|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
mê người.
Tiêu Thấm Lan một thân giá y sặc sỡ ngồi ngay ngắn ở trên đài, mái tóc đen bóng vén lên tao nhã, dung mạo trang điểm đầy phấn son khiến nàng vốn đã xuất chúng càng thêm thanh linh thủy nộn, khi đôi mắt đẹp lưu chuyển lộ vẻ phong tình vạn chủng[2"> không nói nên lời.
Ánh mắt như nước xẹt qua khán đài phía Đông, phía trên đều là những đệ tử thế gia cẩm y đai ngọc, phía Tây khán đài còn lại chính là nhân vật nổi danh có tên trên giang hồ, nhưng người muốn tham gia toàn bộ đều chờ đợi xung quanh, nhưng chỉ không thấy thân ảnh nàng muốn trông thấy nhất.
Chim ưng từ trên cao bay xuống, để lại một tiếng kêu to.
Chiên trống gõ vang, lôi đài thí võ chiêu thân bắt đầu.
Dưới khán đài đầu người lúi cúi dao động một mảnh ồn ào.
Gió thổi qua ngọn cây, mang đến một trận âm thanh lá cây xào xạt, phảng phất vẫn còn có thể nghe tiếng người.
“Huynh cố tình đúng không, cao như vậy!” Giọng nói nữ tử kiềm chế phẫn nộ.
“Cao mới không phải khiến người khác chú ý.”Nam nhân đúng tình hợp lý đáp lại.
“Té xuống đã hết nửa cái mạng rồi.”
“Người không có võ công mới phải té xuống.”
Sau đó ở trước mặt bao người, một thân ảnh từ trên cao rơi xuống, phịch một tiếng rơi xuống trên mặt đất màu vàng đất, một mảnh bụi đất nổi lên.
“A! Đây không phải là Song Tuyệt thư sinh Ôn thiếu hiệp sao?”
“A! Đúng đấy.”
Dưới lôi đài thoáng chốc loạn một mảnh, so với luận võ trên lôi đài còn hấp dẫn ánh mắt người khác hơn.
Ôn Học Nhĩ khuôn mặt bụi đất buồn bực từ trên mặt đất đứng lên. Cái ném này rất mất thể diện, trường hợp như vậy, vận khí không tốt như thế, đáng thương hình tượng tài tử luôn phong lưu phóng khoáng của hắn ngập ngập khả nguy[3">.
“Ôn Học Nhĩ, huynh đem Thất Xảo đến nơi nào?” Một tiếng hét to làm cho tình cảnh thoáng chốc yên tĩnh, phía sau tiếng động lớn lại bừng bừng khí thế nháo lên.
“Oa! Hai đại mỹ nam tử muốn sống chết với nhau sao?”
“Thật sự lá quá tốt, cuối cùng có thể xem võ công của bọn họ ai cao hơn.”
“Hình như là, vị hôn thê của Phong bang chủ dường như gọi là Thất Xảo.”
“Cái này rất náo nhiệt.”
“Đúng vậy đúng vậy…”
Giữa lá cây rậm rạp, lộ ra một đôi mắt cố nén ý cười.
Ôn Học Nhĩ nhanh nhẹn né tránh Phong Thần Ngọc đánh thẳng một chưởng vào mặt. “Phong huynh, huynh trước hãy nghe ta nói.”
“Thất Xảo người đâu?” Phong Thần Ngọc trừng hắn.
“Ta không có giết người hủy thi, huynh không cần dùng ánh mắt căm thù đến tận xương tủy như thế nhìn ta, ta sẽ thương tâm.” Ôn Học Nhĩ vỗ ngực, làm ra một bộ dạng tây tử phủng tâm[4">.
Đám người nhất thời ngã xuống —— toàn bộ ngã trên mặt đất.
“Ta đương nhiên biết huynh sẽ không hủy thi diệt tích, ta chỉ là muốn biết rằng huynh mang cô ấy đến nơi nào?” Phong Thần Ngọc nắm chặt nắm tay.
Ôn Học Nhĩ nhếch nhếch môi, rất bất đắc dĩ nói: “Thất Xảo hiện tại đã là một người hoạt tử, ta nào có tâm tình mang cái người hoạt tử đi chứ mất mặt lắm.”
Phong Thần Ngọc mắt sắc bén tuyệt tình ném sang.
