watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3675 Lượt

nghĩa là thật sự cho phép nam nhân của mình cùng nữ nhân khác liếc mắt đưa tình làm chuyện mờ ám.

Phong Thần Ngọc nhìn nàng cười khổ, há miệng thở dốc, lại không phát ra tiếng.

Ánh mắt nàng hoài nghi lập tức ném sang bên cạnh Tiêu Hồng. “Tiêu muội muội, biểu ca ta làm sao trở thành người câm?”

Xa xa trông thấy ngân quang chợt lóe, Phong Thần Ngọc thầm kêu không xong, trơ mắt nhìn ngân châm bắn vào trong cơ thể Thẩm Thất Xảo.

Chỉ thấy nàng ngã thẳng về phía hắn, đụng phải hắn cùng nhau ngã nhào xuống đất.

“Thất Xảo ——” Phong Thần Ngọc rống to thành tiếng, lúc này Thẩm Thất Xảo mới phát giác trong lúc hắn vô ý đã phá giải á huyệt, “Tiêu Hồng, nếu nàng xảy ra bất trắc gì, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Sắc mặt Tiêu Hồng trắng bệch nhìn Thẩm Thất Xảo nằm dưới đất. Sự tình vì sao lại trở thành dạng này?

Tiếng bước chân ồn ào từ một bên vang lên, bên trong trang có người nghe tiếng mà đến.

Người thứ nhất xuất hiện chính là Thượng Quan Thông, theo sát phía sau chính là Ôn Học Nhĩ cùng mười hai kiếm đồng.

“Thất Xảo làm sao vậy?” Ôn Học Nhĩ vươn người về phía trước, đưa tay xuống mũi Thẩm Thất Xảo dò xét, nhanh chóng rút tay về.

“Giải huyệt đạo của ta.” Phong Thần Ngọc hổn hển rống. Định thân huyệt của hắn vẫn chưa giải bỏ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thất Xảo ngã vào bên mình.

Thượng Quan Thông không nói hai lời liền đưa tay giúp hắn giải bỏ huyệt đạo.

Phong Thần Ngọc vội vàng ôm lấy Thẩm Thất Xảo đã hôn mê, lao ra đình nghỉ mát.

***

Thần Kiếm sơn trang lại xảy ra chuyện lớn —–

Vị hôn thê của bang chủ Cái Bang bị người lấy ám khí đánh lén, làm cho lòng người đứng đầu một bang luôn chuyện trò vui vẻ đại loạn, với Tứ đại thần y thanh sắc câu lệ[4">.

Tiêu lão thái gia dưới cơn nóng giận, đem cháu gái bắt giam vào phòng lớn bên trong trang, vả lại còn nói Thẩm cô nương một ngày bất tỉnh, nàng liền một ngày không được ra ngoài, mặc cho Tiêu Hồng khóc đến lê hoa đái vũ[5"> , cũng không thể cứu vãn thêm.

Đắc tội với Cái Bang thiên hạ đệ nhất bang, cho dù là thế lực của Thần Kiếm sơn trang như mặt trời giữa trưa, cũng phải suy nghĩ nặng nhẹ một phen.

Thẩm Thất Xảo nằm ở trên giường giống như yên tĩnh ngủ say, khiến Phong Thần Ngọc hối hận không thôi. Hắn nên có cảnh giác mới đúng, nếu không cũng sẽ không hại Thất Xảo trở thành bộ dạng này. Ngân châm nhỏ như lông trâu được lấy ra, nhưng người Thất Xảo vẫn hôn mê như trước, điều này làm cho hắn chân tay luống cuống, hắn chưa bao giờ dám tưởng tượng, tình cảnh có một ngày Thất Xảo tính cách tinh quái đột nhiên không hiện ra trước mặt mình nữa, cảm giác kia liền giống như trời đất chỉ trong một đêm đã sụp đổ.

Lắm mưu nhiều kế, vĩnh viễn làm cho người ta ngạc nhiên mới chính là diện mạo của nàng, tuyệt không phải yên lặng giống như bây giờ không tiếng động nằm ở trên giường.

“Thất Xảo, muội đùa huynh có phải không? Huynh biết, muội giận huynh, nhưng cầu xin muội đừng đùa giỡn như vậy với huynh có được không?” Phong Thần Ngọc nắm tay nàng thấp giọng cầu xin, hắn tình nguyện đây là trò đùa ác quái của nàng.

Trong không khí truyền đến hương thơm nhàn nhạt, làn hương thơm chuyển sang nồng đậm, bên cạnh vang lên tiếng nói tao nhã của Tiêu Thấm Lan, “Phong đại ca, muội mời Đường đại ca tới, để huynh ấy xem giúp đi. Thẩm muội muội vẫn bất tỉnh, sợ là trên châm có độc.”

Phong Thần Ngọc yên lặng đứng lên, tránh ra, ánh mắt ngay cả chớp cũng không nhìn chăm chú tay bắt mạch của Đường Phóng.

Đường Phóng thận trọng quan sát người mê man trên giường, giữa mi mắt hiện lên một vẻ nghi ngờ, mày khẽ chau lại.

“Rốt cuộc như thế nào?” Nhìn vẻ mặt u sầu của hắn, tâm Phong Thần Ngọc không khỏi nhắc lên giữa không trung.

Đường Phóng đem tay Thẩm Thất Xảo đặt vào trong chăn che thật kỹ, sắc mặt vô cùng ngưng trọng. “Phong huynh, xem ra trong người Thẩm cô nương là một kịch độc không rõ tên, hơn nữa độc khí đã truyền khắp huyết mạch toàn thân, kết quả tốt nhất chỉ có thể bảo vệ mạng sống, nhưng không cách nào khiến nàng tỉnh dậy, hơn nữa nàng phải chịu đau khổ rất lớn.”

Phong Thần Ngọc nắm chặt tay, nhắm mắt một chút, sau một lúc lâu chậm rãi mở ra, vẻ mặt vô cùng kiên nghị, “Cám ơn, mọi người đều ra ngoài đi, ta chỉ muốn ở một mình cùng nàng.”

Nhìn vẻ mặt đau khổ của hắn, ánh mắt Đường Phóng chợt tắt một chút.

“Đường đại ca, chúng ta đừng quấy rầy Phong đại ca.” Tiêu Thấm Lan đưa tay kéo kéo ống tay áo Đường Phóng.

Hắn do dự một chút, liền cùng nàng đi ra ngoài.

Một lần nữa ngồi trở lại bên giường, đưa tay xoa hai má Thẩm Thất Xảo, Phong Thần Ngọc nhẹ nhàng nói: “Thất Xảo, bất luận thế nào huynh cũng muốn cược một phen, muội có trách huynh quá ích kỷ hay không?”

Người nằm trên giường yên bình bình thản.

“Huynh đây phải đi mời Đường Phóng đến chữa trị giúp muội.” Hắn đau khổ nắm chặt tay nàng, răng cắn chặt, hít một hơi thật sâu, hốc mắt đã ẩm ướt.

Đường Phóng không có đi xa, dường như hắn lường trước Phong Thần Ngọc nhất định sẽ tìm hắn, vì vậy hắn liền chờ ở ngoài cửa đình nghỉ mát cách đó không xa.

“Xin huynh.” Phong Thần Ngọc cúi người thật sâu.

Đường Phóng không nói một lời đi về hướng phòng của Thẩm Thất Xảo.

Phong Thần Ngọc ngồi xuống ở đình nghỉ mát, nhìn chân trời ngũ sắc mây chiều nhiễm đỏ phía chân trời.

Đường Phóng tựa vào trên ván cửa, xa xa nhìn người trên giường, ánh mắt dần trở nên đau thương.

Chậm rãi đi đến bên giường, nhìn khuôn mặt thanh tú kia, hắn cúi thấp đầu xuống.“Thẩm cô nương, thật xin lỗi, ta yêu Thấm Lan, bất luận nàng muốn ta làm việc gì, ta cũng không nhẫn tâm cự tuyệt, dù việc này không công bằng với cô. Nhưng trên đời này lại có bao nhiêu chuyện công bằng? Ta yêu nàng, nàng lại yêu sâu đậm biểu ca cô, vì yêu nàng, ta không thể không tổn thương cô.”

Đường Phóng nhìn bản thân không nghe sai bảo, cánh tay từ từ buông xuống ——

“Ta lại không yêu ngươi, vì cái gì phải hy sinh vì ngươi?” Giọng nói mang ý cười nhẹ nhàng vang lên, Thẩm Thất Xảo vốn nhắm chặt hai mắt đã mở mắt ra.

Hắn khiếp sợ nói không thành lời.

Từ trên giường ngồi dậy, ngồi xếp bằng ở giữa giường, Thẩm Thất Xảo nhàn hạ thưởng thức vẻ mặt thay đổi thất thường của hắn.

“Cô biết độc thuật?” Đường Phóng khẳng định.

Thẩm Thất Xảo nhún vai, chớp mắt cười khẽ. “Việc này cũng không kỳ lạ nha, trong thiên hạ cũng không phải chỉ có nhân tài Đường gia biết hạ độc.”

Đường Phóng trầm mặc. Nhưng người có thể đánh bại người Đường gia cũng không có mấy người, hơn nữa bị đánh bại còn là Đường Phóng hắn. Trước đây, hắn vẫn tin rằng hắn là giang hồ đệ nhất cao thủ hạ độc.

“Ta đã hạ độc trên người ngươi, loại độc này nếu ngươi có bàn lĩnh có thể tự mình giải, nếu như không nắm chắc mười phần, ta khuyên ngươi cẩn thận là trên hết.” Bộ dáng Thẩm Thất Xảo cực kỳ nhàn nhã, tựa như đang bàn luận về thời tiết như thế nào.

Nhìn thần thái ngữ khí nói chuyện của nàng, ánh mắt Đường Phóng đột nhiên trợn to giống như một chuông đồng lớn, ngay cả giọng nói cũng lắp bắp, “Cô, cô… Cô là cô nương của Dong Nhân cốc.”

Nàng giả một bộ mặt quỷ đáng yêu, cực kỳ vui vẻ gật đầu. “Chúc mừng ngươi cuối cùng đã nhận ra ta đây.”

Đường Phóng lập tức yếu ớt té trên mặt đất. Dong Nhân cốc, Thất Xảo viên, thanh trúc khách xá…. Vị nữ tử thần bí đầu đội mũ vải kia từ đầu đến cuối giữ khoảng cách mười bước với hắn.

“Ta vẫn nghĩ cô là thần y.” Hắn cười khổ.

Nàng gật đầu. “Đúng vậy, chẳng qua ta đúng lúc là vị thần y thích nghiên cứu độc vật.”

“Cô đã cứu mạng ta.” Đường Phóng rất không muốn thừa nhận chuyện này là thật, hắn dùng độc nổi tiếng giang hồ cũng có ngày đáng thẹn như vậy.

Thẩm Thất Xảo cười vui vẻ đến lạ thường. “Đúng vậy đúng vậy, tích thủy chi ân cũng phải dũng tuyền tương báo[6">, ân cứu mạng càng không phải nói, đúng hay không, Đường công tử?”

Đường Phóng im lặng.

Sau nửa canh giờ, vẻ mặt hắn mệt mỏi đi ra cửa phòng.

Phong Thần Ngọc tiến lên gặp. “Như thế nào?”

“Mạng sống có thể giữ lại không cần lo lắng, nhưng khi nào tỉnh lại không thể xác định được.”

Hắn gật đầu. “Cảm tạ, bất luận kết quả như thế nào, ta đều cám ơn huynh.”

“Tại hạ đi trước cáo từ.” Đường Phóng vừa chắp tay, vội vàng rời đi.

Phong Thần Ngọc không tâm trạng để ý đến người khác, cũng không thể nào phát hiện bóng dáng hắn rời đi là suy sụp cùng ủ rũ như thế nào.

****

Thì hoa tiểu trúc là nơi Tiêu lão thái gia trồng hoa cỏ thực vật, hưu nhàn tư thân dưỡng tĩnh, nơi này rất ít khách đến, nhưng cũng không có nghĩa là không có. (Hưu nhàn: nghỉ ngơi lúc rảnh rỗi.)

Trong một mảnh sắc màu rực rỡ, có một bàn bạch ngọc thạch, bên cạnh đặt duy nhất hai ghế mây, trên bàn ngọc thạch bày ra một ấm trà tử sa thượng hạng, cùng với hai chén trà.

Khi Phong Thần Ngọc đi vào bên trong vườn, Tiêu Đình Sơn đã ngồi chờ trên ghế.

“Tiêu lão tiền bối gọi vãn bối đến, không biết có gì chỉ bảo?”

Tiêu Đình Sơn vuốt râu cười cười. “Phong bang chủ mời ngồi.”

Phong Thần Ngọc theo lời ngồi xuống.

“Thẩm

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT