watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3670 Lượt

cô nương bị tập kích ở Tiêu gia, là sai sót của Tiêu mỗ, mong Phong bang chủ rộng lòng bỏ qua lần nữa.” Tiều Đình Sơn vẻ mặt xin lỗi.

“Tiêu tiền bối nói quá lời, việc ngoài ý muốn Phong mỗ không muốn trách bất kỳ người nào.”

“Lão phu có một lời, không biết có nên nói hay không?”

“Tiền bối cứ nói đừng ngại.”

Tiêu Đình Sơn do dự một lát, nâng chun trà lên uống một hơi. “Ta nghe Đường hiền chất nói cơ hội Thẩm cô nương tỉnh lại rất mong manh, nếu là Tiêu gia hại bang chủ mất đi thể tử, Tiêu gia cần phải hoàn trả bang chủ một vị phu nhân, nếu như không chê, Lan nhi cháu gái của ta luôn nguyện ý gả cho bang chủ, cả đời cùng chăm sóc Thẩm cô nương.”

Phong Thần Ngọc đặt chén trà xuống, vẻ mặt nghiêm túc nhìn ông nói: “Lão tiền bối, thứ cho vãn bối nói lời từ tận đáy lòng, mặc dù Tiêu cô nương tốt, chỉ tiếc trong lòng vãn bối chỉ có một mình Thất Xảo. Cho dù Tiêu cô nương nguyện ý chịu thiệt, tại hạ cũng không muốn để Thất Xảo có gì không hài lòng.”

Tiêu Đình Sơn chau mày. “Chỉ giáo cho?”

Trên mặt Phong Thần Ngọc hiện lên một nụ cười sủng nịch. “Từ nhỏ Thất Xảo đã không chấp nhận đối với việc nam nhi tam thê tứ thiếp, cũng từng tuyên bố, nếu một ngày nào đó ta dám triêu tam mộ tứ[7">, có mới nới cũ, nàng nhất định không để ta dễ chịu.” (Sủng nịch: vô cùng yêu thương, nuông chiều một cách thái quá.)

Tiêu Đình Sơn im lặng, ông nhìn ra được, chàng trai trẻ tuổi trước mắt này vô cùng thương yêu thê tử còn chưa xuất giá của hắn.

“Cho nên, ý tốt của tiền bối vãn bối xin nhận. Huống hồ lôi đài tỉ võ chiêu thân của tiêu cô nương sắp đến, nàng sẽ có rất nhiều người tốt hơn để chọn.” Phong Thần Ngọc khéo léo từ chối.

“Bang chủ xem như lão phu chưa từng nói vậy, Thẩm cô nương là một người may mắn, chỉ tiếc Lan nhi nhà ta không có phúc này.”

“Nếu tiền bối không có chuyện gì khác, vãn bối muốn trở về chăm sóc Thất Xảo.”

“Được rồi.”

“Vãn bối cáo từ.” Phong Thần Ngọc đứng dậy hành lễ.

“Lão phu không tiễn.”

“Không dám làm phiền Tiêu lão tiền bối đưa tiễn.”

Đi ra thì hoa tiểu trúc, Phong Thần Ngọc hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt hiện lên vẻ tức giận. Làm vội vàng như vậy, khó trách nàng ta rất có tự tin với bàn thân!

Trở lại chỗ ở, mở cửa sổ ra, để ánh mặt trời chiếu vào.

Âm thanh vỗ cánh từ ngoài cửa sổ truyền đến, một con chim bồ câu trắng đưa tin dừng ở trên song cửa.

Phong Thần Ngọc đưa tay bắt lấy bồ câu đưa tin, gở thư từ trên đùi nó xuống đọc.

Xem xong, mày kiếm không khỏi chau lại. Quay đầu lại nhìn Thẩm Thất Xảo trên giường, hắn chần chờ một lát, liền từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Khi Tiêu Thấm Lan trước mặt đi tới, cảnh Phong Thần Ngọc vội vàng đi qua, ngay cả chào hỏi cũng không kịp hỏi một tiếng.

“Tiểu thư, Phong bang chủ thất thố như thế, là xảy ra chuyện lớn gì sao?” Tiểu nha hoàn bên cạnh nhịn không được nói ra nghi hoặc trong lòng.

Ánh mắt Tiêu Thấm Lan chuyển sang nặng trĩu, bờ môi hơi cong. “Trở về phòng giúp ta mang cầm đến đình nghỉ mát ở hoa viên.”

“Vâng, tiểu thư.” Nha hoàn nhận lệnh mà đi.

Tiêu Thấm Lan nhìn nha hoàn rời đi, cười ra một tiếng cười lạnh, bước nhanh đi về phía Phong Thần Ngọc đến.

Cửa phòng chỉ khép hờ, nhẹ nhàng đẩy, cánh cửa phát ra âm thanh mở ra, màn trướng bên xuống, mơ hồ có thể thấy được đệm giường hé ra.

Tay trắng xốc màn trướng lên, người trên gối vẫn ngủ say như trước, không để tâm đến việc ngoài bản thân.

Tiêu Thấm Lan từ trên đầu rút xuống một cây ngân châm, cười lạnh nói: “Thẩm Thất Xảo, có trách thì trách ngươi không nên tranh giành với ta.” Xuống tay không chút do dự đâm về phía huyệt Ngọc Chẩm phía sau tai nàng.

Châm cùng kiếm chạm vào nhau phát ra một tiếng vang nhỏ, mũi kiếm lạnh băng giống như chủ nhân lạnh lùng của nó.

“Thượng Quan Thông!” Vẻ mặt nàng hoảng sợ nhìn người xuất hiện từ trên nóc giường.

Thượng Quan Thông từ trên nóc giường bay xuống, ngồi ở bên cạnh giường, trường kiếm trờ vào bao. “Tiêu cô nương, ta có thể giải thích cô là đến thăm bệnh không?”

Vẻ mặt nàng từ kinh hoàng chuyển thành quyến rũ. “Thượng Quan công tử, ta đây có thể giải thích huynh là muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn hay không?”

Thượng Quan Thông lạnh lùng nhìn nàng, mãi đến khi ý cười bên miệng nàng biến mất.“Chuyện bằng hữu giao phó ta lại chưa bao giờ từ chối, lại càng không dám khinh suất lơ là.”

“Là hắn, Phong Thần Ngọc?” Tiêu Thấm Lan không tin.

“Cô cho là y sẽ bị vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô mê hoặc sao? Nếu thế, y không phải là đứng đầu Cái Bang.”

Tiêu Thấm Lan cười lạnh. “Nhưng mà, nơi này chỉ có ta và huynh, thêm cái người hoạt tử trên giường kia, huynh cho là lời nói của hai chúng ta, mọi người sẽ tin ai?”

Thượng Quan Thông giơ kiếm lên cao, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chăm. “Tiêu cô nương, không cần khiêu chiến tính kiên nhẫn của ta.”

Tiêu Thấm Lan khẽ cắn răng, oán hận trừng mắt nhìn hắn, căm phẫn xoay người rời đi.

Nhìn diện mạo xinh đẹp của Thẩm Thất Xảo, nhớ lại sự vui vẻ khi nàng thanh tỉnh, khóe môi Thượng Quan Thông nhịn không được giơ lên, nếu hắn là một khối băng, như vậy nàng chính là một ngọn lửa mãnh liệt, có thể dễ dàng làm tan chảy núi băng.

“Thẩm Thất Xảo, nếu cô không phải là vị hôn thê của Phong Thần Ngọc, có phải tốt biết bao.” Đây là cảm thán sâu nhất đáy lòng hắn, lúc vô ý nhẹ nhàng tuôn ra.

Tiếng bước chân từ xa đến gần, Thượng Quan Thông ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Cửa bị đẩy ra, một bàn chân bước vào trong, tiếp đó mới nhìn rõ người tới.

“Này, Thượng Quan, huynh thật sự ở trong này à.”

“Ôn huynh có việc?”

Ôn Học Nhĩ mặt mày hớn hở ổn định tiến vào. “Thịnh tình của mỹ nhân không thể chối từ, thật vất vả mới thoát thân chạy đến Xuân Yến các muốn tìm huynh đánh cờ, kết quả kiếm đồng nói huynh bị Phong Thần Ngọc mời đi rồi, ta liền đoán huynh nhất định ở trong này, quả nhiên.”

“Vừa rồi Tiêu Thấm Lan đã tới.”

Ôn Học Nhĩ nhất thời hưng phấn đứng dậy. “Nàng ta tới làm gì?” Ánh mắt như có điều suy nghĩ liếc về phía giường.

“Giết người.” Thượng Quan Thông trả lời rất ngắn gọn.

Ôn Học Nhĩ gật đầu. “Quả nhiên! Đúng rồi, Phong Thần Ngọc chạy đi đâu?”

“Phân đà Cái Bang gặp chuyện không may.”

“Cái gì?” Ôn Học Nhĩ nhảy dựng lên, “Phân đà Cái Bang gặp chuyện không may, là ai to gan như thế?” Trêu chọc thiên hạ đệ nhất bang, người này có can đảm.

“Không biết.” Thượng Quan Thông khàn giọng dứt khoát.

Ôn Học Nhĩ nhún nhún vai, đi đến bên giường, nhìn Thẩm Thất Xảo mê man, thở dài: “Nhìn tới nhìn lui, cũng chỉ có số tiểu sư muội ta đây tốt nhất, kiếp sai ta nhất định đầu thai làm nữ nhân.”

“Vậy nhất định là họa thủy.” (Họa thủy: kẻ gây tai họa)

“Này, Thượng Quan, huynh làm gì cứ chèn ép ta thế, mặc dù ta so với huynh anh tuấn hơn một chút, đụng chạm như vậy sao?” Ôn Học Nhĩ không hài lòng.

Thượng Quan Thông lạnh lùng liếc hắn một cái, ngồi vào bàn bên cạnh lau bao kiếm của mình, chẳng muốn phản ứng lại kẻ tự kỷ thái quá.

Mất mặt sờ sờ mũi, Ôn Học Nhĩ cùng đi đến bên cạnh bàn. “Ngày mai chính là ngày lôi đài thí võ chiêu thân của Tiêu Thấm Lan, hôm nay Cái Bang đã xảy ra chuyện, huynh nói trong đó có liên quan gì không?”

“Điệu hổ ly sơn.”

“Phiền huynh nói chuyện với ta không cần tỉnh lược như vậy được không?” Ôn Học Nhĩ lại bất đầu bất mãn.

“Huynh thật ồn.” Thượng Quan Thông nhìn hắn một cái, lại nhìn về phía Thẩm Thất Xảo trên giường, “Cứ là người Dong Nhân cốc đều ầm ĩ như vậy?”

Ôn Học Nhĩ không phục phản bác, “Ai nói?”

“Ta.”

[1"> Vân đạm phong khinh: gió nhè nhẹ thổi, mây bay thưa thớt. Hình dung thời tiết tốt, mượn thời tiết để diễn tả một loại tâm trạng yên lặng, thanh thãn, điềm tĩnh.

[2"> Nhất tháp hồ đồ (Hồ đồ: hỗn loạn): hình dung mức độ hỗn loạn hay hư hại đến không thể cứu vãn.

[3"> Tọa vô hư tịch: giống như hình dung rất nhiều người xem, nghe hoặc tham dự.

[4"> Thanh sắc câu lệ: thanh sắc – thanh âm cùng sắc mặt khi nói chuyện, lệ – nghiêm túc, câu – toàn bộ, đều. Âm thanh cùng sắc mặt khi nói chuyện đều rất nghiêm túc.

[5"> Lê hoa đái vũ: hạt mưa thấm ướt hoa lê. Vốn hình dung dáng vẻ khi Dương Quý Phi khóc. Về sau sử dụng hình dung nữ từ xinh đẹp.

[6"> Tích thủy chi ân đương dũng tuyền tương báo: một giọt nước công ơn cũng phải dùng cả con suối để báo đáp lại, ý chỉ dù chỉ nhận một chút ân huệ nhỏ cũng phải báo đáp gấp bội.

[7"> Triêu tam mộ tứ: nguyên chỉ thủ pháp lừa gạt tán tỉnh người. Sau này dùng để so sánh sự thay đổi thất thường, sớm nắng chiều mưa.

Chương 7

Nhị tiểu thư của Thần Kiếm sơn trang mở lôi đài thí võ chiêu thân, toàn bộ giang hồ vì đó mà náo động.

Luận võ tiến hành một ngày, người của tam sơn ngũ nhạc[1"> trên giang hồ đều tề tựu, bọn họ ngoài trừ mừng thọ cho Tiêu lão thái gia ra, quan trọng nhất chính là đến tham gia luận võ chiêu thân của Tiêu nhị tiểu thư.

Lôi đài cao cao dựng trên sân trống trải, vải màn đỏ tươi quấn ở phía trên cổng chào, lưu ly bảy màu điểm xuyết ở giữa, ánh mặt trời chiếu rọi xuống phát ra sắc thái đẹp đến

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT