watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:00 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3465 Lượt

là đang lầm bầm với chính mình hơn “ ở đó sử dụng dược rất độc đáo, ta vẫn muốn đi xem để học hỏi, chờ ta tìm hiểu tin tức đầy đủ, nếu lộ trình không quá gian nguy, có thể ta sẽ mang ngươi cùng đi”

Đột nhiên, như là nghĩ tới cái gì, chỉ thấy Hoắc Tây Du cố ý hất mặt, bộ dáng ra vẻ hung tợn, cường điệu “ ta tuyệt đối không phải là vì ngươi, chính là thuận tiện, chỉ có thế thôi, biết không?”

Lời này đã muộn, Kim Thố vốn đã biết hắn khẩu xà tâm phật, không thể nghĩ trên đời còn có người nào thiện lương giống như hắn vậy?

Hắn luôn nghĩ về người khác, cho dù ngoài mặt không thèm để ý nhưng ở trong lòng luôn nghĩ biện pháp giúp họ, lại luôn cố ý tỏ ra hung dữ, không muốn để người khác thấy hắn lo lắng hay hỗ trợ họ…

“Vậy còn ngươi?” trong lòng tràn ngập vui sướng và cảm động, Kim Thố đột nhiên nghĩ đến cuộc hôn nhân này, hắn lo lắng suy nghĩ của mọi người, quan tâm giấc mộng của nàng nhưng lại không nghe ý muốn của hắn.

“Ta?” Hoắc Tây Du quả thật là say, không thể phản ứng kịp với câu hỏi của Kim Thố, nghiêm trang đáp “ ta cảm thất có chút mệt mỏi”

Đã được dạy dỗ qua những gì phải làm sau khi xuất giá, Kim Thố liền tự động chạy đến bên hắn, giúp h

hắn thay quần áo…Thay quần áo?

Cho

đến lúc này, Kim Thối mới nghĩ tới đêm động phòng hoa chúc…

Khuôn mặt nàng đỏ bừng, cái gọi là xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, nàng còn chưa có chuẩn bị tâm lý, không biết phải làm thế nào, thậm chí cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Ngươi đi ngủ đi”, Hoắc Tây Du nói.

Kim Thố ngoan ngoãn nằm về phía bên trong giường, đáy lòng khẩn trương lại sợ bị thương tổn…

Hoắc Tây Du nằm xuống phía ngoài, nói “ Tiểu Thố Tử, tuy rằng ta không thật trông chờ chuyện thành thân này, nhưng đã bái đường xong, ngươi yên tâm sau này ta sẽ tận lực đối xử tốt với ngươi, sẽ không khác với trước kia”

“Cám ơn.” Bởi vì không biết nói gì, Kim Thố chỉ có thể cám ơn hắn.

“Không cần cảm tạ, về sau, còn thỉnh chỉ giáo nhiều hơn.”

“Ngươi cũng vậy, về sau còn thỉnh chỉ giáo nhiều hơn”, Kim Thố đáp lại, sau mới phát hiện những lời này lại nói trong đêm động phòng hoa chúc có gì là lạ…

Không xác định hắn còn có thể nói thêm gì, Kim Thố chờ…chờ…nhưng không có!

Nhìn hắn ngủ, Kim Thố không biết nên nói thế nào mới tốt.

Cứ như vậy?

Ngủ?!

Này…… Cái gọi là đêm động phòng hoa chúc…… Cái kia…… Trong truyền thuyết xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng…

Không biết nên nói là thở dài nhẹ nhõm một hơi? hay là thất vọng?

Sờ sờ cái mũi, phiền não nhiều như vậy, lo lắng lâu như vậy, nàng cũng mệt mỏi lắm rồi.

Ngủ liền ngủ đi.

Chương 6

Ngày hôm sau tân hôn, đối với Kim Thố mà nói chính là kinh tâm động phách.

Không ngờ mình lại ngủ say như vậy, đây là sai phạm thứ nhất của nàng, cho dù mấy ngay nay lo lắng và mệt mỏi là cho nàng ngủ rất ngon, nhưng nàng không phạm phải sai lầm này.

Khi mới tỉnh lại, phát hiện bênh cạnh có ngươi, nàng lại kinh hoảng hét lên một tiếng là sai lầm thứ hai. Cho dù nàng có cảm thấy xa lạ thế nào, tỉnh lại phát hiện có ngươi ôm mình thật đáng sợ thế nào thì cũng không nên làm mất mặt tân hôn phu quân như vậy.

Chuyện kế tiếp nàng lại càng không muốn nghĩ tới, đi phụng trà cho cha mẹ chồng, nàng lại làm đổ hai chén trà nóng làm công công, bà bà mất mặt.

Nàng uể oải thật muốn khóc, lại cố nén mà đi thăm bệnh bà nội, kết quả nàng mang danh nghĩa là cháu dâu xung hỉ vừa mới vào phòng, cẩn thận bưng đến cho bà một ly trà nóng, tiến hành nghi thức phụng trà…Bà nội hộc máu.

Kim Thố quả thực sợ hãi!

Lão nhân gia đang bình an nằm trên giường, vậy mà khi nàng vừa đến gần lại giống như cá bị bắt lên bờ, giật giật mấy cái rồi ói ra một ngụm máu, rốt cuộc đây là thế nào?

Máu phun ra, Kim Thố kinh sợ đến không thể động đậy, cuối cùng đương nhiên là rối loạn một đoàn, kết quả nàng còn chưa rõ tình huống thế nào thì đã bị thỉnh ra khỏi phòng.

Đã đến mức này, nàng bắt đầu cam chịu, hoài nghi kiếp trước mình đã tạo nghiệt gì cho nên đời này mới bị vận mệnh trêu chọc như vậy?

Làm cho rối loạn như vậy, nàng sẽ làm dâu hiền của Hoắc gia như thế nào đây?

Càng nghĩ tâm càng loạn, hoàn toàn không dám tưởng tượng vận mệnh tiếp theo là thế nào…

Sau khi tỉnh rượu liền khôi phục bộ dáng thường ngày, Hoắc Tây Du nhìn vẻ mặt đầy cảnh giác, sợ hãi của Kim Thố, như là sợ vừa mới gả đến đã bị biến vào lãnh cung, bị chồng ruồng bỏ.

“Sao lại ngồi đây?”, thấy nàng đáng thương ngồi trong góc, hai má phơi nắng đỏ bừng, Hoắc Tây Du trực giác nhăn mi.

“ Thưa thiếu gia, thiếu phu nhân nói muốn chờ ngài cùng đi ra”, nha hoàn sợ bị giận chó đánh mèo liền nhanh chóng đáp lời.

“Không phải nói ngươi quay về phòng rồi sao?”, Hoắc Tây Du không rõ nàng đứng lại chờ là có ý gì, không phải ngay từ đầu hắn đã kêu nàng quay về rồi sao?

“Ta, ta muốn biết bà nội sao, sao rồi…”, giọng càng nói càng nhỏ dần, Kim Thố rất lo lắng, ánh mắt cũng đỏ lên, thật đáng thương, đáng thương nói “ ta thật sự cái gì cũng chưa làm, ngươi nhất định phải tin ta, bà đột nhiên hộc máu, ta cũng hoảng sợ…”

“Ngươi nói cái gì?”, Hoắc Tây Du vẫn chưa xác định được nàng muốn nói cái gì, nhất thời phản ứng.

“Kim Thố a, ngươi thật sự là phúc tinh của Hoắc gia chúng ta”, Hoắc lão gia đi ra sau, thấy con dâu mới, vẻ mặt liền vui mừng.

“Đã nói với Tây Du xung hỉ tuyệt đối có hiệu quả, hắn còn không tin”, Hoắc phun nhân cười ha ha, phi thường hào sảng vỗ lên lưng co ba cái, thị uy nói “ giờ thì ngươi không phản đối nữa đi?”

“Đừng nháo con, còn phải chuẩn bị sắc thuốc cho nương”, Hoắc lão gia tập trung vào chính sự, lại quay sang dặn dò con trai “ con dâu còn chưa quen nếp sống trong nhà, ngươi mang nàng đi dạo chung quanh một chút, chuyện bà nội không cần lo lắng quá”

“Hôm nay trước hết tha cho ngươi, không so đo với ngươi, mang con dâu đi chơi đi.” Hoắc phu nhân miệng nói xong, trong lòng đã tính nên nấu canh gì để bà bà bồi dưỡng.

Hai ông bà lão thương lượng với nhau rồi cùng rời đi, Kim Thố nhìn bóng dáng bọn, rồi quay sang mờ mịt nhìn Hoắc Tây Du.