Một lá cây từ không trung nhẹ nhàng rơi xuống, làm Ôn Học Nhĩ cúi mặt xuống.
“Phong huynh, nếu Thất Xảo đột nhiên từ người hoạt tử trở thành một người vui vẻ, huynh có thể cho rằng xác chết vùng dậy hay không?” Ôn Học Nhĩ chợt nghĩ ra ý tưởng cực kỳ không bình thường hỏi.
Phong Thần Ngọc không thể nhịn nữa hét lớn môt tiếng, đồng thời hung hăng một cước đạp về phía khuôn mặt tuấn mỹ của hắn. “Ôn Học Nhĩ, huynh hơi quá đáng.”
Giang hồ hai đại mỹ nam tử đánh nhau ở trên lôi đài chiêu thân của Tiêu nhị tiểu thư, lại không phải vì tranh Tiêu nhị tiểu thư, đây không phải là tỏ rõ không để cho mặt mũi Tiêu nhị tiểu thư người ta sao?
Khi bọn họ đánh đến toàn bộ quên mình, tiếng mắng chửi không ngừng, sắc mặt Tiêu Thấm Lan trên đài lụa có thể nghĩ —- cực kỳ khó coi.
Ôn Học Nhĩ ngã xuống gốc cây già trăm tuổi kia, bỗng nhiên một nhánh cây lay động, cùng với một tiếng thét chói tai ——-
“Oa! Cứu mạng ——-”
Chỉ thấy hai người đánh nhau đột nhiên tạm dừng, rồi một thân ảnh với tốc độ nhanh như tia chớp bay thẳng xuống, người từ giữa không trung tiếp xuống phát ra tiếng kêu kinh thiên động địa.
“A! Xác chết vùng dậy.”
Mấy trăm cái đầu ngay ngắn nhìn sang, chỉ thấy Song Tuyệt thư sinh phong lưu phóng khoáng làm ra biểu tình nữ từ nhu nhược bị quỷ dọa đến kinh hoàng.
Phong Thần Ngọc ngạc nhiên đan xen mừng rỡ nhìn người trong lòng giả dạng nam trang, vẫn như trước là một ánh mắt tinh ranh, trời sinh dung mạo mang ý cười. Người này không phải Thất Xảo sẽ là ai?
“Biểu ca, đến xem muội sống lại, có quà gặp mặt không?” Thẩm Thất Xảo nháy mắt phải một cái, cũng bày ra bàn tay phẳng phiu hướng về hắn.
“Đem huynh tặng cho muội.” Phong Thần Ngọc vô cùng hào phóng nói.
Nàng nhả ra chiếc lưỡi nhỏ, đầu đung đưa như trống bỏi: “Không được không được, huynh vốn đã là của muội, huynh lừa người ta, người ta không chấp nhận.”
Nghe vậy, không ít người không nhịn được xoa xoa da gà trên cánh tay.
“Phong huynh, hai người cho dù muốn liếc mắt đưa tình, cũng đổi nơi khác được không?” Ôn Học Nhĩ đề nghị.
“Biểu ca, chính là huynh ấy đem muội ném lên trên cây làm cho muội ngã xuống.”
Phong Thần Ngọc lập tức vỗ ngực biểu thị, “Không việc gì, biểu ca lập tức báo thù cho muội.”
“Muội đã biết vẫn là biểu ca tốt nhất.” Nàng hưng phấn gật đầu.
“Vậy hiện tại có thể nói cho huynh biết, muội rốt cuộc là làm thế nào tỉnh lại?”Vẻ mặt của hắn như thế có một chút nghiêm túc.
Ánh mắt của nàng bắt đầu lay chuyển, cười hì hì nói: “Biểu ca, muội tỉnh lại thì tốt rồi, hỏi nhiều như vậy làm gì? Như vậy sẽ phá hỏng nhân duyên của người khác.”
Ánh mắt Phong Thần Ngọc lợi hại như dao bắn về phía Đường Phóng trên khán đài phía đông, chỉ thấy hắn lộ ra vẻ mặt cười khổ, nhất thời trong lòng hiện lên vẻ hiểu rõ.
“Phong Thần Ngọc, mang nàng lên khán đài đi.” Thượng Quan Thông mặt như băng sương trên khán đài phía đông bất ngờ nói ra một câu như vậy.
Thẩm Thất Xảo kéo kéo ánh mắt bay về phía Thượng Quan Thông, cười hi hi gọi: “Ý tốt của Thượng Quan công tử ta nhận, thời tiết tuy nóng, nhưng vẫn không đến mức cần khối băng hạ nhiệt ta có thể chịu đựng.”
Người dám nói chuyện như thế với thập nhị thiếu gia của Thượng Quan gia, khắp giang hồ tìm không ra người thứ hai, điều này làm cho quần hùng ở đây kinh ngạc trợn tròn mắt như hạt châu.
Bờ môi Thượng Quan Thông nhẹ nhàng vẽ ra, thế nhưng phá lệ lộ ra một nụ cười, khiến cho người bạo phát. “Ta là lo lắng hai người lăn qua lăn lại bên dưới, mọi người xem không được thỏa mãn.”
Trên đài dưới đài ồ lên!
Thượng Quan Thông, thập nhị thiếu gia của Thượng Quan gia, hắn cũng biết nói đùa sao?
Việc lạ có mỗi năm, hôm nay dường như đặc biệt nhiều. Đầu tiên là giang hồ hai đại mỹ nam tử đánh nhau, rồi đến lang quân mặt lạnh nổi danh cũng biết trêu ghẹo người.
Lòng mọi người đột nhiên có thích thích nơi này, chẳng lẽ lôi đài chiêu thân của Tiêu nhị tiểu thư là nơi hát tuồng sao? Vậy nhất định là một tuồng kịch náo nhiệt nhất khắp võ lâm.
Phong Thần Ngọc cười ha ha, phi thân lên đài từ trong tiếng cười, ngồi xuống bên cạnh Thượng Quan Thông.
Ánh mắt của mọi người cũng kìm lòng không được cũng bay đến trên khán đài phía đông, trái lại không rãnh chú ý đến với sắc đẹp khuynh thành trên khán đài.
“Có thể nhìn thấy một nụ cười khuynh thành của Vô Song kiếm khách, vậy chết cũng không tiếc.” Thẩm Thất Xảo nháy mắt tỏ ra vẻ cảm thán.
Ánh mắt Thượng Quan Thông tình cờ xẹt qua đỉnh đầu của nàng nhìn về phía đài lụa, ánh mắt Tiêu Thấm Lan rõ ràng không có vui mừng.
Thẩm Thất Xảo từ trong lòng ngực Phong Thần Ngọc nhảy xuống, nhảy đến trước khuôn mặt cười khổ của Đường Phóng, vẫy vẫy tơ lụa trong tay, dáng vẻ tươi cười vừa vẩy tay nói: “Đường công tử, huynh thật sự không định lên lôi đài ư? Thế nhưng ta đặc biệt vì xem huynh lên lôi đài đánh đấm mới chạy đến nha.”
Đường Phóng cười khổ nói: “Nhưng mà cô làm cho tất cả phá vỡ.”
“Ai nói, mới không phải ta chứ, nếu không có người đánh lén ta trốn ở trên cây, ta cũng sẽ không ngã xuống, tất cả vẫn có thể tiến hành theo kế hoạch đã định ra.” Nàng nghiêng đầu tự hỏi, bỗng nhiên hiểu ra, đi thẳng đến trước mặt Thượng Quan Thông. “Là huynh, nhất định vậy.”
Thượng Quan Thông gật đầu. “Đúng là ta.”
Phong Thần Ngọc trừng hắn. “Thượng Quan, huynh cũng có phần?” Đây tính là bằng hữu gì chứ?!
“Khi nhìn thấy Ôn huynh từ phía trên ngã xuống, ta đã hoài nghi.” Thượng Quan Thông thẳng thẳn thừa nhận.
Thẩm Thất Xảo phẫn nộ trừng hắn. “Nhưng mà huynh thiếu chút nữa hại ta ngã chết.”
Thượng Quan Thông nói: “Nhưng cô hoàn toàn không tổn thương gì.”
“Là suýt chút nữa.” Nàng nhắc lại.
Thượng Quan Thông nhìn Phong Thần Ngọc. “Huynh thật sự định lấy cô ấy sao?”
Phong Thần Ngọc gật đầu khẳng định.
“Tiêu tam cô nương tốt hơn so với cô ấy.” Thượng Quan Thông nói như vậy.
Phong Thần Ngọc mỉm cười. “Thượng Quan huynh ngại gì lên lôi đài thử khả năng một lần đi?”
Thẩm Thất Xảo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




