watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5920 Lượt

với hy vọng rằng James sẽ nhiệt tình với việc đi học.

Dường như chưa có khả quan hơn.

“Thật không may, James à, luôn có ai đó có thể yêu cầu chúng ta phải làm gì. Thậm chí đối với một bá tước.” Geogiana rót cho mình một tách trà ấm.

“Em ghét bị bảo phải làm gì.”

“Dĩ nhiên, chị cũng không thích điều đó.”

“Em thông minh.” James nói, vẻ phòng thủ.

Georgiana mỉm cười, cầm lấy một cái bánh. “Em vô cùng thông minh. Chị không phủ định điều đó.”

“Em có thể đọc. Em biết làm toán. Và em đang học tiếng La tinh. Chị đang dạy em.”

“Hầu hết mọi điều em đều biết. Rất ấn tượng. Nhưng những người đàn ông trẻ tuổi… các bá tước nhỏ tuổi… đều cần phải đến trường.”

“Trường học sẽ dạy cho em cái gì mà chị không thể dạy sao?”

“Tất cả mọi thứ. Những thứ dành riêng cho các bá tước?”

Cậu bé quan sát khi cô ấy chăm chú nhìn chiếc bánh quy của mình. “Chị nên nhúng nó trong trà. Tốt hơn nên làm thế.”

Isabel mỉm cười, nàng cá là Georgiana chưa bao giờ ngâm bánh quy trong trà.

“Làm thế này”, James thả chiếc bánh thứ hai vào cốc trà trước khi nhặt cái đầu tiên ra, mấy ngón tay ngập luôn trong trà. Khi cậu đưa cái bánh lên cao, một nửa bị rơi lại xuống vào tách, nước trà bắn tung tóe khắp bàn. Georgiana nhăn nhó, James cười to.

Isabel khoanh tay trước ngực và dựa vào tường. bá tước hay không, nàng chưa sẵn sàng để James đánh mất tước hiệu đó.

“Chị có nghĩ những cậu bé phải đến trường từ rất sớm không?” Câu hỏi của James đong đầy tò mò.

“Đúng vậy, chị đảm bảo về điều đó”, Georgiana nói, “Họ là những quý ông. Vì vậy các quý ông cần phải đến trường”.

Ngay sau đó, James im lặng để xem xét mức độ thành thật của câu nói đó.

“Chị cũng có một người anh trai nên chị biết”, Georgiana nhẹ nhàng nói và Isabel nghiêng người sát vào cánh cửa hơn. Trong ba tuần Georgiana ở đây, cô ấy không kể gì về cuộc sống của mình trước khi rời London.

“Thật sao? Anh ấy có phải đi học không?”

“Có chứ. Thực tế thì, từ khi đi học, anh ấy trở nên vô cùng thông minh. Một trong những người đàn ông thông minh nhất ở Anh.”

Và cũng là một trong những người quyền lực nhất, Isabel âm thầm bổ sung.

“Em cũng phải học tập anh ấy”, James thản nhiên nói, “Không thì làm thế nào một cô gái biết nói tiếng La tinh?”.

“Thành thật xin lỗi, thưa ngài Reddich”, Georgiana nói một cách sỗ sàng, “Các cô gái biết rất nhiều thứ… không chỉ tiếng La tinh”.

Isabel không thể ngăn mình chăm chú nhìn qua góc nhà. Mũi của James đang nhăn lại, rõ ràng là cậu nhóc không chắc chắn rằng các cô gái lại có thể biết rất nhiều điều. “Chị là cô gái thông minh nhất mà em biết.”

Isabel nhướng mày trước sự kính trọng trong câu nói của James. Nàng sẽ bỏ qua sự xúc phạm đối với trí thông minh của nàng vì em trai nàng đã say mê cô gia sư của cậu nhóc – chắc chắn là người đẹp nhất mà cậu từng gặp – tuy nhiên nàng vẫn phải làm gián đoạn cuộc tán gẫu của họ.

Dán lên mặt mình một nụ cười tươi rói, Isabel bước vào phòng, “Đã đến lúc uống trà rồi à?”.

James hào hứng nhìn nàng. “Isabel! Có chuyện gì với những người đàn ông đó thế? Một trong hai người họ rất to lớn! Chị có thấy không?”

