|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
không cự tuyệt, mời không cần cầm kiếm chỉ về ta.” Nàng không có gây chuyện a, cảm giác thật không dễ chịu.
Thượng Quan Thông lạnh lùng nhìn nàng. “Phong Thần Ngọc đâu?”
Trong nháy mắt, lại trong nháy mắt, nàng có chút buồn bực, nàng sớm nên biết ở cùng một chỗ với người như Phong Thần Ngọc, thời gian lâu nhất định sẽ dẫn đến phiền toái, nếu gả cho hắn chẳng phải là thảm hại hơn sao?
“Nói.” Tượng Quan Thông đem kiếm chuyển đến trươc nửa tấc.
Nàng cong cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười. “Cho dù hiện tại ngươi giết ta, ta cũng không có cách nào đem hắn biến ra cho ngươi. Còn có, đao kiếm không có mắt, phiền lấy thanh kiếm cách xa ta một chút, tuy rằng ta không phải là đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành gì, nhưng đối với dung mạo của mình vẫn là rất để ý, ngộ nhỡ bị phá tướng không lấy chồng được, ta cũng không muốn dựa vào ngươi.”
Hắn trừng mắt nhìn nàng không nói.
“Ngươi cũng biết chỉ có người chết mới có thể bằng lòng cùng khối băng ở cùng một chỗ, ít nhất có thể đảm bảo thi thể không hư thối.” Nàng vô cùng vui mừng nói ra lời nói trong lòng.
Thượng Quan Thông tay cầm kiếm kiềm chặt, mu bàn tay mơ hồ có thể thấy được gân xanh.
Ngay sau đó, Thượng Quan Thông thu hồi kiếm của mình, ánh mắt thâm sâu trầm tĩnh nhìn sắc mặt không thay đổi từ đầu đến cuối của Thẩm Thất Xảo. “Lấy ngươi, cuộc sống sau này của Phong Thần Ngọc sẽ không dễ chịu.”
Nàng vô cùng đồng ý gật đầu. “Lời này biểu ca từ nhỏ đã nói qua.”
Thượng Quan Thông rũ mi mắt xuống, xoay người đi ra ngoài. “Cửu nhi, mang vị cô nương này cùng đi.”
Thẩm Thất Xảo tự nhận thấy đối thủ là mười hai vị kiếm đồng, vẫn là ngoan ngoãn đi theo người ta, dù sao cũng tốt hơn là một mình cô đơn lên đường.
Được người đứng trên xe ngựa bên ngoài mời, Thẩm Thất Xảo không phải không thừa nhận Thượng Quan Thông rất xa xỉ. Một mình hắn ngồi trong xe có thể ngủ được năm người, trong xe thậm chí phủ đầy thảm loại mềm mại, trên chiếc bàn nhỏ cố định bày ra đủ loại hoa quả tươi, trên vách xe còn khảm vài viên dạ minh châu long nhãn to. [HV: Thật khác xa, một trời một vực với Phong ca T___T">
Ánh mắt lướt qua toàn bộ bố trí trong xe, cuối cùng rơi xuống trên người chủ nhân xe ngựa, chỉ thấy hắn từ bên hông lấy ra một viên thuốc nuốt vào, rồi mới bắt đầu ngồi xuống vận công.
Không coi ai ra gì, đây là đánh giá của nàng đối với Thượng Quan Thông. Hắn vốn không đem nàng đặt ở trong mắt, ngang nhiên ở trước mặt nàng ngồi xuống, nếu không muốn gây thêm rắc rối, nàng nhất định sẽ mời hắn nếm thử chút đau khổ.
Theo lý thuyết, khí sắc sau khi ngồi xuống vận công hẳn là rất tốt, nhưng khí sắc của Thượng Quan Thông chẳng những không tốt, thậm chí còn nôn ra máu. Nếu Thẩm Thất Xảo không tránh né rất nhanh, máu kia liền phun đến trên người nàng.
Thượng Quan Thông lạnh lùng nhìn người tránh sang một bên. “Ngươi lá gan quả thật rất lớn.” Một cô nương chưa từng hoa dung thất sắc[4">, chẳng qua đối với máu hắn phun ra có chút chán ghét.
Vênh váo ăn đĩa hoa quả đặt trên đùi kia, Thẩm Thất Xảo thản nhiên cười với hắn.
****
Ngựa chết chữa thành ngựa sống, đại khái chính là nói tình hình trước mắt đi!
Thẩm Thất Xảo vuốt cằm phẳng, trầm tư nhìn mười hai kiếm đồng của Thượng Quan Thông không ngừng vội vàng tóm đại phu trở lại, càng không ngừng sắc thuốc, càng không ngừng rót dược cho chủ tử bọn họ, đáng tiếc thập nhị thiếu gia rơi vào hôn mê căn bản là uống dược gì cũng chẳng được, lãng phí không ít dược liệu trân quý, may mắn Thượng Quan gia vô cùng giàu có.
Thẩm Thất Xảo cho là mình đã thật sự đứng sang một bên, nhưng hiển nhiên vẫn chưa đủ,
bởi vì nàng bị nhóm kiếm đồng chạy quanh không dưới ba lần, nếu nàng hiện tại chạy trốn, hẳn là cũng sẽ không có người chú ý tới nàng.
Muốn chạy trốn đi đâu?
Ánh mắt của nàng dừng lại trên người đám xa xa giống như kiến bò trên chảo kia, vẻ mặt của nàng co chút buồn rầu.
Một bàn tay lớn đột nhiên chụp lấy đầu vai nàng, khiến nàng hoảng sợ.
“Này, tiểu sư muội, muội xem kịch xem đến mê mẩn à.” Ôn Học Nhĩ mang tiếng cười nói truyền vào trong tai, nàng quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.
Thẩm Thất Xảo nhún vai, tiếp tục quan sát. “Người trúng độc có phải đều có bệnh trạng giống hắn không?”
Ôn Học Nhĩ cũng ngồi xổm mình vừa nhìn. “Đúng vậy, bệnh trạng là giống nhau, dường như có ngươi không hy vọng những người này tham gia tỷ thí lôi đài.”
“Huynh vì sao không trúng độc? Hay không phải là người ta cho rằng huynh có tư cách.” Nàng trêu chọc nói.
Ôn Học Nhĩ lơ đễnh bĩu môi, “Vậy phải hỏi sư muội muội.”
Thẩm Thất Xảo nhếch miệng cười cười, không lên tiếng.
“Tiểu sư muội, định thương lượng như thế nào?” Ôn Học Nhĩ cố gắng dùng giọng nói của mình hòa nhã một chút, đối phó với sư muội vui buồn thất thường cũng không phải chuyện dễ dàng.
Nàng nháy mắt mấy cái, gật đầu.
“Cứu Thượng Quan Thông đi, người này tuy rằng xấu tính một chút, nhưng sau cùng không tính là người xấu.” Ôn Học Nhĩ nhìn tình cảnh một đầu hỗn loạn kia, có chút bất đắc dĩ nói.
Thẩm Thất Xảo nhếch môi, nghiêng nghiêng suy nghĩ, trầm tư một chút, mới nói: “Cũng không phải không được, nhưng do sư huynh ra mặt tốt hơn, muội xem kịch là được rồi.”
Ôn Học Nhĩ giơ nắm tay đến trước mặt nàng.
Nàng từ trong túi áo lấy ra một viên thuốc màu đỏ thẩm đưa đến tay hắn. “Có thể cho hắn sống, nhưng không bảo đảm có thể loại trừ hết độc tố.”
“Cách hắn mời người quả thật không đáng khen ngợi, dựa vào điểm này sư huynh cũng không giúp hắn.” Ôn Học Nhĩ rất biết cách đỡ lấy, trên cơ bản có thể từ nơi Thất Xảo khó lay chuyển này viên thuốc cứu một mạng người đã rất khó khăn.
Thẩm Thất Xảo ngồi xếp bằng tại chỗ, nhìn thấy sư huynh tự mình thực hiện cách chúa cứu thế hiện thân này, đem người kia một chân bước vào Diêm Vương điện kéo trở về, không thể nghi ngờ là Ôn Học Nhĩ này chỉ tìm hồ điệp.
Nhưng mà Ôn Học Nhĩ đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, như gió lướt qua trở lại bên người Thẩm Thất Xảo, vương thẳng tay về hướng nàng “Thuốc giải.” =))
Nàng nâng cằm hừ một tiếng, “Ai kêu huynh đánh lén muội.” Cái tay này còn không trở nên to giống chân gấu, có võ công rất giỏi a, lại lén lút tiếp cận người nàng thử xem.
Ôn Học Nhĩ cắn răng. Là hắn ngốc, nghĩ Thất Xảo xuất cốc sẽ đáng yêu một ít, sự thật chứng minh nhân phẩ m người có chút xấu xa này là trời sinh, không thể trông chờ ngày nào đó sửa đổi.
Thẩm Thất Xảo dường như không có việc gì vỗ vỗ bàn tay của hắn, Ôn Học Nhĩ kia bàn tay sưng không thành hình lập tức như kỳ tích hồi phục bình thường, khiến hắn ngốc nghếch sửng sốt một chút. Xem ra tiểu sư muội lại nghiêm cứu chế tạo bước tiến mới đồ vật hại người.
Trong lòng nhất thời phát run!
“Huynh còn dùng ánh mắt giống như nhìn quỷ nhìn muội xem, có tin muội lập tức cho huynh biến thành quỷ không?“ Thẩm Thất Xảo trừng mắt nhìn hắn, thấp giọng nói ra lời cảnh cáo.
Ôn Học Nhĩ lập tức đem ánh mắt hướng về phía khác, ngay cả chân lui xuống hơn mười bước, cùng nàng ở chung nhất định phải biết duy trì khoảng cách an toàn.
Thượng Quan Thông cuối cùng tỉnh lại, tuy rằng sắc mặt vẫn có chút tái nhợt, nhưng ít ra không hề tử khí trầm trầm[5">, mười hai kiếm đồng trịnh trọng quỳ gối cuối đầu với Ôn Học Nhĩ.
“Ôn huynh như thế nào lại tới nơi này?” Thượng Quan Thông nửa nằm nửa dậy, khẽ gật đầu với bạn cũ.
“Cũng giống như huynh bị người nhờ vã.” Ánh mắt Ôn Học Nhĩ có ý quét về phía người bên cạnh đang gặm quả táo.
Nàng nghe vậy ngẩng đầu lên. “Là biểu ca cho người đến bảo vệ ta?” Để một người bị trúng độc bảo vệ nàng? Trí tuệ của Phong Thần Ngọc làm sao mấy năm nay một chút cũng không tiến bộ chứ?
Thượng Quan Thông ngầm thừa nhận, lúc nãy thân thể hắn suy yếu thật sự không có sức cùng nàng giải thích, mới có thể ra hạ sách này bức nàng lên xe.
Ôn Học Nhĩ cười nói: “Sau khi hắn đến mới biết được chuyện Thượng Quan huynh trúng độc, liền lập tức bảo ta đến đây, người này quả thật thấy sắc quên bằng hữu.”
Thẩm Thất Xảo dùng sức cắn quả táo, phát ra âm thanh thanh thúy.
Thượng Quan Thông nhìn ngoài cửa sổ. “Nơi này cách Thần Kiếm sơn trang khoảng chừng mười dặm, chúng ta có lẽ mau một chút đuổi kịp cùng Phong huynh hội họp.” Sau này tra ra là ai hạ độc thủ, Thượng Quan gia nhất định sẽ không dễ dàng để yên.
****
Mười dặm, ra roi thúc ngựa, rất nhanh liền đến nơi cần đến ——- Thần Kiếm sơn trang.
Thần Kiếm sơn trang xưa kia trang trọng nghiêm trang, hiện giờ bên trong lại bao phủ một mùi thảo dược nồng đậm, nhưng những người trúng độc này không có chút khởi sắc, làm cho những đại phu một chút biện pháp cũng không có.
“Biểu ca…….” Tiếng kêu thanh thúy mà lâu dài từ cửa lớn Thần Kiếm sơn trang vang lên, lan truyền thẳng vào phía bên trong.
Ôn Học Nhĩ nhịn không được lấy tay khoét lỗi tai, không cho là đúng hừ một tiếng.
Thượng Quan Thông lại rất biết điều yên lặng không nói.
Cho nên khi Ôn Học Nhĩ bắt đầu ôm chân điên cuồng nhảy, hắn có thể bình yên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