Tình huống này là sao?

“Bà nội không có việc gì.” Thấy nàng vẻ mặt hồ nghi, Hoắc Tây Du giải thích:“Nguyên bản mạch nhược, chỉ còn một hơi, nhưng có điểm tà môn, khi huyết ứ được phun ra, khí huyết vốn ngưng trệ lại vận hành, chỉ cần điều dưỡng tốt thì sẽ không chết, không có gì đáng ngại”

Kim Thố nhẹ nhàng thở dài một hơi “ cho nên không phải là ta làm hại”

“Làm sao có thể là ngươi làm hại?” Hoắc Tây Du đối này giả thiết cảm thấy kinh ngạc.

Hắn nói chưa dứt lời, Kim Thố đã tràn ngập bi thương, nói “ vừa mới rồi, ta còn tưởng là ta làm hại, đang suy nghĩ chắc ta xong đời rồi, mới thành thân ngày đầu tiên đã hại bà nội bị hộc máu, về sau nên làm thế nào bây giờ…”

Với cá tính của Hoắc Tây Du, có thể tưởng tượng được hắn nghe xong chẳng những cười nhạt còn có thể mắng nàng nhàm chán.

Nhưng không hiểu vì sao khi nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của Kim Thố, sự mất kiên nhẫn bình thường không thấy đâu, ngược lại hắn còn cảm thấy Tiểu Thố Tử đáng yêu như vậy…Khoan, có phải hắn vừa mới dùng hai từ “ đáng yêu” hay không?

Hoắc Tây Du đối với cảm giác này có chút kỳ quái, đặc biệt là ý tưởng muốn vuốt ve hai gò má của nàng, làm cho hắn có chút không thích ứng, đành phải tìm cách phân tán tư tưởng “ không có chuyện gì, đừng suy nghĩ lung tung, cha mẹ tuy mê tín nhưng đối với chuyện hôm nay đều nghĩ ngươi là con dâu mang đến may mắn…Đi thôi”

Thấy Kim Thố còn mơ mơ hồ hồ, Hoắc Tây Du liền kéo nàng đứng lên…

“Ta mang ngươi đi dạo trong phủ, chút nữa thì ra ngoài một lát”, hắn nói.

Kim Thố nhìn hắn, tay lại bị người ta nắm, hai má vì phơi nắng đỏ bừng, nhìn không ra khác thường nhưng trong lòng thực sự là xao động.

“Đi thôi.” Hoắc Tây Du coi như vô cảm, đem nàng kéo sau liền dẫn đầu đi.

Bỗng dừng lại, sau đó nhìn về phía tay bị nàng nắm chặt.

Tiếp theo, tầm mắt di dời lên trên, nhìn thần sắc không tự nhiên lắm của nàng…Hai gò má đỏ bừng, nhìn cũng như mới vừa rồi nhưng lại làm tâm thần Hoắc Tây Du nhiễu loạn vài phần, hắn không hiểu nguyên cớ, chỉ cảm thấy không được tự nhiên nhưng hắn sẽ kiên quyết không thừa nhận mình đã bị ảnh hưởng.

“Đi thôi.” Kim Thố nói nhỏ.

Hoắc Tây Du không nói chuyện, nhưng cũng không bỏ tay nàng ra, chỉ là nhìn nàng một cái rồi quay đầu, lẳng lặng nắm tay nàng đi tiếp.

Chuyện thành thân, Hoắc Tây Du bắt đầu phát hiện hắn đã nghĩ quá đơn giản.

Ban đầu đồng ý cuộc hôn nhân này là vì tránh phiền toái.

Ngẫm lại, đúng như lời Quản Tam Quốc khuyên hắn, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, thành thân là chuyện sớm muộn gì cũng phải xảy ra.

Tuy rằng nói là sớm hay muộn cũng thế, nhưng nếu lúc này hắn nhận thức tiểu thê tử này thì sau này nhất định sẽ không bị nhắc đi nhắc lại nữa, Kim lão gia cũng không lo lắng, cha mẹ cũng không vì chuyện xung hỉ mà suốt ngày chỉ cây dâu mắng cây hòe, cho rằng hắn bất hiều, oán hắn không chịu làm chuyện gì đó cho bà nội.

Trừ bỏ vì làm cho các trưởng bối yên lòng, thêm vào còn có lý do để Kim Thố tránh xa sự bảo hộ quá

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT