watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:00 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3471 Lượt

đi.

Hoắc Tây Du sắc mặt đồng dạng trầm xuống.

Không cần nhiều lời, bọn họ cũng biết có người sẽ tìm cứu binh đến tìm người.

Người nọ không cần nói cũng biết chắc chắn là Kim Bình.

Chương 5

Tiếng ầm ầm vang lên…

Tiếp theo tiếng sấm là mưa to trút xuống, bên trong ngôi miếu đổ

Hai mắt tròn vo của Kim Thố di chuyển liên hồi, xác định Quản Tam Quốc ra ngoài chưa về, Hoắc Tây Du thì đang ở bên cạnh lui cui nhóm lửa.

Ban ngày lo lên đường, nàng vẫn chưa có cơ hội nói chuyện riêng với Hoắc Tây Du, trận mưa to này đến thật đúng lúc, quả là ông trời tạo cơ hội.

Vận may chính là sấm chớp liên tục, mưa to như trút, làm cho ba người bọn họ phải tá túc trong ngôi miếu sơn thần đổ nát một đêm.

May mắm hơn nữa là Quản Tam Quốc tình nguyện ra ngoài kiếm củi để đốt lửa sưởi ấm, làm cho nàng và Hoắc Tây Du cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện riêng với nhau.

Lại nhìn nhìn bốn phía chung quanh…

“Tây Du ca ca.” Nàng cố gắng nói thật nhỏ “ ta biết Hoắc bà bà bịnh nặng làm cho ngươi lo lắng, ngươi nhất định rất nôn nóng trở về để nhìn bà”

Chuyện này đã mất quan đánh không đánh thắng được Quản Tam Quốc.

Tuy rằng trong Đồng Thành tứ thiếu, sẽ không có người đánh thắng tên võ si Quản Tam Quốc nhưng Hoắc bà bà bị bịnh nặng, Hoắc Tây Du là nhất mạch đơn truyền lại được bà nội hết mực yêu thương…nên chắc chắn hắn rất muốn nhanh trở về nhìn bà…

Nhưng dù là như vậy, Kinh Thố vẫn có vẻ xấu hổ.

Nàng đã lập chí ngao du bốn bể, viết một quyển Kim Thố du ký, cũng không dễ dàng mới có thể rời nhà ra đi, trốn được huynh trưởng quan tâm thái quá, có cơ hội hoàn thành giấc mộng.

Thời điểm nàng bị thương, đã nghĩ là mọi chuyện đã chấm dứt, sẽ bị ca ca bắt quay trở về nhưng không nghĩ tới ông trời lại giúp nàng một phen. Hoắc Tây Du với huynh trưởng bất hòa, nhất thời tức giận mà bắt nàng đi, làm cho vết thương của nàng có người chăm sóc mà cũng tạo thêm cho nàng một cơ hội.

Trong thời gian dưỡng thương, nàng đối với tính tình của Hoắc Tây Du cũng có hiểu biết, biết hắn khẩu xà tâm phật, cũng không phải là người không thể thương lượng.

Cho nên nàng vẫn tính sẽ tìm hội nói với hắn, có thể rời đi, để cho nàng tiếp tục kế hoạch bị gián đoạn, hoàn thành giấc mộng…Nàng dự tính như vậy, nhưng sự tình lại phát triển thành…

Nhưng thế nào dự đoán được đâu?

Nghĩ rằng mọi chuyện đang tiến triển thuận lợi, đột nhiên Quản Tam Quốc xuất hiện, đương nhiên là do huynh trưởng nàng nhờ vả, không ngờ cũng đồng thờ mang tới tin tức bà nội của Hoắc Tây Du bịnh nặng.

Nếu như là ủy thác của ca ca nàng, nàng có thể cá…cá rằng Hoắc Tây Du vì còn tức giận nên sẽ vẫn giữ lại nàng…đương nhiên xác suất đúng là khá thấp.

Bất luận là Hoắc Tây Du chưa nguôi cơn giận, muốn động thủ thì cũng không phải là đối thủ của võ si Quản Tam Quốc, cho nên nếu cá thì chỉ có thể đoán là Hoắc Tây Du vì chưa nuốt được cơn tức, nên sẽ giúp nàng bỏ chạy lấy người.

Hy vọng phi thường xa vời, nhưng vẫn phải luôn luôn hi vọng!

Nhưng chuyện bà nội bị bịnh nặng làm rối loạn tâm thần của Hoắc Tây Du, làm cho nàng không có cơ hội nói chuyện, chỉ có thể đi theo cùng…Nhưng nàng không muốn cứ như vậy mà ngoan ngoãn bó tay chịu trói nha.

“Ta lúc trước có nói với ngươi về giấc mộng của ta”, không biết Quản Tam Quốc khi nào quay trở lại, Kim Thố không còn thời gian để do dự nên phải nói thật nhanh “ ta sẽ rời nhà đi, ngoại trừ ca ca làm cho ta thở không nổi, còn bởi vì ta muốn dạo chơi khắp nơi, viết một cuốn du ký”

Nhíu mày, Hoắc Tây Du có chút ngoài ý muốn Tiểu Thố thế nhưng lại cho thời điểm này để tâm sự với hắn, tán gẫu về giấc mộng của nàng.

“Cho nên ta không thể trở về!” Kim Thố đưa ra kết luận “ Tây Du ca ca, việc này đối với ta rất quan trọng, ta nhất định phải tìm cơ hội để rời đi, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất”

Hoắc Tây Du vẫn im lặng, ra vẻ hắn đã hiểu ý tứ của nàng.

Một lúc sau hắn mới lên tiếng “ ngươi đang nói cho ta biết ngươi muốn biến giấc mộng thành hiện thực nên muốn ta đồng ý với ngươi, thừa dịp Tam Quốc không có ở đây mà để ngươi rời đi?”

Gật đầu, Kim Thố ra sức gật đầu, cảm thấy hắn thật sự là tri kỷ của nàng, vừa nói đã hiểu được.

Không ngờ, Hoắc Tây Du tiếp theo lại nói “ ngươi cảm thấy đang trong đêm tối, trời lại nổi giông bão, ta sẽ để cho một nữ hài tử đi loạn trong núi sao?”

Kim Thố nghẹn nghẹn, không có nghĩ tới sự an nguy, trong đầu cũng vì câu nói của hắn mà lành lạnh…

Nàng có thói quen nhìn sắc mặt người khá để đoán ý, cho nên theo lời hắn nói thì nàng đoán được hắn sẽ không trơ mắt nhìn nàng rời đi.

Há mồm, nàng muốn nói gì đó, nhưng có thể nói cái gì?

Trời quả thật đã rất tối, bên ngoài còn vang lên tiếng sấm ù ù, tiếng mưa như trút, lúc này mà nàng rời đi, một thân một mình trong núi vào lúc này quả thật không phải là hành động khôn ngoan.

Nhưng nàng cứ như vậy im lặng, cái gì cũng không nói sao?

Giấc mộng ngao du thiên hạ, giấc mộng viết thành cuốn sách Kim Thố du ký của nàng…nếu lúc này không nghĩ biện pháp, ngoan ngoãn trở về nhà thì sau này nàng muốn bỏ trốn thành công còn khó hơn lên trời.

Hoắc Tây Du nhìn nàng giống cá bị mắc câu, há miệng, giống như muốn nói gì đó mà lại không thốt lên lời, không hiểu sao lửa giận trong lòng lại giảm đi phân nửa.

“Kim Bình sẽ không đối với ngươi như thế nào.” khơi khơi ngọn lửa cho nó cháy bùng lên, hắn an ủi

“……” Nàng không buồn hé răng, bộ dáng rất là cô đơn.

“Hắn có tức giận, cũng chỉ đối với ta, về sau ta với Tam Quốc và Thủy Hử sẽ nói rõ, làm cho bọn họ khi xuất môn sẽ mang ngươi theo cùng, sự tình sẽ không quá tệ”, Hoắc Tây Du giải thích, nhưng trong lòng lại cường điệu rằng hắn chỉ là tùy tiện an ủi, tuyệt không vì nàng mà tính toán cái gì.

Kim Thố nghe vậy lại càng ủ rũ, nói nhỏ nói:“Ngươi không rõ.”

Hoắc Tây Du ngắm nàng liếc mắt một cái.

“Ta năm nay mười tám.” Nàng nói.

“Lại như thế nào?”

“Bởi vì ca ca luyến tiếc ta lại ở giữa gây khó dễ, cho nên ta mới ở nhà thêm hai năm, nếu không từ hai năm trước đã có bà mai tìm tới cửa”

Nếu nàng không nói, hắn cũng quên mất bình thường các cô nương mười lăm, mười sáu tuổi đều đã thành thân, mười bảy tuổi đã xem là chậm huống chi là mười tám tuổi”

“Phụ thân thường nói ca ca làm vậy sẽ hại ta”, Kim Thố thở dài, ưu tư nói “ bởi vì cho dù là đối tượng nào, ca ca đều có ý kiến, bơi móc một đống tật xấu của họ để từ chối, còn quay sang trách cứ phụ thân, nói Kim gia chúng ta không phải không nuôi nổi một nữ nhi, sao có thể tùy tiện gả trưởng nữ cho một a miêu, a cẩu nào đó, gần đây bọn họ còn vì chuyện này mà tranh cãi ầm ĩ”

Quả thật, mười tám tuổi đã bị cho là lỡ thì, nhưng dù nàng đã nói rõ, Hoắc Tây Du cũng không tưởng tượng ra được bộ dáng tiểu nha đầu trước mắt biến thành vợ, biến thành mẹ thì thế nào…

Hoắc Tây Du cho dù không muốn thừa nhận nhưng cũng đồng tình với Kim Bình, không thể vì nhất định phải thành thân mà tùy tiện gả nàng cho ai đó được, bởi vì nàng rõ ràng chính là hình dáng của một tiểu nha đầu a!

“Ngươi rất muốn lập gia đình sao?” nghĩ nửa ngày, Hoắc Tây Du lại đưa ra nghi vấn này.

“Vấn đề không phải vậy”, Kim Thố ai oán liếc hắn một cái.

“Cho nên là?” Hoắc Tây Du nguyện nghe rõ ràng.

“Vấn đề là, nếu ta không nhanh rời đi để thực hiện giấc mộng của mình, đợi đến khi phụ thân và ca ca ta tranh cãi xong, tìm được đối tượng bọn họ hài lòng, đem ta gả đi, ta càng khôn có cơ hội ngao du ngũ hồ tứ hải, vậy thì làm sao có thể viết Kim Thố du ký”, nàng uể oải nói.

Hoắc Tây Du không tiếp lời, bởi vì cũng không biết có thể nói cái gì.

Ánh lửa chiếu xuống, làm bộ dáng linh lợi của nàng có chút mông lung, yếu đuối lại bất lực, Hoắc Tây Du đột nhiên hiểu được vì sao Kim Bình không bỏ được muội muội này.

Hắn nghĩ, nếu hắn có một muội muội linh lợi, xinh xắn như Tiểu Thố muội tử, cho dù không quá mức như Kim Bình thì cũng có kiểu huynh trưởng bảo vệ đi.

“Tây Du ca ca, ngươi có giấc mộng không?” Kim Thố đột nhiên hỏi.

Hoắc Tây Du lại nhìn nàng một cái.

Chỉ thấy nàng thấp giọng lại nói:“Vậy ngươi biết cảm giác giấc mộng ở phía trước lại vĩnh viễn không thể thực hiện sao?”

Vấn đề này, Hoắc Tây Du rất khó cho nàng đáp án.

“Các ngươi là nam nhân thật tốt”, nàng ca thán, thở dài thật mạnh, đáng thương than thở “ nếu ta cũng là nam nhân thì sẽ không gặp những vấn đề này”

Trực giác nhíu mi, bởi vì Hoắc Tây Du rất khó tưởng tượng, Tiểu Thố muội tử biến thành Tiểu Thố đệ đệ.

Nhìn nàng vẻ mặt tuyệt vọng, uể oải, bộ dáng lại cô đơn, đau thương, Hoắc Tây Du dù không nói gì nhưng trong lòng cảm thấy đồng tình.

Nhưng chỉ là đồng tình.

Nếu không, hắn còn có thể như thế nào?

Vốn tưởng rằng sắp thành lại bại là chuyện tệ nhất trong đời người, tình thế không có khả năng lại càng tệ hơn.

Nhưng Kim Thố sai lầm rồi, nàng biết sai lầm rồi.

Nguyên bản còn âm thầm may mắn, bởi vì huynh trưởng Kim Bình đi tìm vợ bên ngoài chưa về, đối mặt với phụ thân dễ hơn so với một người lúc nào cũng bộc lộ thâm tình thái quá.

Nhưng

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT