|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Đằng vương phi than thở khóc lóc lên án. “Hắn lại còn bắt đầu đổ oán lên chúng ta…”
“Đừng nói đến chuyện này nữa!” Đằng vương gia không muốn nhắc lại chuyện xưa, lại đem con trai duy nhất đẩy xa hơn. “Về phần chuyện Thịnh nhi, cha bây giờ liền kêu nhũ mẫu đến, muốn nàng xem tình huống đến quyết định muốn hay không muốn cho hắn ăn canh uống nước, đừng thân thể đứa nhỏ bị tổn thương.”
Chu Kí Vân khôi phục biểu tình thâm trầm lạnh nhạt.“Vậy cũng không cần, sau này có liên quan đến chuyện Thịnh nhi, để cho nhũ mẫu các nàng trực tiếp đến xin chỉ thị con, từ con đến làm quyết định, không dám lại làm phiền cha mẹ.”
“Ngươi sợ nương hại chết hắn sao?” Đằng vương phi hổn hển hỏi.
“Con không dám.” Giọng điệu hắn càng lạnh nhạt. “Chẳng qua Thịnh nhi là trách nhiệm của con, chuyện của hắn đương nhiên do con làm chủ.”
Đằng vương gia vì bình ổn tranh chấp của mẫu tử bọn họ đành phải gật đầu đáp ứng. “Được rồi! Cứ quyết định như vậy, ai cũng đừng nói nữa.”
“Cám ơn cha, như vậy con cáo lui trước.” Nói xong, Chu Kí Vân liền đứng dậy ly khai.
Đợi hắn bước ra cửa, chung quy cảm thấy như là vừa đánh một trận, toàn thân đều mau mệt lả.
Cũng bởi vì song thân chỉ có hắn – một con độc nhất như vậy, cho nên Chu Kí Vân hiểu rõ mình không có quyền lợi bốc đồng, phải chịu trách nhiệm cũng nhiều hơn, nhưng là cũng bởi vì như vậy, hắn không thể bảo vệ mẹ đẻ Thịnh nhi, hiện tại thiếu chút nữa ngay cả Thịnh nhi cũng không bảo hộ được, hắn làm cha thật thất bại.
Nhưng mà như đã nói qua, hắn thật sự muốn cảm tạ vị thê tử vừa mới tiến môn mới hai ngày này, thật sự muốn cảm tạ thế tử phi của hắn, hôm nay nếu không có nàng ở đây, chỉ sợ mình không có phát giác được vấn đề nghiêm trọng như vậy, trong tận đáy lòng Chu Kí Vân nghĩ ngợi nói.
“Duyên phận thế tử nói không chừng đã đến…”
Ngày đó Quan Hiên Vũ đã nói qua, lời nói đó lại vang lên ở bên tai hắn.
Chu Kí Vân hít vào một hơi thật sâu, cho dù Thanh Đại thật sự cùng hắn hữu duyên, hai người thật sự nhất định trở thành vợ chồng, nhưng là hắn thật sự có thể nắm chắc được nó sao? Mà hắn có năng lực cho nàng cái gì?
Hắn thật sự mờ mịt.
Ước chừng qua một cái canh giờ (khoảng 2 tiếng), Chu Kí Vân nghĩ rằng Thịnh nhi hẳn đã tỉnh ngủ, vì thế đi ra thư phòng rồi đi vào viện con ở.
“… Thịnh nhi, giơ cánh tay lên…”
Trong phòng ngủ truyền đến tiếng nói Thanh Đại mềm mại chậm rãi, làm cho hắn vừa mới bước vào cửa phòng cảm thấy tò mò, đi về phía trước hai bước, liếc thấy nàng đang giúp Thịnh nhi đo đồ.
Nhũ mẫu không chú ý tới Chu Kí Vân đã đi vào cửa phòng, chỉ cảm thấy thế tử phi này rất hay chõ mõm vào nhiều chuyện, một lát trông nom việc ăn cơm, một lát lại trông nom chuyện y phục, làm hại mình bị thế tử mắng.
“Thế tử phi, Thịnh thiếu gia lớn rất nhanh, may nhiều bộ đồ mới như vậy, một lúc sẽ mặc không hết…” Nhũ mẫu quyết định tìm cơ hội đến trước mặt Vương phi kể lể một phen.
Nghe xong, Thanh Đại vẫn như cũ ngậm cười nhạt. “Nhũ mẫu không cần lo lắng, nếu như quần áo Thịnh nhi mặc không hết, cũng có thể đưa cho đứa nhỏ cùng khổ khác mặc, sẽ không lãng phí, về phương diện giặt tẩy, ta sẽ bảo tỳ nữ của mình lại đây lấy giặt, sẽ không làm phiền đến các ngươi.”
Lời nói này ngoài mặt nghe tương đối khách khí, nhưng mà ý tứ châm chọc rất nặng nề làm cho trên mặt nhũ mẫu lúc trắng lúc xanh, vội vàng nặn ra khuôn mặt tươi cười.
“Thế tử phi sợ rằng đã hiểu lầm, nô tỳ không ngại phiền toái… Ách? Thế tử tới…” Cho đến lúc này mới liếc thấy bóng dáng cao lớn ở ngay một bên, làm cho nhũ mẫu bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.
Chu Kí Vân liếc nhìn bà vú đang cúi đầu. “Nếu nhũ mẫu tuổi lớn, ngay cả vài món quần áo đều giặt không nổi, ta có thể cho những người khác đến thay thế ngươi chiếu cố Thịnh nhi.”
“Không, không, không, nô tỳ còn chưa lão, còn giặt được…” Nhũ mẫu sợ tới mức suýt nữa quỳ trên mặt đất.
“Nếu hai tỳ nữ hỗ trợ chiếu cố Thịnh nhi còn chưa đủ, bất cứ lúc nào cũng có thể ra ngoài.” Chu Kí Vân lại nhìn nhũ mẫu liếc một cái, nghĩ đến con vừa ra sinh ra liền được nàng nuôi cho đến lớn, ở trước mặt mình luôn đối với Thịnh nhi hỏi han ân cần, chẳng lẽ từ trước đã bị nàng lừa.
“Đủ rồi! Đủ rồi!” Nhũ mẫu bị dọa trắng mặt, chỉ sợ bị đuổi ra vương phủ.
“… Tốt lắm, đều đã đo tốt lắm.” tuy rằng Thanh Đại không có quay đầu nhìn, nhưng đối thoại giữa trượng phu và nhũ mẫu đều nghe thấy được tất cả. “Thịnh nhi, nương sẽ giúp ngươi làm vài món quần áo mặc mùa hè, cho dù chơi cả người bị bẩn cũng không sợ không có đồ thay.”
Nếu không phải do thê tử nhắc nhở, Chu Kí Vân còn không biết con cần may thêm vài bộ đồ mới thường. “Việc này sẽ có người phụ trách, không cần ngươi động thủ.”
Thanh Đại dịu dàng cười cười.“Vậy làm phiền tướng công nói một tiếng với người phụ trách, đứa nhỏ mau lớn, chiều dài quần cùng tay áo trừ hao dài hơn một ít phân, khi lớn hơn một chút còn có thể sửa chữa.”
“Ừ, ta đã biết.” Hắn ghi tạc trong lòng.
“Nhũ mẫu.” Thanh Đại liếc cười mở miệng.
“Thế tử phi có gì phân phó?” Ở trước mặt Chu Kí Vân, nhũ mẫu cũng không dám vô lễ.
“Bắt đầu từ ngày mai, buổi sáng khi Thịnh nhi thức dậy, liền dẫn hắn đến chỗ ta, về phần ba bữa của hắn ta sẽ cho người chuẩn bị, đến buổi tối lại cho hắn trở về nơi này ngủ.” Nàng không phải dùng giọng mệnh lệnh, nhưng giọng điệu lại không cho phản bác.
Nhũ mẫu cười gượng một tiếng. “Như vậy thế tử phi rất vất vả…”
Ngay cả Chu Kí Vân cũng kinh ngạc nhìn Thanh Đại, dường như không dự đoán được nàng nguyện ý làm như vậy, hắn cũng không dám yêu cầu thê tử làm đến trình độ này.
“Dù sao trong tòa vương phủ này, thế tử phi ta là người thanh nhàn nhất, vừa đúng lúc có thể cùng Thịnh nhi bồi dưỡng cảm tình nhiều hơn, dù sao trên danh nghĩa, hắn là con ta, nhũ mẫu, ngươi nói có phải hay không?” Thanh Đại bề ngoài nói cười yến yến, nhưng ý tứ nhắc nhở đối phương nặng nề, nếu là con trai của nàng, cũng không cho phép bị người làm bắt nạt.
“Vâng, vâng…” Nhũ mẫu nào dám nói chữ “Không”.
“Liền theo thế tử phi nói đi làm.” Chu Kí Vân làm quyết định cuối cùng.
“Vâng, thế tử.” Nhũ mẫu khúm núm nói.
Thanh Đại nhìn hắn gật đầu. “Cám ơn tướng công.”
Kế tiếp, trước khi dùng bữa tối, Chu Kí Vân cũng nán lại trong sân viện của con, đứng ở ngoài hiên hắn nhìn bóng dáng nho nhỏ ngồi xổm trong vườn, đem cục đá nhỏ từng cái một xếp chồng lên, nghĩ đến chính mình chưa có thời gian tới cùng hắn chơi, Thịnh nhi đều giống như vậy một mình chơi đùa, lòng liền đau như đao cắt.
Nhìn một lát, hắn mới đưa ánh mắt về hướng mặt thê tử bên cạnh, có rất nhiều lời trong lòng muốn nói, lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Cho dù không quay đầu nhìn, Thanh Đại cũng có thể cảm giác được ánh mắt trượng phu chiếu tới, hai má không khỏi nóng lên, có chút không được tự nhiên hỏi: “Tướng công làm cái gì nhìn ta như vậy?”
Tuy rằng đã đem Chu Kí Vân trở thành trượng phu của mình, ứng theo thân phận vợ chồng đến đối mặt, có thể bảo trì bình tĩnh cùng lý trí, cho đến lúc phát hiện hắn ánh mắt có biến hóa, nóng bỏng hơn, còn có cổ cảm giác bị áp bách giữa nam nhân và nữ nhân, Thanh Đại nhịn không được đỏ mặt.
Hắn ho nhẹ một tiếng, đem tầm mắt dời. “Ngươi nói với nhũ mẫu những lời này, là cố ý nói cho ta nghe, để cho ta biết Thịnh nhi gặp phải đối đãi gì đi?”
“Ta không hiểu ý tứ tướng công.” Thanh Đại chỉ biết nam nhân này là người thông minh, một chút liền thông suốt.
Khóe miệng Chu Kí Vân nhẹ kéo ra một cái ý cười rõ ràng.“Từ đồ ăn lúc sáng đến vụ quần áo mới vừa rồi, ngươi không muốn trực tiếp làm rõ, vì thế dùng phương thức vòng vèo mà nói cho ta nghe là lo lắng… sẽ đắc tội nhũ mẫu sao?”
“Nếu thật sự là như vậy thì sao?” Nàng cười tươi thản nhiên hỏi lại.
“Nhũ mẫu bất quá chỉ là người làm, mà ngươi là thế tử phi, không cần lo lắng đắc tội nàng.”
Chu Kí Vân cho là nàng vừa mới gả tiến vào, khó tránh khỏi sẽ có chỗ băn khoăn, như vậy hắn có thể cho nàng cam đoan, có mình làm chỗ dựa sẽ không có vấn đề gì.
Thanh Đại nhìn nghiêng liếc một cái. “Tướng công là cái người thông minh, nhưng mà… cũng thật đơn thuần.”
“Đơn thuần?” vẻ mặt Chu Kí Vân quái dị nghiêng đầu trừng nàng, bởi vì mình cho tới bây giờ chưa từng bị người nào dùng hai chữ này để hình dung.
Nàng cười khẽ vạch trần đáp án. “Ta lo lắng đắc tội không phải là nhũ mẫu, mà là sợ đắc tội chỗ dựa sau lưng nhũ mẫu, tướng
công nhất định biết ta đang nói ai.” Có thể để cho nhũ mẫu không có sợ hãi như vậy, không phải là ỷ có thế lực mạnh mẽ dựa vào sao.
“… Ngươi nói đúng.” Hắn bừng tỉnh đại ngộ nói.
“Mẹ chồng nàng dâu đánh nhau, chịu thiệt nhất định là con dâu, ta cũng không muốn bị gán cho tội danh bất hiếu.” Thanh Đại một lời nói giải thích rõ.
Chu Kí Vân lại lần nữa nhìn chằm chằm nàng.“Hiên Vũ thật sự quá coi thường ngươi.”
“Đa tạ khích lệ, Quan Tam thiếu gia mới thấy qua ta một lần,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