Ừ. Và một trong hai người họ rất đẹp trai. Chính nàng cũng suýt trở thành kẻ ngốc nghếch.

Isabel bước đến bên bàn rót cho mình một tách trà. “Dĩ nhiên chị thấy.”

“Họ từ đâu đến? Họ sẽ ở lại đây à?”

“Họ vẫn đang ở trên lầu, trong phòng chứa tượng.”

“Em có thể đến gặp họ không?” Khuôn mặt James lộ rõ háo hức.

“Em không thể.”

“Tại sao? Giờ em là một bá tước. Em phải giữ cho mọi người ở Townsend Park an toàn. Em nghĩ

họ nên gặp em.”

James nhắc đến sự an toàn – còn quá sớm để James quan tâm nàng – làm Isabel ngạc nhiên. Họ luôn cố gắng làm mọi thứ có thể, để giấu James về tình cảnh nguy hiểm của các cô gái, nhưng James đang lớn lên và rất thông minh và Isabel nhận thấy cuộc nói chuyện này cần phải thận trọng hơn bình thường. “Chị đánh giá cao điều đó”, nàng gật đầu, “và chị đồng ý rằng, là một bá tước thì em có vai trò quan trọng trong việc giữ an toàn cho điền trang. Nhưng các quý ông đó rất bận rộn khi họ ở đây và chúng ta không nên làm phiền họ”. Isabel cân nhắc cái nhìn quyết đoán của James. “Có lẽ chúng ta sẽ mời họ ăn tối. Em thấy sao?”

James nghiêm túc cân nhắc phương án đó. “Em nghĩ đó là việc làm đúng đắn và lịch sự.”

Isabel nhón một chiếc bánh cho vào miệng. “Chị rất vui khi em đồng ý”, nàng nháy mắt với Georgiana, khi cô giấu đi nụ cười trong tách trà của mình. “Bây giờ thì… ra ngoài giúp chị nào.”

James chăm chú nhìn Isabel và Georgiana trước khi quyết định rõ ràng rằng còn có nhiều cuộc phiêu lưu thú vị hơn ở bên ngoài bếp. Lấy thêm một cái bánh, cậu nhảy xuống ghế và đi theo lối hành lang tối tăm mà Isabel vừa đến.

Isabel ngồi xuống chiếc ghế của James, lấy một cái bánh khác. Thở dài, Isabel nhìn cô gái trẻ đối diện và nói, “Cảm ơn em vì đã nói chuyện với James về trường học”.

“Em rất vui. Một bá tước cần có một nền giáo dục phù hợp, quý cô Isabel.”

“Em biết đây, em nên bỏ qua mấy lễ nghi đó đi, Georgiana.”

Georgiana mỉm cười. “Ngược lại. Em là người hầu của chị.”

“Vớ vẩn”, Isabel chế giễu. “Giữa hai chúng ta, em là người có địa vị hơn chị. Làm ơn đi. Em gọi chị là Isabel sẽ làm chị thoải mái hơn.”

Một nỗi buồn thoáng qua trong ánh nhìn của Georgiana. “Bây giờ em là một gia sư. Thật may mắn khi em có được vị trí đáng giá như thế.”

Isabel không biết nhiều về Georgiana và nàng thay đổi cuộc nói chuyện. “Em có biết những người đàn ông đến đây hôm qua không?”

Georgiana lắc đầu. “Lúc đó em đang dạy James bài học buổi chiều và em không biết họ tới đến khi chị dẫn họ đi xem các bức tượng.”

“Họ là người London.”

“Tầng lớp quý tộc ư?” Cô trở nên nhạy cảm.

“Không hẳn thế. Quý ngài Nicholas St. John. Em trai của hầu tước Ralston – nhà khảo cổ học…” Isabel dừng lại khi Georgiana mở to mắt kinh hoàng. “Georgiana?”

“Ngài Nicholas và anh trai em… họ… biết nhau.” Cô thì thầm. “Em không gặp anh ấy, nhưng…”

Tất nhiên họ quen biết nhau. Quan trọng hơn là điều đó đã làm tình huống này càng trở nên nguy hiểm.

“Georgiana.” Giọng Isabel dịu dàng và chắc nịch. “Em sẽ ổn thôi. Khi chị nhận em, chị đã nói với em rằng ngôi nhà Minerva sẽ chăm sóc em, đúng không nào?”

Georgiana nuốt khan và hít sâu. “Đúng vậy.”

“Chúng tôi sẽ chăm sóc em”, Isabel bình tĩnh nói. “Chúng tôi sẽ giấu kín em. Đây là một ngôi nhà lớn. Và em là gia sư của James, hầu như chẳng có lý do để một vị khách gặp em.”

“Tại sao anh ta ở đây? Ở Yorkshire?”

“Chị không biết. Chị nghĩ chắc là anh ta chỉ đang đi nghỉ thôi.” Nàng dừng lại, nhận thấy sự sợ hãi của Georgiana, “Em đang an toàn dưới sự bảo vệ của bá tước Reddich.”

An toàn như bất kỳ ai trong chúng tôi có thể.

Isabel bác bỏ âm thanh nhỏ nhẹ nói trái ngược vang lên trong đầu nàng.

Họ an toàn. Nàng sẽ làm điều đó trở nên chắc chắn.

Georgiana vẫn im lặng, cân nhắc lời nói của Isabel. Cuối cùng cô gật đầu, đặt trọn niềm tin vào Isabel – vào ngôi nhà.

“Tốt lắm”, Isabel rót thêm trà cho cả hai, hy vọng điều đó củng cố sự bình tĩnh của cô gái trước khi tiếp tục, “Khi em sẵn sàng nói đến việc tại sao em đến đây, chị sẽ lắng nghe chúng. Em biết điều đó phải không?”.

Georgiana gật đầu. “Em biết. Chỉ là… Em không… Chuyện đó nếu…”

“Khi nào và nếu em đã sẵn sàng, Georgiana. Chị sẽ ở đây.” Câu nói của Isabel rất đơn giản và trực tiếp. Nàng đã có nhiều năm kinh nghiệm thuyết phục những cô gái trẻ thoát khỏi nỗi sợ hãi của họ. Em gái của công tước hay cô phục vụ quán rượu đến từ Cheapside, họ không khác nhau mấy.

Không khác nàng.

Nếu nàng có sự lựa chọn khác, nàng sẽ không cho phép Quý ngài Nicholas St. John xuất hiện trong nhà nàng.

Nhưng sự sợ hãi trước các lựa chọn khác – sợ hãi khi phải đuổi Georgiana và mọi người vào một thế giới mà không có bất kỳ thứ gì, ngoại trừ quần áo trên người – thật không thể tưởng tượng được. Và vì vậy Isabel đang tiến hành một kế hoạch liều lĩnh.

Quý ngài Nicholas.

Trớ trêu thay, Isabel đã đặt tương lai của ngôi nhà đầy phụ nữ vào tay một trong những người đàn ông hấp dẫn và cũng nguy hiểm nhất nàng từng gặp. Nhưng khi nhìn thấy Georgiana, nhỏ bé và do dự, hai tay mân mê tách trà, ánh mắt đăm đăm nhìn vào nước trà, Isabel biết rằng anh là cơ hội tốt nhất để thành công. Hy vọng lớn nhất của họ cho một tương lai.

Đơn giản là họ phải kiểm soát anh bằng các bức tượng.

Điều đó không khó.

Buổi chiều tiếp theo, Isabel cảm thấy cực kỳ hãn

hãnh diện về mình.

Tất cả những lo lắng của nàng về ngài Nicholas đều vô ích. Anh không hề rắc rối.

Thực ra, khi anh và Durukhan xuất hiện vào buổi sáng hôm sau và nàng đã giữ chân họ bằng các bức tượng và chuyển lời hướng dẫn cẩn thận rằng họ sẽ không bị quấy rầy, Isabel tuyết đối tránh được hai người.

Không phải đơn thuần chỉ để tránh mặt hai người này.

Vô lý. Isabel lắc đầu xóa bỏ ý nghĩ đó. Vì vậy nàng lại ở trên mái nhà một lần nữa. Mái nhà vẫn bị dột. Dựa

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT