|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vô sự ngồi uống trà trong đại sảnh của Thần Kiếm sơn trang, hơn nữa thưởng thức hình ảnh bạn tốt gặp khó khăn. [HV: Tội Học Nhĩ quá =))">
Thơ nói, ám hương phù động nguyệt hoàng hôn[6">. Nhưng trăng còn chưa lộ diện, hoa mai đã tới, làm cho tim phổi người từ từ phát ra hương khí thư thái.
Bóng đêm dày đặc phát ra màu đen như nhau, hai hàng lông mày vẽ rất dài, một đôi thu thủy con ngươi trong suốt dịu dàng, phảng phất giống như bảo thạch trân quý nhất trên đời, mũi cao thẳng làm cho người ta đố kỵ, đôi môi mỏng xinh đẹp hồng nhuận không chút đỏ thẩm, váy dài màu hồng nhạt tôn dáng người, khiến người ta xem mắt choáng váng.
Ánh mắt Ôn Học Nhĩ cùng Thượng Quan Thông nháy mắt chỉ dừng trên người mỹ nhân, ngay cả Thẩm Thất Xảo cũng không khỏi bị nét mặt làm cho hấp dẫn —— dường như có thể nhìn thấy được nàng khóe miệng của bọn họ chảy thẳng ra Trường Giang xa xôi.
“A, trên đời này lại có người giống mỹ nhân thế này!” Sau khi nàng hoàn hồn câu đầu tiên nói như thế.
“Quả là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, trước khi nhìn thấy cô nương, ta vẫn cho là nếu Ôn công tử thay nữ trang sắc đẹp nhất định là tài năng xuất chúng, nhưng hiện tại ta lại cảm thấy được tư sắc của hắn không thể tranh cao thấp cùng cô nương. Ô hô tiếc thay! Nhìn thấy dung mạo như hoa của cô nương, dù chết cũng không uổng.” Thẩm Thất Xảo lên tiếng biểu đạt tình cảm cũng như cảm nhận cái đẹp của mình.
“Phù!” Một tiếng cười buồn cười, đánh vỡ không khí kỳ lạ trong đại sảnh, “Tiêu nhị tiểu thư nghe được muội ca ngợi như vậy, nhất định là tâm hoa nộ phóng[7">.”
“Biểu ca!” Thẩm Thất Xảo hai mắt sáng lên nhìn về phía cửa, từ phía sau bay nhào đến.
“Biểu muội!” Tên khất cái tuấn mỹ vẻ mặt tươi cười đứng dựa ở cửa, ngoại trừ Phong Thần Ngọc còn có thể là ai? Hắn giơ hai tay, chờ đợi giai nhân yêu thương nhung nhớ.
“Hì, biểu ca, khó trách huynh chậm chạp không đến gặp muội, có phải vui đến quên cả trời đất?” Nàng bắt lấy tay Phong Thần Ngọc cười trêu ghẹo nói.
Phong Thần Ngọc nhếch môi, dường như suy nghĩ một chút, rồi mới thật thực nói: “Hình như mãi như đến khi nãy, huynh đều đang lo lắng muội có thể bình yên vô sự đến Thần Kiếm sơn trang hay không?”
Thẩm Thất Xảo cười cong cả mặt, hưng phấn nhào đến trong lòng hắn, đồng thời phát ra tiếng cười như chuông bạc. “Chỉ biểu ca hiểu muội nhất.”
Ôn Học Nhĩ cùng Thượng Quan Thông hai mặt nhìn nhau, đây mới thật sự là hắn (nàng) thường ngày mà họ quen biết sao?
“Khụ khụ….” Thượng Quan Thông có lòng tốt phát ra tiếng, nhằm làm cho biểu huynh muội đắm chìm trong vui sướng khi gặp lại suy nghĩ một chút trở ngại.
“Biểu ca, bằng hữu của huynh chỉ sợ không chỉ có nội thương, hiện tại ngay cả phong hàn cũng bị nhiễm, nhanh chóng tìm đại phu giỏi đến xem cho hắn đi.” Thẩm Thất Xảo ngữ khí cùng vẻ mặt đều hết sức nghiêm túc.
“Được, theo huynh cùng đi tìm.” Phong Thần Ngọc dắt tay nàng rời khỏi đại sảnh.
Giai nhân bị xem thường ánh mắt xẹt qua một tia oán hận, bờ môi lại mỉm cười vui vẻ như trước.
[1"> Cẩu hùng: chỉ những người vô tích sự, nhát gan vô dụng.
[2"> Phản thần cùng kê: Đã bị chỉ trích còn cùng đối phương so đo.
[3"> Tâm bình khí hoà: bình tĩnh ôn hoà, tâm tịnh khí hoà.
[4"> Hoa dung thất sắc (Thất sắc: sắc mặt tái nhợt, trở nên không có nhan sắc) hình dung bộ dạng nữ tử khi nhận sự khiếp sợ, sợ hãi.
[5"> Tử khí trầm trầm: hình dung không khí nặng nề, không có sinh khí, cũng hình dung người có tinh thần sa sút, thiếu sức sống.
[6"> Đây là câu thơ trong “Sơn viên tiểu mai” của Lâm Bô tức Lâm Thanh Hòa Tĩnh -61, một hiền sĩ ở Cô Sơn (Hàng Châu – Trung Quốc) vào đời Tống. Lâm Bộ không vợ không con, chỉ thích trồng mai và nuôi chim hạc nên người đời nói về ông cưới mai làm vợ, nuôi hạc làm con, Lâm Bộ có để lại bài thơ Mai Hoa được truyền tục qua nhiều thế hệ.
Sơn viên tiểu mai
Chúng phương dao lạc độc huyên nghiên,
Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên.
Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển,
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn.
Sương cầm dục há tiên thâu nhãn,
Phấn điệp như tri hợp đoạn hồn.
Hạnh hữu vi ngâm khả tương hiệp,
Bất tu đàn bản cộng kim tôn.
Cành mai nhỏ trong khu vườn núi (Người dịch: Điệp luyến hoa)
Chúng hoa đều rụng, chỉ mai còn
Độc chiếm khu vườn một mảnh con
Thưa bóng đâm nghiêng lan mặt nước
Thoảng hương toả xuống động hoàng hôn
Chim sương muốn đậu thâu tầm mắt
Bướm phấn như hay đứt nỗi lòng
Gặp cảnh vui ngâm như muốn giỡn
Cần đâu ca sáo rượu thơm nồng.
[7"> Tâm hoa nộ phóng: hình dung nội tâm vô cùng vui vẻ.
Chương 5
Hoa hồng đỏ tươi phía sau hoa viên Thần Kiếm sơn trang lay động đón gió, đung đưa đến một vùng biển lửa tuyệt đẹp, trong gió mơ hồ mang theo hương vị tươi mát từ núi xa, làm cho người ta vui vẻ thoải mái.
Ngoại trừ cánh hoa lớn ngoài hồ, cũng có sức người tạo ra cảnh hồ nước, cây cầu nhỏ đình các tất cả đều tao nhã. Trong hồ có nuôi đàn cá sặc sỡ lộng lẫy, khi đang ăn, bầy cá trở mình vụt lên giành thức ăn cảnh vật thật là tráng lệ.
Nhìn đàn cá to vây quanh, Phong Thần Ngọc nhịn không được thở dài, nhìn ánh mắt Thẩm Thất Xảo, gần như định trừng mắt với mắt cá.
“Biểu ca, huynh cho rằng trong thiên hạ còn có nam nhân có thể cự tuyệt Tiêu nhị tiểu thư không?” Đôi mắt Thẩm Thất Xảo sáng chói rực rỡ như trân châu đen, ẩn chứa ánh sáng không bình thường.
Phong Thần Ngọc mỉm cười, đem toàn bộ thức ăn cho cá trong tay ném vào trong hồ, mặc dù bận rộn nhưng vẫn nhàn nhã xoay đầu lại, khẽ cười nói: “Trong lòng biểu muội không phải sớm đã có đáp án?”
Nàng khó chịu ra sức bĩu môi, mang theo mấy phần bộ dáng tiểu nữ nhân. “Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Huynh chỉ để ý trả lời là tốt rồi.”
“Theo giang hồ đồn đại, nam nhân thiên hạ sau khi nhìn thấy Tiêu nhị tiểu thư không quỳ váy, đến nay còn chưa xuất hiện.”
Nàng nghe lời nói này, căm giận cắn răng trừng hắn.
Hắn thấy phản ứng của nàng, nhịn không được cười ha ha, nhảy nhảy xuống thạch lan, nắm lấy tay nhỏ nhắn trơn bóng mềm mại của nàng. “Nhưng mà, đồn đại cuối cùng chính là đồn đại.” (Thạch lan: lan can bằng đá)
Ngay sau đó mặt mày nàng liền hớn hở.
“Phong thiếu hiệp ——-” Giọng nói yêu kiều giòn giã kề sát thân ảnh trước mắt.
Thẩm Thất Xảo quay đầu lại liền thấy một người, một cô nương cũng không xa lạ ——– Tiêu tam tiểu thư Tiêu Hồng.
Nhìn cách ăn mặc của nàng ta hôm nay vô cùng tỉ mỉ, có diễm lệ mê người nói không thành lời, nếu ánh mắt nhìn người của nàng ta ôn hòa một chút, nàng sẽ thành thực thừa nhận vẻ đẹp của nàng ta, tựa một tiên nữ lạc đường rơi xuống trần giang trách móc nhân thế.
Diễn viên của tam nữ tranh phu tất cả cuối cùng đều đã xuất hiện, bờ môi Thẩm Thất Xảo nhẹ nhàng giơ lên.
“Tiêu cô nương có việc?” Phong Thần Ngọc đưa thân chặn cơn sóng mãnh liệt giữa hai người phụ nữ đối diện.
Tiêu Hồng xuất ra một nụ cười ngọt ngào say lòng người, đưa tình ẩn tình nhìn lại.“Huynh không phải nói hôm nay muốn đến sau núi nhìn xem có thảo dược có thể dùng hay không sao?” (Ẩn tình: tình cảm thầm kín)
Hái thuốc?
Thẩm Thất Xảo nghi ngờ ngắm nhìn đôi hài trên chân Tiêu Hồng, mang loại hài này ngay cả đi dã ngoại cũng không thích hợp, còn nói muốn hái thảo dược?! Đôi hài kia chỉ thích hợp ở lại trong đình viện bước liên tục nhẹ nhàng không nhiễm hạt bụi nhỏ, ba bước nghĩ một chút.
“Thất Xảo, cùng đi đi.” Phong Thần Ngọc thuận tiện tìm kiếm ánh mắt của nàng, đáy mắt hiện lên vẻ hiểu rõ.
“Được.” Nàng vui vẻ đồng ý, vừa lòng nhìn thấy có người sắc mặt sa sầm.
Kiến trúc Thần Kiếm Sơn Trang dựa vào núi, sau núi cây cối nhỏ giọt xanh tươi, con suối ở giữa núi chảy thẳng xuống, trong rừng bách thảo mọc thành bụi, căn bản là một dược viên của thiên nhiên.
Tiêu Hồng một chân đạp ngã một cây thảo diệp màu đỏ, Thẩm Thất Xảo đi ở phía sau nhịn không được bĩu môi nghĩ, nếu Tiêu tam tiểu thư thật sự định hái thuốc, hẳn là chỉ có thể vô công mà trở về.
“Ôi!” Tiêu Hồng đột nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết, nháy mắt thân thể thấp xuống.
“Làm sao vậy?” Phong Thần Ngọc từ phía trước trở lại, hành động trước tiên nhìn Thẩm Thất Xảo mắt to trợn trắng, rồi mới phát hiện vẻ mặt của Tiêu Hồng đau khổ dựa vào cây mà đứng.
“Muội bị trật chân.” Tiêu Hồng ảo não nói.
Phong Thần Ngọc nhìn về phía Thẩm Thất Xảo, nàng quay lại thoáng nhìn nhưng với nụ cười gần như không.
“Thất Xảo, muội ở nơi này cùng Tam tiểu thư, huynh trở về tìm người.”
Nét mặt Tiêu Hồng nghiêm lại một chút, ánh mắt u buồn nhìn hắn.
Thẩm Thất Xảo trừng mắt nhìn, rồi sau đó đột nhiên thét ra một tiếng thét chói tai vang tận mây xanh, “Rắn, rắn ———”
Phong Thần Ngọc lập tức xông đến thân thể của người bên cạnh, một tay ôm lấy nàng vào lòng, lo lắng hỏi: “Ở đâu?”
“Ở phía sau Tam tiểu thư.” Nàng hoảng sợ nhìn phía sau Tiêu Hồng.
Sau đó ngay lập tức nhìn đến chân bị trật của Tiêu Hồng giống như thỏ chạy toán lên, trốn đến hơn ba trượng, mà nguyên nhân nàng ngồi ở nơi này, ngoài như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




