngược lại đưa ra đáp án rất rõ ràng.
Phong Thần Ngọc sau đó liền trợn tròn mắt. Thẩm bá mẫu?! Tiểu thư khuê các đẹp như tiên kia, dịu dàng uyển chuyển, bề ngoài thanh tú bên trong trí tuệ? Giết hắn cũng không tin đây là sự thật.
Thẩm Thất Xảo vẻ mặt ngày tận thế nhìn hắn. “Huynh không phải người thứ nhất bị lừa, cũng sẽ không phải là người cuối cùng, cho nên không cần buồn bã như thế.” Mãi cho đến bây giờ nàng vẫn không thể tin được, báu vật nhân gian người trước sau hai loại tính cách là mẫu thân mình, nghĩ đến khuôn mặt tuyệt đại của mẫu thân vẫn không tránh được có chút than thở, bề ngoài cha mẹ như thế khiến người ta kinh diễm, vì sao nàng chỉ bình thường như vậy? Thật sự là không công bằng!
“Thất Xảo, muội định khi nào thì để Thượng Quan khỏi hẳn?”
Phong Thần Ngọc lời vừa ra khỏi miệng, vẻ mặt mười hai kiếm đồng liền khẩn trương lên.
Thẩm Thất Xảo gãi gãi đầu, ánh mắt liếc phải liếc trái, cười hì hì hai tiếng. “Chờ khi tâm tình của muội tốt.”
Mười hai kiếm đồng ánh mắt sắc bén lại phóng về phía khách mời bọn họ bảo vệ.
Thưởng thức xong ánh trăng Bình Hồ, dưới sự bảo vệ của mười hai kiếm đồng, chậm rãi trở lại Thượng Quan gia rộng lớn khí thế.
Trong đại sảnh tráng lệ, ngoại trừ bàn ghế thư họa, cũng chỉ có thập nhị thiếu gia lạnh như khối băng.
Đại sảnh bày ra bàn gỗ tử đàn điêu khắc tinh tế, trên bàn tất cả chén khay bát chun đều đủ cả, tám món chính đều đủ, Thượng Quan Thông ngồi ở bên trái, Thẩm Thất Xảo liền chọn bên phải ngồi xuống.
Thượng Quan Thông lạnh lùng, Thẩm Thất Xảo tươi cười, như vậy hai người rõ ràng đối lập ngồi cùng bàn, quả thực là không hợp nhau.
“Muốn gả cho ta sao?” Thượng Quan Thông lạnh lùng nhìn Thẩm Thất Xảo.
Nàng lắc đầu như trống bỏi. “Ta có gia phu, huynh cẩn thận bị thiên lôi đánh xuống.”
Phong Thần Ngọc ở một bên chen vào nói. “Cần chi sét đánh xuống, trước đó huynh sẽ chém huynh ấy.”
“Khi nào thì giải độc?” Thượng Quan Thông tiếp tục hỏi.
Nàng nhìn về phía Phong Thần Ngọc, hắn cười gật đầu.
“Huynh muốn khi nào thì giải?” Thẩm Thất Xảo theo đó chuyển hướng Thượng Quan Thông cười hì hì hỏi.
“Hiện tại, lập tức.”
Phong Thần Ngọc thần sắc chợt tắt, nghiêm nghị nói: “Bảy tháng bảy đỉnh Ngọc Hoàng[7">, song kiếm quyết đấu?”
Thượng Quan Thông ngầm thỏa thuận.
Ánh mắt Thẩm Thất Xảo nháy mắt phóng ra tia sáng kỳ lạ. “Quyết đấu?”
“Danh tiếng tích lũy trên giang hồ há lại chỉ vì một người ngoài.” Phong Thần Ngọc lắc đầu than nhẹ.
Nàng trừng mắt nhìn, khóe môi hiện lên một nụ cười quỷ dị. “Thượng Quan Thông, ta cho huynh viên thuốc tăng công lực, huynh để ta đi xem cuộc chiến được không?”
“Không được.” Thượng Quan Thông dứt khoát cự tuyệt, một lần trêu chọc phiền toái là vô tình, hắn tuyệt đối không nghĩ lại trêu chọc lần thứ hai. Vết xe đỗ lần trước, rõ ràng ở trước mắt.
“Không được thì không được, chân mọc ở trên người ta.” Nàng hừ một tiếng, hất cằm lên, đứng dậy rời khỏi tiệc rượu, đi ra đại sảnh.
“Cô ấy là đại phiền toái.” Thượng Quan Thông lại một lần nữa khẳng định.
Phong Thần Ngọc chỉ cười không nói.
“Thượng Quan Thông, huynh nhất định không muốn đi quyết đấu, có phải hay không?” Ngoài cửa truyền đến tiếng nói phẫn hận của Thẩm Thất Xảo.
Phong Thần Ngọc cười to.
Thượng Quan Thông xoay chén ngọc trong tay, như có điều suy nghĩ nhìn rượu trong chén. “Cô ấy rất thật thà.”
Phong Thần Ngọc thu lại dáng vẻ tươi cười, chau mày nhìn bạn tốt.
Nhẹ nhàng giơ chén lên, đáy mắt Thượng Quan Thông có một tia chua xót. “Thê của bằng hữu không thể đùa bỡn đúng không?”
Phong Thần Ngọc nhìn hắn, chợt hiểu ra. “Thượng Quan huynh ——–” [HV: Sao đau lòng quá ">
“Mang cô ấy đi đi, cho cô ấy hạnh phúc.” Thượng Quan Thông đem chén đưa đến trong tay Phong Thần Ngọc, trong vẻ mặt bất đắc dĩ lộ ra vẻ tiếc nuối, tiếc nuối này nhất định không cách nào tránh khỏi.
Phong Thần Ngọc một hơi uống cạn rượu trong chén.
Đây là hứa hẹn giữa nam nhân với nam nhân, cũng là bí mật giấu kín không nói ra giữa bọn họ.
****
Trăng sáng treo qua ngọn cây cao, lưu chuyển lộ ra một ánh sáng màu bạc, trên phiến đá xanh chiếu ra một thân ảnh cao to.
Thẩm Thất Xảo nâng má giương môi ngồi bên cạnh hồ sen đếm sao. “Cái Thượng Quan thập nhị lạnh như băng kia chắc chắn nói rất nhiều điều không hay không chính xác về muội?”
“Muội chán ghét huynh ấy sao?” Phong Thần Ngọc thử hỏi.
Nàng ra sức bĩu môi. “Một đại khối băng có gì đáng thích, muội rất hiếu kỳ tương lai gả cho huynh sẽ là dạng cô nương gì?”
Phong Thần Ngọc ngẩng đầu nhìn trăng sáng, một vòng tròn màu bạc treo cao phía chân trời, mắt nhìn tất cả thăng trầm trong cuộc sống này.
“Biểu ca, huynh tin Hằng Nga sống trong Nguyệt Cung sao?”
“Muội không tin?”
Nàng cười cười, trên mặt hiện lên sầu não. “Muội không thích câu chuyện về Hằng Nga, rất bi thảm, nữ tử xinh đẹp lại lương thiện cần phải được hạnh phúc.”
Phong Thần Ngọc hiểu ý mà cười. Đúng vậy, đây là Thất Xảo, chưa từng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




