|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
quái.
“Nhưng mà, thuốc hiện tại đã đỗ, huynh nói hai nha đầu kia có thể bị phạt hay không?” Đột nhiên nàng lo lắng cho hai thị nữ đang sáng sủa đẹp đẽ kia, nói thật, ngay cả thị nữ của Thần Kiếm sơn trang cũng là khuôn mặt xinh đẹp trong trăm chọn một.
Phong Thần Ngọc nhếch nhếch môi, khe khẽ thở dài.
Nàng cũng bắt đầu thở dài, bởi vì nàng đã nhìn thấy hộ vệ của Thần Kiếm sơn trang mang hai thị nữ đi, nhìn vẻ mặt các nàng thảm đạm, phỏng chừng kết quả rất không lạc quan.
“Nếu đan dược cứu mạng của Ôn huynh nhiều hơn một viên, thì tình trạng của Đường Phóng sẽ không yếu như bây giờ.” Trên mặt Phong Thần Ngọc hiện lên một vẻ u buồn. Rốt cuộc là độc gì? Lại khiến cho nhóm đại phu thúc thủ vô sách[1"> , cũng phủ lên Thần Kiếm sơn trang một bóng ma vô hình không gạt đi được.
“Vậy bảo Ôn công tử nghĩ biện pháp a.” Thẩm Thất Xảo rất hài lòng đem đầu nguồn đổ lên người nào đó chịu sự dày vò.
Phong Thần Ngọc nghe vậy, nhịn không được nhíu mày. “Ôn huynh cũng vô cùng khó xử, hắn nói người đưa viên thuốc cho hắn được mọi người gọi là kẻ lười biếng, có thể lấy được một viên thuốc cứu mạng cũng đã là hết sức khó khăn, có viên thuốc thứ hai không cũng không ai có thể cam đoan, bao gồm người tặng dược kia.” Nghĩ đến vẻ mặt oán giận căm phẫn của Ôn Học Nhĩ khi nhắc đến người đưa thuốc, hắn không nhịn được tò mò rốt cuộc là dạng người gì, có thể làm cho Song Tuyệt thư sinh luôn luôn cởi mở không kiềm được lộ ra vẻ bất mãn.
Vẻ mặt Thẩm Thất Xảo thản nhiên cầm lấy một miếng bánh ngàn tầng[2"> đưa vào trong miệng, điểm tâm đưa vào miệng lập tức chảy ra, hương vị vô cùng ngọt ngào, làm cho vẻ mặt nàng nhịn không được hiện ra ý cười.
Hắn kinh ngạc nhìn Thẩm Thất Xảo như phong quyển tàn vân[3"> đem một đĩa điểm tâm kia ăn cạn xuống hết, cuối cùng vẻ mặt còn lộ ra ý nghĩ vẫn chưa hết.
“Điểm tâm của Thần Kiếm sơn trang ăn ngon thật.”
“Heo a.” Có người bày ra sự bùi ngùi.
Phong Thần Ngọc cười nhìn người từ bên ngoài đi vào. “Ôn huynh, hôm nay sao không cùng Thượng Quan đánh cờ?”
Ôn Học Nhĩ nhún nhún vai, tay lắc lắc bức họa trong khung quạt mạ vàng, mỉm cười nói: “Thân thể Thượng Quan không khỏe, cho nên ta liền ra ngoài hít thở không khí. Nhìn tới nhìn lui, toàn bộ sơn trang vẫn là Phong huynh tiêu dao nhất, khó trách người giang hồ xưng Tiêu dao cái vương.”
“Nào có nào có.” Sắc mặt Phong Thần Ngọc không thay đổi, vẻ mặt không có chút xấu hổ.
Thẩm Thất Xảo khó chịu liếc xéo một cái, kỳ quái nói: “Huynh làm gì khiêm tốn như vậy mang mình bỏ ra bên ngoài, cũng không biết là ai vừa ra khỏi cửa đã bị một đàn bột phấn son vây lấy, không hun chết huynh, muội mới cảm thấy là việc lạ đấy!”
Nụ cười trên mặt Ôn Học Nhĩ bỗng chốc cứng lại.
Phong Thần Ngọc cúi đầu buồn cười.
“Thượng Quan muốn gặp Thất Xảo.” Nghiêm mặt, Ôn Học Nhĩ nói ra mục đích thật sự tự mình đến.
“Thượng Quan muốn gặp Thất Xảo?” Phong Thần Ngọc mày kiếm chẽ khau.
Dáng vẻ tươi cười của Ôn Học Nhĩ mang theo vài phẫn đùa giỡn nói nhảm: “Được rồi yên tâm, Thượng Quan đối với nàng không có ý nghĩ không an phận.”
Hắn vội vàng xấu hổ ho khan một tiếng.
Thẩm Thất Xảo bĩu môi, cho là đúng nói: “Hắn dựa vào đâu muốn gặp muội, muội liền nhất định phải cho hắn gặp? Muội nợ hắn à?”
“Thượng Quan có thỉnh cầu với muội.” Ôn Học Nhĩ cười đến có ý nghĩ sâu xa đặc biệt.
Nàng nhướng mày. “Thỉnh cầu muội? Thành ý kia rõ ràng không đủ, để một hoa hồ điệp đảm nhận sứ giả đưa tin, tâm tình của muội lại chịu ảnh hưởng lớn mà trở nên kém, nguyện vọng gặp của hắn sẽ xuống đến điểm thấp nhất.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, lời nói ra mang theo thương lẫn côn, làm cho Phong Thần Ngọc không nhịn được âm thầm cầu nguyện thay Ôn Học Nhĩ.
Khóe miệng Ôn Học Nhĩ run lên vài cái, sau khoảng khắc dáng vẻ tươi cười bị bóp méo, cuối cùng hồi phục phong độ phóng khoáng trăng thanh gió mát, cười hì hì nói: “Thẩm Thất Xảo cô nương, ta tin nhất định sẽ có không ít người hy vọng một người như thiên thần, hiện ra cứu trị người trúng độc này.”
Nàng nghe vậy, bên môi nở ra một lúm đồng tiền say lòng người, chậm rãi nói: “Đúng vậy nha, nhưng mà, muội càng tin mọi người muốn gặp nhất chính là người hạ độc, có thể đem Thần Kiếm sơn trang khiến gà bay chó nhảy, nói thế nào cũng xem là nhân vật số một.”
Nhận được ánh mắt không có ý tốt của nàng, trong lòng Ôn Học Nhĩ rét run một trận, dưới chân nhịn không được lùi hơn ba thước.
Phong Thần Ngọc tự mình rót trà, chậm rãi thưởng thức điểm tâm của Thần Kiếm sơn trang.
Người trong Dong Nhân Cốc đấu đá nhau, người thông minh đều phải thối tị tam xá[4"> . Một Ôn Học Nhĩ đã có thể đem khuấy đảo đến đất trời u ám, mà trông vẻ mặt kiêng dè của hắn đối với Thẩm Thất Xảo, Phong Thần Ngọc tuyệt đối tin tưởng công lực tác loạn của nàng chỉ có hơn chứ không kém.
Một dòng hương thơm ám muội bay đến, khiến ba người ở đây đồng loạt quay đầu nhìn về hướng nơi phát ra hương thơm, dung mạo của nàng giống như tuyệt mỹ, làm say lòng người thần trí thẫn thờ.
Ánh mắt nghiền ngẫm của Ôn Học Nhĩ tuần tra qua lại trên người ba người, cảm thấy có chút thất vọng đối với vẻ mặt bình tĩnh của tiểu sư muội, dựa vài kinh nghiệm nhiều năm sống chung, nàng không nên im lặng như thế mới phải.
Hoang mang quá!
“Phong đại ca, mọi người đang nói chuyện gì, vì sao vui vẻ như thế?” Tiêu Thấm Lan thở ra hơi thở như hoa lan, âm điệu mềm nhẹ làm cho người ta rã rời.
“Tiêu cô nương đến đây.” Phong Thần Ngọc đứng dậy nhường chỗ ngồi, “Chúng tôi không nói chuyện gì, nhưng mà biểu muội cùng Ôn huynh hay nói đùa.”
Dáng vẻ xinh đẹp say đắm của Tiêu Thấm Lan ngồi xuống trên ghế đá, hương thơm nhất thời tập kích người bên trong đình bát giác, đẹp không sao tả xiết.
Đôi mắt đẹp lưu chuyển đảo qua hai nam tử xuất sắc bên trong đình, trên sắc mặt của Tiêu Thấm lan nhiễm một lớp u buồn nhàn nhạt, tuy là người ý chí sắt đá cũng lộ vẻ xúc động. “Vài ngày nữa là ngày muội mở lôi đài, nhưng mà…” Giai nhân muốn nói lại thôi, vào lúc này vạn ngữ ngàn lời đã là dư thừa.
Thẩm
Thất Xảo đột ngột phát ra lời nói kinh người, “Biểu ca, huynh nên đi tỷ thí võ đài. Nếu ngay cả Tiêu tỷ tỳ người như tiên đây mà cũng không tìm thấy lang quân như ý, vậy nữ tử khắp thiên hạ nên thắt cổ đi. Vì nghĩ cho sinh mệnh của nữ tử khắp thiên hạ, huynh phải đi tỷ thí võ đài đi.”
Phong Thần Ngọc sững sờ nhìn nàng, hắn biết Thất Xảo cho tới bây giờ sẽ không là một đứa bé ngoan, hơn nữa giống như người kia thuộc loại không bình thường, nhưng trăm triệu không ngờ tới nàng sẽ vì một nguyên nhân không đáng có[5"> như thế, đem hắn ném ra đến giúp vui.
Ánh mắt Tiêu Thấm Lan như nước nhìn chăm chăm Phong Thần Ngọc, không nói gì đang truyền đến đưa tình thâm tình.
Hắn cười cười, nhìn nàng áy náy. “Không dối Tiêu cô nương, tại hạ có hôn ước cùng với biểu muội, trước khi Thẩm thúc lâm chung tôi đã từng đồng ý với người nhất định sẽ đối xử tử tế với biểu muội, cho nên đối với chuyện võ đài quả thật bất lực.”
Thẩm Thất Xảo há mồm muốn nói, lại bị hắn điểm á huyệt, chỉ có thể tức giận nhìn hắn.(Á huyệt: huyệt nói)
Ánh mắt thê lương ai oán không nói gì dừng lại ở trên người phu quân, Tiêu Thấm Lan cười buồn bả, chậm rãi đứng dậy rời khỏi chòi nghĩ bát giác, không để lại một mùi hương ám muội mê hoặc người.
Ôn Học Nhĩ buông ra một tiếng than nhẹ, “Ai ai cũng biết Đường Phóng si tình Tiêu nhị tiểu thư, nhưng lúc này mạng sống hắn bị đe dọa; mà trong người Phong huynh lại có hôn ước, xem ra chung thân đại sự của Tiêu nhị tiểu thư kết cuộc nhất định ảm đạm.”
Người giang hồ đặt nặng lời hứa hẹn đầu tiên, thiên hạ đều biết nhị tiểu thư Thần Kiếm sơn trang luận võ chọn rễ, lúc này quả thực không chấp nhận chuyện thay đổi, dù kết quả sau cùng không thể như ý nguyện, lôi đài trăm triệu lần cũng không thể hủy bỏ.
Thẩm Thất Xảo ra sức đá một cước về phía Phong Thần Ngọc, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn. Há miệng rồi lại mở miệng, vẫn không phát ra âm thanh.
Phong Thần Ngọc đưa tay giải bỏ á huyệt cho nàng.
“Phong Thần Ngọc, ngươi đại hỗn đản này, điểm á huyệt của muội làm gì? Ỷ vào có võ công liền bắt nạt thiếu nữ muội đây, huynh cũng không sợ truyền đến trên giang hồ bị người nhạo báng.”
Phong Thần Ngọc nhìn nàng, bất đắc dĩ thở dài, ý tứ thâm sâu nói: “Thất Xảo, có một số việc thoạt nhìn bề ngoài cũng không phải đơn giản như vậy, mọi chuyện không thể theo ý muội.” Đột nhiên hắn bội phục sư phụ của Thất Xảo, không dạy võ công cho nàng thật sự là quyết định sáng suốt, nếu không trên giang hồ lại không ngày bình yên.
Thẩm Thất Xảo lơ đễnh bĩu môi. Nàng làm sao không biết? Nàng chính là muốn xem ồn ào mới náo nhiệt, hừ!
“Đi thôi, dù sao cũng trong lúc rãnh rỗi, phải đi xem rốt cuộc Thượng Quan tìm muội vì chuyện gì.” Phong Thần Ngọc dắt tay nàng đi ra khỏi chòi nghỉ mát.
****
Hành lang gấp khúc chín khúc cong mười tám khúc quanh, thực sự ngạc nhiên lẫn vui mừng “Sơn cùng thủy tẫn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




