watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3672 Lượt

làm ra vẻ, tính cách tinh quái lại vừa thông minh tuyệt đỉnh. Thẩm Thất Xảo có lối suy nghĩ quái lạ, một nha đầu quái đản từ nhỏ đã không giống người thường.

“Huynh cũng luôn không rõ, tại sao rõ ràng trên ngân châm có tẩm kịch độc, mà muội rõ ràng trúng châm, nhưng không có trúng độc?” Hắn hỏi ra nghi vấn quấy nhiễu bản thân lâu ngày.

Nàng cười đến sáng lạn dị thường. “Phát ra ám khí với muội căn bản là vô dụng.”

Thẩm Thất Xảo nhấc ống tay áo lên, bên trong lộ ra một đoạn vải màu sắc trắng như tuyết, hoa văn tinh tế. “Biết đây là dệt vải gì không?”

“Cái gì?” Trong đầu Phong Thần Ngọc xuất hiện một phỏng đoán mơ hồ.

“Thiên tàm ti.”

Quả nhiên!

Thiên tàm y mềm mại tinh tế, bền vững vô cùng, không sợ đao kiếm, thu lại tự nhiên! Nghe nói ngoại trừ mấy chục năm trước có người dệt một cái ra, lại không có cái thứ hai được làm ra. Chẳng lẽ, thiên tàm y trên người nàng mang chính là một cái thất truyền kia?

Liếc mắt một cái lườm ánh mắt của hắn, Thẩm Thất Xảo hừ một tiếng. “Đương nhiên không phải một cái kia, đây là muội mới dệt, có mới muội vì sao phải mặc cũ chứ?”

Phong Thần Ngọc há mồm đông lại. Ý của nàng…

“Nếu không, muội đem cái cũ cho huynh.”

Quả nhiên!“Thất phu vô tội, hoài bích có tội[8">.” Phong Thần Ngọc sắc mặt ngưng trọng đứng lên.

Nàng cười hì hì nhìn hắn. “Muội chỉ nói với huynh thôi nha.”

Hắn nhất thời cảm thấy vô lực, Thất Xảo dường như cho tới bây giờ đều là không sợ như thế, chuyện cực kỳ lớn chỉ sợ nàng cũng xem như hạt mè đậu xanh.

“Chúng ta ngày mai liền rời khỏi Thượng Quan gia, có phải hay không?”

“Đúng vậy, muội luyến tiếc sao?” Hắn chau mày, mang theo chút hứng thú.

Nàng bĩu môi, “Muội chỉ luyến tiếc bánh ngọt điểm tâm của Thượng Quan gia.”

Hắn chỉ biết, hành động của Thất Xảo vĩnh viễn đều là ngoài dự đoán của mọi người.

****

Ngày tiếp theo, thời tiết trong xanh, ngàn dặm không mây, vô cùng thích hợp ra ngoài đi xa.

Thẩm Thất Xảo ôm tay nải trong

ngực ngồi xổm bên góc tường, sờ cằm của mình, vẻ mặt ngưng trọng dường như suy nghĩ chuyện lớn đời người.

Cửa lớn Thượng Quan gia cách đó không xa rất có khí thế, đương nhiên trọng điểm không phải là cánh cửa kia rất rộng lớn, mà là một đám người đứng nói chuyện ở cửa ——- Thượng Quan Thông cùng Phong Thần Ngọc, bọn họ đang nói lời tạm biệt với nhau, chẳng qua, lúc bọn họ phải phất tay nói tạm biệt, một người khác đến đây, là cái tên Liễu gia bảo kia.

Sau đó, ba người nhất thời nói chuyện với nhau, sắc mặt liền thay đổi ý nghĩ rất sâu xa, ít nhất là nàng cảm giác như thế này.

“Thất Xảo mau ra đây.” Phong Thần Ngọc đột nhiên lên tiếng gọi.

“Thẩm cô nương —–”

Người hầu của Thượng Quan gia cũng gọi theo.

Nói thật, nàng thật không muốn đi ra ngoài, chẳng qua nơi nàng ngồi xổm vừa lúc cách cửa lớn không xa, bị người ta phát hiện là vấn đề sớm muộn.

“Tìm muội có chuyện gì?” Nàng chậm rãi bước thong thả đến cửa lớn.

Phong Thần Ngọc nói: “Đại công tử của Liễu gia bảo có việc muốn nhờ.”

“Muội cũng không phải là người trong giang hồ.” Thẩm Thất Xảo ôm tay nải mặt ủ mày chau nói.

“Nhưng mà, cô chính là thần y.” Sắc mặt Liễu Dật Thanh cực kỳ xúc động.

“Lẽ nào trong giang hồ không có bí mật đáng nói sao?” Thẩm Thất Xảo hoài nghi, ít nhất trước mắt là nàng vô cùng nghi ngờ.

“Nơi nơi đều là bí mật.” Đây là giải đáp của Phong Thần Ngọc. Rất nhiều người thân thủ lại khác ở chỗ, chính là bởi vì đã biết rất nhiều bí mật không nên biết.

Nàng không phục. “Vậy tại sao hắn lại nói muội là thần y?”

Hắn cười cười. “Thất Xảo, theo huynh biết, cho tới bây giờ đều là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dậm.”

Thẩm Thất Xảo dùng sức trừng hắn.

“Muội đại náo lôi đài tỷ võ chiêu thân của Tiêu Thấm Lan, sớm đã nổi danh giang hồ, hơn nữa sau đó mọi người giang hồ biết được muội ngay cả độc Đường Phóng hạ cũng giải được thì, sớm biết được muội tinh thông y thuật, tuyệt không phải hạng bình thường.” Phong Thần Ngọc rất có lòng tốt giải thích.

Mất mặt sờ sờ tóc dài phía trước, vẻ mặt nàng có chút buồn bực. “Rất thích chõ mũi vào chuyện của người khác quả nhiên không phải thói quen tốt.”

“Cuối cùng muội cũng hiểu được.” Hắn bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thẩm cô nương, mong rằng tôn giá đến tiểu tệ bão ở vài ngày.” Liễu Dật Thanh ở một bên chắp tay thi lễ. (Tôn giá: xưng hô tôn trọng người đối diện.)

Nàng như có điều suy nghĩ nhìn yên ngựa nạm vàng đai bạc của hắn, ý cười bên môi càng lúc càng lớn. “Ta sớm đã nói Liễu gia bảo rất có tiền.”

Liễu Dật Thanh đột nhiên không duyên cớ một thân đổ mồ hôi lạnh, cảm giác tựa như mời đến một đại phiền toái.

“Biểu ca, vậy chúng ta đi đến Liễu gia bảo ở thêm vài ngày đi!” Thẩm Thất Xảo hưng phấn lên.

Phong Thần Ngọc đồng tình nhìn Liễu Dật Thanh.

“Muội quyết định, muội không muốn ngồi xe ngựa già cũ kỹ trước kia của huynh đâu, muội muốn Liễu công tử thuê một kiệu lớn tám người khiên cho muội ngồi.” Nàng mặt mày hớn hở nói.

“Được.”

“Liễu công tử, phiền huynh đi thuê kiệu đi, ta vẫn chờ ở đây.”

“Tại hạ đi ngay.” Liễu Dật Thanh phi thân mà đi.

“Thất Xảo, cần gì phải trêu chọc hắn chứ?” Phong Thần Ngọc có chút không đồng ý cách làm của nàng.

Vẻ mặt của nàng lại ngưng trọng ngoài dự đoán của mọi người. “Biểu ca, huynh có biết thân thể của Liễu lão phu nhân mắc bệnh nan y đã nhiều năm không?”

“Biết.” Đệ tử Cái Bang khắp thiên hạ, biết chút tin tức đó thật cũng không phải việc khó.

“Nhưng huynh có biết Liễu gia bảo từng phái người đến Dong Nhân Cốc cầu y không?”

“Không biết.”

“Cho nên, “ Thẩm Thất Xảo thở dài, “Thế này nếu muội không muốn đi Liễu gia bảo, nhưng làm sao có thể làm cho bọn họ rất hài lòng?”

Sự tình kỳ thực rất đơn giản, chẳng qua là mọi người nghĩ đến quá phức tạp mà thôi.

“Muội sẽ cứu Liễu lão phu nhân sao?” Lo lắng của Phong Thần Ngọc cũng không phải là dư thừa.

Chỉ thấy nàng đảo mắt, nhún nhún vai nói: “Huynh còn nhớ rõ ba nguyên tắc không chữa của muội chứ? Bệnh trạng của Liễu lão phu nhân chính là điều thứ ba kia, cho nên lúc muội nghe người của Liễu gia bảo thuật lại bệnh tình, liền cự tuyệt.”

Hắn gật đầu. “Cho nên, người Liễu gia chỉ có thể hướng Phật tổ cầu nguyện.”

“Đúng vậy.”

“Hiếm có muội cũng không cho bọn họ sẽ có bao nhiêu chẩn kim.” Phong Thần Ngọc nở nụ cười.

Thẩm Thất xảo nhìn hắn. “Muội đã có trượng phu giàu có nhất thiên hạ, vì cái gì còn muốn liều mình vơ vét của cải?”

“Huynh còn chưa lấy muội.” Hắn không nhịn được nhắc nhở nàng.

Nàng phất phất tay. “Không quan trọng, hộm nào chúng ta chọn một ngày tốt ngày lành bái đường là được rồi.”

Phong Thần Ngọc bỗng nhiên lại vẫn không nói ra lời.

Vẻ mặt Thượng Quan Thông lại trợn mắt há hốc mồm, tuy sớm biết rằng Thẩm Thất Xảo không phải giống như nữ tử thế tục, nhưng bộ dạng rất ngược ngạo chế giễu thảo luận hôn sự bàn về xuất giá như thế này, hắn vẫn không thể không giật mình.

“Đời người lúc sống, quan trọng nhất vui vẻ.” Nàng nhìn mây bay phía chân trời, nhẹ nhàng nói ra một câu.

Trong lòng Phog Thần Ngọc khẽ rung. Đúng thế, cuộc sống đơn giản vui vẻ vẫn là theo đuổi của Thẩm thúc, mà Thất Xảo đương nhiên cũng kế thừa tư tưởng luôn không màng danh lợi của cha mẹ nàng.

“Cho nên, Thượng Quan Thông, van xin huynh sau này không cần khuôn mặt cứng nhắc của huynh, thật sự khiến ta nhìn thấy thật không thoải mái.” Nàng đột nhiên chuyển hướng Thượng Quan Thông nói một câu như vậy, lại nhanh như chớp chạy đi.

Phong Thần Ngọc cúi đầu buồn cười.

Thượng Quan Thông yên lặng nhìn về phía xa xa, một lời chưa thốt.

Phong Thần Ngọc đưa tay vỗ vỗ vai hắn. “Thượng Quan, chúng ta thật sự phải cáo từ.” Bởi vì hắn đã thấy được Liễu Dật Thanh thuê kiệu lớn tám người đang chậm rãi đi đến.

“Thứ cho không tiễn xa được.” Thượng Quan Thông chắp tay nói.

“Sau này sẽ có cơ hội.”

“Sau này sẽ có cơ hội.”

Phong Thần Ngọc xoay người rời đi, đi về phía nơi Thẩm Thất Xảo ở.

Thẩm Thất Xảo đã đi đến trên một gốc cây bên đường, đang trông ra xa đỉnh kiệu thoạt nhìn vô cùng khí phái kia.

“Thất Xảo, đứng cao chưa hẳn trông ra xa được.” Phong Thần Ngọc không nhịn được nhắc nhở nàng.

“Huynh nói nếu Liễu công tử đột nhiên tìm không thấy muội sẽ là vẻ mặt gì?”Nàng đột nhiên nảy ra một ý tưởng ngoài dự đoán.

“Rất khó coi.” Đáp án này một chút cũng không cần hoài nghi.

“Cho nên, hù dọa hắn.” Nàng cười hì hì nói.

Phong Thần Ngọc không nói gì.

Liễu Dật Thanh giục ngựa đến, lại không nhìn thấy người cần phải đợi ở bên cạnh Phong Thần Ngọc, mặt không khỏi lộ vẻ nghi ngờ. “Thẩm cô nương đâu?”

Phong Thần Ngọc nghe vậy không nói, nhưng càng không ngừng ho khan, hơn nữa rất có tình thế càng không thể cứu vãn, bởi vì người trên cây đang liều mình xua tay ra hiệu với hắn.

“Phong bang chủ, chẳng lẽ Thẩm cô nương thay đổi chủ ý?” Vẻ mặt Liễu Dật Thanh lo lắng lên.

“A…” Một tiếng

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT