watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3661 Lượt

đi đánh bạc sao?” Thất Xảo có chút khó có thể lý giải nhìn người cùng nàng xem mưa.

Phong Thần Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, kỳ thực ngoài mặt bình tĩnh nhưng có một sự lo lắng không tên, cho nên hắn không nghĩ rời đi thân thể bên cạnh hắn.

Màn mưa dày đặc, bụi che lấp trời đất, cùng thời gian trôi qua, bóng tối thay thế ánh sáng, khách điếm cũng đốt đuốc dầu thông thật lớn chiếu sáng lên.

Một bên tai nghe âm thanh đặt cược hào phóng, không yên lòng nhìn bóng đêm tối đen không ánh sáng bên ngoài cửa lớn, không ngừng tách đậu phộng trong tay đưa vào miệng, cái miệng xinh xắn chưa từng có khoảnh khắc ngừng nghĩ, trái cây và điễm tâm trên bàn dần dần biến mất.

Phong Thần Ngọc vô cùng buồn chán đem cằm chống trên mặt bàn, ánh mắt dõi theo động tác chuyển đến chuyển lui của nàng, đột nhiên có chút xúc động. “Thất Xảo, muộiăn như thế lại không mập ra, thật sự là khó tin.”

“Muội nhàm chán thôi, lại không thể ngủ.” Nàng co chút oán giận miệng lãi nhải.

“Phòng trọ quá ít.” Hắn nói ra một chuyện chân thực mà mọi người đều biết.

Khách điếm này chỉ có vỏn vẹn ba phòng khách, một gian của một vị mang thai bụng rất to, bất cứ lúc nào cũng có thể sinh, một gian bị một vị quan gia ở, còn một gian nghe nói một vị đại hiệp danh chấn hắc bạch lưỡng đạo chiếm giữ.

Cùng người mang thai tranh giành giường ngủ rất không có đạo đức, cho nên chỉ có thể bỏ qua; dân không đấu với quan, thứ hai như lệ cũ cũng bỏ qua; thứ ba ở bên trong nếu là đại hiệp nhân vật hắc bạch lưỡng đạo, mà vị khất cái kia rõ ràng lại không nghĩ tự bộc lộ thân phận cùng người tranh giành, cho nên đành phải theo hai điều trước, cũng bỏ qua.

Bởi vì loại người đó, nàng mới có thể đành chịu ngồi trong đại sảnh xem mưa, nhưng bên ngoài đã tối đen một mảnh, còn có thể nghe tiếng mưa rõ hơn.

“Biểu ca, muội mệt.” Thẩm Thất Xảo ngáp dài, ánh mắt cũng nhanh chóng không mở ra được, thật cứ muốn trực tiếp ngủ trên mặt đất ch xong.

Phong Thần Ngọc nhìn nàng đau khổ gắng gượng chóng mí mắt, trong lòng không đành lòng, đưa tay vỗ vỗ vai nàng. “Ngủ trên bàn đi.”

“Cái bàn cứng quá.” Bất mãn lẩm bẩm, nàng bị nửa trạng thái mơ màng vây lấy, không tự giác lộ ra vẻ mặt tiểu nữ nhân yêu kiều.

“Vậy dựa lên vai huynh đi.”

Hắn lời còn chưa dứt, Thẩm Thất Xảo đã thật đến trên người hắn.

Là huynh nói, không phải muội muốn, con rất cẩn thận, sư mẫu, con không vượt quá phép tắc a. Khóe miệng nở một nụ cười nhạt, nàng chìm vào giấc ngủ.

Nhìn người trong ngực mình không chút đề phòng, say sưa đi vào giấc ngủ, Phong Thần Ngọc cười lắc đầu.

Ngủ đến nửa đêm, khách điếm đột nhiên náo nhiệt hẳn lên, thậm chí có thể dùng rối loạn để hình dung, bởi vì người phụ nữ có thai kia phải sinh.

Người trong khách điếm không ít, nhưng mà không có bà mụ, cũng không có thầy thuốc, nói chi là người có kinh nghiệm sinh nở. Bên trong khách điếm bất luận người dân bình thường, hay giang hồ hào khách đều chỉ có thể bất đắc dĩ nghe người phụ nữ kia phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, nhìn trượng phu của nàng ở trong phòng ngoài phòng gấp đến độ xoay xoay chuyển chuyển.

“Thật ồn ào.” Thẩm Thất Xảo xoa ánh mắt mệt mỏi, từ trong lòng ngực Phong Thần Ngọc ngẩng đầu lên, “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Có lẽ người phụ nữ có thai kia khó sinh, mà nơi này lại không có bà mụ, bên ngoài mưa to, không thể ra ngoài mơi người.” Phong Thần Ngọc đơn giản giải thích nguyên nhân.

“Biểu ca, bảo chủ quán đun nước ấm.” Vẻ mặt nàng có chút không hài lòng, trong mơ bị người khác đánh thức thật sự rất khó chịu.

hắn ngẩn ra, sau đó giật mình, dùng nội lực phát ra tiếng, “Chủ quán đun nước ấm.”Hoàn cảnh ầm ĩ như vậy thanh âm thật sự cần rất lớn mới có thể để người khác nghe được lời nói của mình.

“Mang muội lên đi.” Nàng vỗ vỗ mặt mình, cố gắng khiến bản thân thanh tỉnh.

Phong Thần Ngọc không nói hai lời, mang theo nàng phi thân lên lầu.

“Tránh ra tránh ra, người đỡ đẻ đến, đừng cản đường.”

Mọi người không hẹn mà cùng nhau tránh đường, nhưng nhìn thấy là một con nhóc tuổi còn trẻ, trong lòng liền không ngừng trực tiếp nói thầm. nàng sẽ đỡ đẻ sao?

Thành thật mà nói, ngay cả Phong Thần Ngọc cũng hoài nghi.

Hoài nghi thì hoài nghi, nhưng ở tình huống vô kế khả thi, chỉ có ngựa chết chữa như ngựa sống, tất cả mọi người đem hy vọng đặt trên người thoạt nhì cực kỳ không đáng tin kia. Đêm dài dằng đẳng, cũng là một đêm mưa rối loạn.

Một thùng nước ấm được đưa vào, sau đó cửa phòng khóa từ bên trong.

Tiếng kêu thảm thiết của thai phụ kéo dài liên tục sau nửa nén hương dần dần đổi thấp, lại sau nửa nén hương, một tiếng trẻ con khóc nỉ non cắt qua bầu trời đêm, làm cho khách điếm nửa ngày tĩnh lặng nhất thời nhốn nháo hẳn lên.

“Muội làm thế nào biết đỡ đẻ?” Phong Thần Ngọc tò mò, mọi người đều tò mò.

Thẩm Thất Xảo rửa sạch máu bẩn trên tay xong, thản nhiên nói câu, “Muội chỉ là thử nghe theo cách của đại thẩm kế bên này dù sao cũng dùng thôi.”

Chương 4

Sau vài ngày mưa to, nơi nơi đều là cành lá héo úa, đường lầy lội không thể tả, xe cũ kỹ, ngựa già, cùng với tên khất cái càng thêm rõ rệt, duy nhất không hợp chính là vị cô nương xinh đẹp trên xe tay cầm ô dầu nổi tiếng của Giang Nam.

Áo trắng quần lục, dáng vẻ thanh tân, ba phần ý cười ở khóe mắt đuôi lông mày, lơ đãng hỏi để lại người đi đường có vẻ thất vọng.

“Biểu ca, rốt cuộc là địa vị giang hồ Tiêu lão thái gia của Thần Kiếm sơn trang cao quý, hay là sắc đẹp của Tiêu nhị tiểu thư kinh diễm?” Thẩm Thất Xảo vẻ mặt mang vài phần nghi hoặc rõ rệt. (Kinh diễm: xinh đẹp đến đáng ngờ.)

“Tại sao hỏi thế?” Phong Thần Ngọc vẻ mặt thản nhiên, ở cùng nàng càng lâu, khoảng cách cảnh tượng Thái Sơn sụp đỗ không ngừng càng lúc càng gần.

“Muội chỉ là tò mò.” Giọng điệu của nàng nhấn mạnh hai chữ “tò mò”, “Vì sao gặp mặt phần lớn là trai trẻ, tiểu hậu bối giang hồ? Chẳng lẽ sức ảnh hưởng của Tiêu lão Thái gia chỉ dừng ở trên người bọn tiểu hậu bối này?”

Phong Thần Ngọc cuối đầu buồn cười, lời này phải truyền đến tai Tiêu lão thái gia của Thần Kiếm sơn trang, vẻ mặt ông ta nhất định sẽ vô cùng doạ người.

“Huynh vẫn chưa trả lời muội.” Nàng mang đầu đưa ra trước mặt hắn, vẻ mặt chờ mong.

Phong Thần Ngọc chưa kịp trả lời, xe ngựa đột nhiên xóc nảy một cái, Thẩm Thất Xảo trở tay không kịp đành phải dùng tay nắm lấy dựa vào người duy nhất bên cạnh, mà Phong Thần Ngọc cũng theo bản năng đưa tay nâng nàng, đang bối rối vô cùng, bốn cánh môi không hề báo động mà dán cùng một chỗ, nhất thời cả hai giật mình không cách nào phản ứng.

Môi của nàng mùi vị mềm mại mỏng manh, còn mang theo mùi vị ngọt ngào nhàn nhạt của hoa quế, nàng quả thật là rất ham ăn.

Đột nhiên lấy lại khoảng cách của nhau, Thẩm Thất Xảo vẻ mặt có chút không được tự nhiên. “Biểu ca, cái kia…. Huynh ăn chút điểm tâm không?” Nàng nghĩ muốn giải trừ sự xấu hổ.

Phong Thần Ngọc môi nhẹ nhàng cong lên, vẻ mặt hứng thú nhíu mày. “Bánh hoa quế, mùi vị không tệ.”

Nháy mắt màu đỏ trên mặt nàng lan ra, giống như bôi son nhiều hơn bình thường, ánh mắt sương mù dao động không yên, nhưng không dám chống lại ánh mắt hứng thú của người nào đó.

“Huynh đột nhiên cảm thấy muội như vậy càng đáng yêu.” Dứt lời, hắn cười ra một trận sảng khoái.

Tức giận trừng người lái xe, Thẩm Thất Xảo nắm hai viên bánh hoa quế, rất muốn đi qua đập bể đầu của hắn.

“Thật ra muội lần này xuất cốc định tới tìm huynh?”

Nàng cuối đầu xuống, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Hắn thật sự thông minh hơn so với trước đây.

Phong Thần Ngọc chậm rãi tiếp tục nói: “Nếu không phải sớm có dự định, muội sẽ không dễ dàng nhận biết huynh, dựa vào một mình muội, nếu không muốn thừa nhận hôn ước kia, chỉ sợ sẽ trốn đến chân trời góc biển, vĩnh viễn không để huynh tìm được.”

Tay nắm điểm tâm giơ lên, đôi môi đỏ mọng căm giận khẽ cắn. Thật sự là nhìn hắn càng ngày càng không vừa mắt, nếu hắn ngốc một chút thì thú vị hơn, hiện tại một chút cảm giác thú vị cũng không có.

“Nếu muội có ý với hôn ước, như vậy mọi việc sẽ không cần bàn cãi.” Hắn cười rồi quay đầu.

Không cần do dự, ngay sau đó toàn bộ trên tay nàng đều chào hỏi đầu của hắn. Tên khất cái đáng chết này, lại dám trêu chọc nàng?

Cửa thành bốc cháy, hại đến cá trong chậu. (Cá trong chậu: ý chỉ những người vô tội gặp họa.)

Nàng nện gì đó trùng hợp hướng đến người bên cạnh đang giục ngựa bay đi.

“Người nào dám ám toán người của Liễu gia bảo?” Lập tức người đó bước xuống ngựa, trường kiếm ra khỏi vỏ, một kiếm sắc bén đánh xuống.

Không kịp nghĩ nhiều, Phong Thần Ngọc ôm Thẩm Thất Xảo nghiêng mình né qua, ngay thời điểm nguy kịch, xe ngựa đã bị kiếm khí một nhát chia làm hai mảnh, hoàn toàn hư hỏng.

“Hiểu lầm, đó là bánh hoa quế.” Hắn vội vàng lớn tiếng giải thích.

Trường kiếm dừng lại, kiếm khách trẻ tuổi hoài nghi nhìn về phía ám khí bị mình phát hiện, đúng là vài viên bánh hoa quế, hắn mày kiếm kinh bỉ nhăn lại, trường kiếm trở vào trong bao. “Liếc mắt đưa tình ở nơi này, bỉ ổi.”

“Không

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT