watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3671 Lượt

phục giản đơn tục cũ còn.

Nếu được vui nhàn như bóng nguyệt,

Đương đêm chống gậy tới đầu thôn.

[7"> Bất trí khả phủ: không tỏ vẻ tán thành, cũng không tỏ vẻ phản đối, tức thái độ không rõ ràng.

Chương 6

Bầu trời trong xanh như gương vài mây trắng lay động, gió mát chầm chậm thổi, nhất thời thổi bay nổi ưu sầu trong lòng.

Vài con diều xinh đẹp bay trên bầu trời, cuối dây là một đôi tay trắng hồng, tinh tế mềm mại, chủ nhân của cổ tay trắng có một khuôn mặt tươi cười rực rỡ như hoa mùa xuân.

Phong Thần Ngọc nằm trên bãi cỏ mềm mại, nhìn con diều trên bầu trời, trong miệng ngậm một cọng cỏ xanh lá, có chút cảm khái nghĩ, dưới không khí mây đen dầy đặc ở Thần Kiếm sơn trang như thế này, có lẽ cũng chỉ có Thất Xảo mới có tâm tình tốt thả diều dưới trời xanh mây trắng như vậy, hơn nữa mang tiếng cười thanh thúy tản ra các góc của sơn trang.

“Biểu ca, biểu ca, huynh nhìn bọn chúng bay thật cao.”

“Thất Xảo, muội thả nhiều chỉ như vậy, cẩn thận chỉ quấn cùng một chỗ.”

Thẩm Thất Xảo phát hiện miệng quạ người nào đó rất có thiên phú, lời của hắn còn chưa dứt, mấy con diều trên tay nàng liền vướng cùng một chỗ, bất định lay động trong gió, cuối cùng bay xuống đất.

“Phong Thần Ngọc ——” Trên một bãi cỏ mênh mông trong Thần Kiếm sơn trang phát ra tiếng rống giận, “Huynh đền con diều cho muội.”

Một đôi mắt hiện ra ý lạnh ở bóng râm bí mật theo dõi động tĩnh trên bãi cỏ, bờ môi gợi lên ý cười thâm độc.

“Huynh đền huynh đền….” Phong Thần Ngọc trở mình từ trên mặt đất dậy chạy toán, tránh né khua chân múa tay của Thẩm Thất Xảo, đuôi lông mày khóe mắt đều không giấu được ý cười. Ngân quang mỏng manh chợt lóe, ánh mắt hắn chợt tắt, liền không dấu vết tiếp lấy ám khí, xoay cổ tay mang vật đó nhét vào trong tay áo, đáy mắt xẹt qua một tia sắc lạnh. Là ai?

“Gì thế?” Đột nhiên bị ôm vào trong lòng ngực Thẩm Thất Xảo bất mãn kêu lên.

“Có người đến.” Phong Thần Ngọc vân đạm phong khinh[1"> nói, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía giả sơn.

Một bóng người mảnh khảnh đi tới, khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Hồng hiện ra trước mắt.

“Phong thiếu hiệp, thật khéo —–” Ý cười tươi đẹp biến mất tại cánh tay của hắn vòng quanh Thẩm Thất Xảo, “Dưới không khí đê mê như thế ở Thần Kiếm sơn trang, còn có người có thể nhàn rỗi như vậy, ngoại trừ Phong thiếu hiệp, muội nghĩ có lẽ thật sự không tìm thấy người thứ hai.” Ý nghĩa trong lời nói không tự chủ mang theo một chút châm biếm.

“Không phải, Ôn công tử đang đánh cờ cùng Thượng Quan Thông đấy, chẳng qua là thua nhất tháp hồ đồ[2"> thôi.” Thẩm Thất Xảo có cái nhìn khác.

Khóe miệng Phong Thần Ngọc khẽ giương lên, ở cùng một chỗ với Thất Xảo, tâm tình tốt luôn không mời mà tới.

“Tiêu cô nương, dường như cô cũng không bận rộn nha.” Thẩm Thất Xảo mỉm cười đánh giá trang phục cách trang điểm của nàng, “Ta vẫn nghĩ Tiêu nhị cô nương muốn mở lôi đài, nhưng, hiện tại tôi càng ngày càng hoài nghi là Tam cô nương muốn mở đấy!” Nhìn tới nhìn lui, giống như chỉ có Tam tiểu thư đang không ngừng chuẩn bị cho bản thân, càng không ngừng thay quần áo, tựa như một con hoa hồ điệp nghiệp dư, ở Thần Kiếm sơn trang bay tới bay lui.

Khóe mắt Tiêu Hồng run rẩy một chút, tay nắm chặt co lại ở trong ống tay áo.

“Tiêu cô nương có việc gì không?” Phong Thần Ngọc có lòng tốt can thiệp giảng hòa.

Tiêu Hồng không tự nhiên nói: “Không có.”

“Chúng ta đây đừng quấy rầy Tam tiểu thư dạo chơi hoa viên.” Thẩm Thất Xảo vui vẻ phất tay nói tạm biệt.

Tiêu Hồng trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng kéo Phong Thần Ngọc, lướt đi qua bên cạnh mình.

“Tiểu muội.” Một giọng nói uyển chuyển khẽ vang lên, Tiêu Thấm Lan rực rỡ tươi đẹp động lòng người, khuynh quốc khuynh thành đến, “Làm sao vậy?”

“Nhị tỷ.” Tiêu Hồng cúi đầu.

“Tỷ đã thấy tất cả, chẳng qua là một tiểu nha đầu mà thôi, muội nhất định có thể đánh bại nàng, giành được cảm tình của Phong bang chủ.” Tiêu Thấm Lan dịu dàng mềm giọng an ủi muội muội.

Tiêu Hồng ngạc nhiên mừng rỡ ngẩng đầu. “Nhị tỷ, thật vậy chăng?”

Tiêu Thấm Lan cười hồn xiêu phách lạc: “Đương nhiên, Tam tiểu thư của Thần Kiếm sơn trang chúng ta sao lại bại bởi một tiểu nha đầu không rõ lai lịch, nhị tỷ vĩnh viễn ủng hộ muội.”

Nàng xúc động bổ nhào vào trong lòng tỷ tỷ. “Cám ơn nhị tỷ.”

“Cho muội cái này.” Tiêu Thấm Lan đưa một bọc giấy nhỏ kẹp giữa ngón tay đến trước mặt muội muội.

Tiêu Hồng hoài nghi nhìn, chần chờ mở miệng, “Nhị tỷ, đây là cái gì?”

Tiêu Thấm Lan nói: “Đây là vật có thể khiến Phong bang chủ yêu muội, là tỷ rất vất vả nhờ người ta tìm cách.”

“Thật sao?” Nàng mừng rỡ đón lấy.

“Chỉ cần muội bỏ vào trong trà lúc Phong bang chủ ở một mình, đến lúc đó thì chuyện có thể như ý muốn.” Dáng vẻ tươi cười của Tiêu Thấm Lan lộ ra vẻ gian trá lẳng lơ.

“Muội đã biết.” Tiêu Hồng nhận lấy bọc giấy như nhặt được bảo vật.

Một thị nữ vội vàng đến, vẻ mặt kích động đi đến trước mặt hai vị tiểu thư Tiêu gia. “Nhị tiểu thư, lão gia gọi hai người lập tức đến trước đại sảnh.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tiêu Hồng ở bên cạnh tò mò đặt câu hỏi.

“Đường thiếu gia đã tỉnh lại.”

Vẻ mặt Tiêu Thấm Lam nháy mắt hiện lên vẻ tức giận, lại nhanh đến khiến người ta không kịp phát hiện.

“Nhị tỷ, chúng ta đi mau.” Tiêu Hồng kéo tỷ tỷ đi về phía đại sảnh. Đường đại ca tỉnh lại, thật sự là quá tốt.

Khi tỷ muội Tiêu thị chạy đến đại sảnh, dường như có thể dùng tọa vô hư tịch[3"> để hình dung.

Lão trang chủ Tiêu Đình Sơn người quản lý Thần Kiếm sơn trang ngồi ở chủ vị, tuy tóc đã trắng xóa, nhưng tinh thần lại khỏe mạnh như trước.

Tiêu Thấm Lan đi vào đại sảnh, làn gió thơm ập tới, tướng mạo vừa xuất chúng lại xinh đẹp nhanh chóng hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Từ xưa mỹ nhân cùng danh kiếm luôn là mục tiêu truy đuổi của nam nhân, đây là không thể nghi ngờ.

“Nếu Đường hiền chất đã tỉnh lại, như vậy kỳ độc nhất định có thể dễ dàng giải quyết, đại thọ bảy mươi của lão phu cũng có thể cử hành đúng thời hạn.” Khuôn mặt Tiêu Đình Sơn tươi cười nói.

“Đúng vậy đúng vậy!”

“Đây là việc vui của võ lâm.”

Đại thọ bảy mươi của Tiêu lão gia hừng hừng khí thế chuẩn bị lại lần nữa, lôi đài luận võ của Tiêu nhị tiểu thư cũng cử hành đúng hạn, việc này phá hỏng niềm vui của nam nhi thiên hạ.

Dưới sự cứu chữa của Đường Phóng, trong từng hiệp sĩ giang hồ trúng độc khôi phục, mang ơn với Đường Phóng, có một số người lại dứt khoát kiên quyết rời khỏi lôi đài tỷ thí, quyết định hoàn thành tâm nguyện ôm được mỹ nhân của Đường Phóng.

Thẩm Thất Xảo không phải người giang hồ, tự nhiên đối với chuyện giang hồ không quá quan tâm, nghe nói hồ lô ngào đường trên chợ rất là ngon miệng, thế là dưới sự giúp đỡ của một thị nữ, từ cửa sau của sơn trang chạy đến chợ.

Bầu trời trong trang ngoài trang rõ là trái ngược nhau, ra khỏi Thần Kiếm sơn trang tựa như liền rời xa chốn giang hồ, nơi nơi đều là bá tánh bình thường lương thiện chất phác.

Vui vẻ cắn hồ lô ngào đường, đột nhiên cảm thấy mí mắt phải nhảy lên mãnh liệt, một cảm giác chẳng lành tập kích trong lòng, nàng nghiêng đầu nghĩ

nghĩ, không quay lại tìm thị nữ dẫn đường kia, dựa vào trí nhớ chạy trở về hướng Thần Kiếm sơn trang.

Nhìn cửa sau của sơn trang đóng chặt, đôi mắt Thẩm Thất Xảo đảo vài vòng, nhanh nhẹn trèo lên một cây đại thụ ngoài tường, cành cây đại thụ từ trên đầu tường kéo dài đến sân trong. Nhìn sang cỏ xanh dưới chân, nàng hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt liền nhảy xuống.

Ôi! Đập vào đùi, rất đau!

Đưa tay xoa bóp đùi, cầm lấy hồ lô ngào đường cắn trong miệng, định thần không biết quỷ không hay quay trở về phòng.

A, đình nghỉ mát hẻo lánh như vậy còn có người à! Thẩm Thất Xảo tò mò dừng chân lại, nhìn kỹ một chút, cơn nóng giận không lý do nhanh chóng bốc lên.

Tên khất cái thối đáng chết ngàn đao, lại dám cùng Tiêu Hồng câu tam đáp tứ, liếc mắt đưa tình sau lưng vị hôn thê nàng đây… Nàng hung hăng cắn hồ lô ngào đường trong tay, không cẩn thận cắn trên cây que trúc, nuốt cơn đau sau đó tát vào miệng.

Tiêu Hồng không xương cốt sao? Cứ ngã trên người hắn, đáng giận hơn là tên khất cái thối kia, cũng không biết tránh né. Chẳng lẽ nhìn thấy mỹ nhân ngay cả đi cũng không di chuyển? Ngọn lửa không tên độc chiếm trong lòng Thẩm Thất Xảo kia càng đốt càng mạnh, nhìn đến khi Tiêu Hồng mảnh mai giả vờ “ngất” trên người người nào đó, mà người nào đó một chút ý nghĩ kháng cự cũng không có, cuối cùng không nhịn được nữa, từ trong bụi cây ẩn thân đứng lên.

“Phong Thần Ngọc, ngươi tên khất cái thối tha này thấy sắc quên nghĩa, có mới nới cũ, tam tâm nhị ý. Ta chỉ đi ra ngoài mua một xâu hồ lô ngào đường, ngươi đã đứng núi này trông núi nọ, làm ra chuyện đồi phong bại tục này.”

Nhìn thấy Thẩm Thất Xảo nổi trận lôi đình nhảy đến trước mặt mình, vẻ mặt Phong Thần Ngọc là nửa mừng nửa lo.

“Chẳng lẽ huynh không muốn giải thích sao?” Nàng trừng mắt nhìn hắn. Tuy rằng nàng muốn xem kịch vui, nhưng không có

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT