watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5921 Lượt

vào những đám mây kéo đến từ phía Đông, việc sửa chữa của họ sẽ kéo dài đến tối.

Isabel mặc quần chẽn và áo sơ mi cùng với Jane, họ cẩn thận quỳ trên mái nhà để dán một loại keo dính có mùi thật khủng khiếp lên mặt sau tấm ngói bằng đất sét sắp long ra khỏi mái nhà. Đã bảy năm qua từ khi những người hầu đầu tiên của Townsend Park rời đi, bao gồm những người đàn ông lành nghề – những người hầu có giá nhất ở nhiều điền trang lớn khắp vùng nông thôn này. Họ có đủ các kiến thức thủ công về sửa mái nhà, nghề mộc và nhiều kỹ năng hữu hiệu khác trong một điền trang nông thôn.

Isabel thở dài khi nhớ về quá khứ. Nàng cho rằng họ may mắn vì đã rời khỏi đây từ nhiều năm trước đây mà không cần phải sửa chữa cấu trúc chính cho ngôi nhà này. Nhờ trời trong thư viện của điền trang có những đầu sách về kiến trúc và xây dựng thực hành. Nàng mỉm cười châm chọc. Sửa chữa mái nhà không phải loại sách ưa thích của hầu hết các quý cô trẻ, tuy nhiên nếu mái nhà được sửa xong nàng có thể tháo bỏ chiếc nồi hiện tại được đặt ở cuối giường để hứng những giọt nước mưa thấm xuyên mái nhà được quết hắc ín một cách vụng về.

“Cô có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đã ra hôm qua khiến cô phải lẩn trốn ngài Nicholas không?”

Jane luôn thẳng thắn, cô không bao giờ nói vòng vo.

Isabel nhúng chổi vào chiếc xô đựng hắc ín, “Chẳng có chuyện gì cả”.

“Không có gì à.”

Không có gì tôi muốn nhớ lại.

“Không. Anh ta đã đồng ý xác định và đánh giá bộ sưu tập. Tôi nghĩ tôi nên để anh ta tự nhiên làm việc. Nếu tất cả đều tiến triển tốt, nhà Minerva sẽ có một ngôi nhà mới trong tháng này.” Nàng cố gắng giữ giọng hào hứng. Tự tin.

Jane im lặng khi đặt một vài viên ngói mới có dính keo vào vị trí cần thiết. “Vậy ngài Nicholas?”

“Anh ta làm sao?”

“Cẩn thận.”

“Tôi nghĩ không nhất thiết phải coi anh ta là kẻ thù”, Isabel nói, cố tình hiểu sai ý câu hỏi của Jane. Một luồng gió mạnh thổi tới, làm ống tay áo sơ mi của Isabel bay phấp phới như cánh buồm trong cơn bão. Cố gắng chống lại cơn gió mát lạnh, nàng lựa chọn câu nói tiếp theo một cách cẩn thận. “Nhưng tôi nghĩ chúng ta không có nhiều giải pháp thay thế.”

“Cô có giải pháp thay thế, Isabel.”

“Tôi không thấy cái nào hết.”

Jane im lặng cố định vài viên ngói trước khi quay sang Isabel. “Cô đã quan tâm chúng tôi trong một thời gian dài. Cô đã biến ngôi nhà Minarva thành một huyền thoại cho các cô gái khắp London. Những người đã đến với chúng ta bây giờ… và trước kia họ không khi tin vào sự tồn tại của chúng ta. Tất cả điều đó đều do cô làm.” Isabel dừng bôi keo dính vào các miếng ngói, đáp lại ánh mắt xanh mát lạnh của Jane. “Nhưng cô không thể cho phép huyền thoại đấy vượt qua bản thân mình.”

“Nó không phải là huyền thoại về tôi, Jane à. Nó có thật.”

“Nhưng cô có thể có nhiều thứ hơn. Cô là con gái của một bá tước.”

“Một bá tước với những đức hạnh cực kỳ có vấn đề.”

“Chị gái của một bá tước.” Jane nhắc lại. “Cô có thể kết hôn. Sống cuộc đời mà cô muốn.”

Cuộc đời mà nàng muốn. Những lời có vẻ rất đơn giản – như thể nó đã được vạch ra rõ ràng – và có lẽ là thế thật. Đối với những cô gái xuất thân từ gia đình quý tộc khác dường như không gặp trở ngại gì khi đi theo lối sống cũ kỹ.

Các cô gái đó không phải là con gái của cha nàng. Mẹ nàng.

Isabel lắc đầu. “Không. Đây là cuộc sống mà tôi có. Không kết hôn, không có các bữa tiệc trà với cánh phụ nữ giới thượng lưu, không mùa vũ hội nào ở London có thể thay đổi con đường của tôi. Và hãy nhìn con đường mà tôi đã đi. Hãy nhìn sự khác biệt mà tôi đã làm cho cô. Cho người khác.”

“Nhưng cô không nên hy sinh bản thân mình cho chúng tôi. Điều đó có phải trái với mục đích của ngôi nhà không? Có phải cô đã không dạy chúng tôi rằng hạnh phúc và cuộc sống của chúng tôi quan trọng hơn những gì chúng tôi đã hy sinh trước khi đến đây?”

Lời nói đó thật dịu dàng và chính xác. Isabel chăm chú nhìn người quản gia, cơn gió mạnh làm cho hai bên má Jane đỏ hồng, mái tóc nâu trượt ra từ bên dưới chiếc mũ lưỡi trai. Jane là người đầu tiên đến với Isabel, một cô gái làm thuê vừa mới trốn thoát khỏi một tên say rượu nhờ có sự can thiệp của một khách hàng và bằng cách nào đó Jane cũng đã dũng cảm rời London đến Scotland, nơi cô hy vọng có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Cô đã đến được một nơi xa như ở Yorkshire với vài đồng xu ăn trộm – không đủ để sống, nhưng đủ để tống cô vào tù suốt quãng đời còn lại vì tội ăn trộm. Khi cô hết tiền, bị kiệt sức trên đường mà không có gì ngoài bộ quần áo mặc trên người. Isabel tìm thấy cô khi đang ngủ trong một chiếc chuồng ngựa không dùng đến của trang viên, một ngày sau khi những người hầu cuối cùng rời bỏ nàng.

Isabel chỉ mới mười bảy tuổi, ở nhà một mình với James chỉ mới lên ba và mẹ nàng – sắp chết. Lúc nhìn thấy Jane, quá yếu để có thể chạy, quá suy nhược để đánh nhau và Isabel hiểu được nỗi tuyệt vọng đã làm cô gái đó trở nên vô cùng liều lĩnh – ngủ qua đêm một chuồng ngựa không phải của cô ấy, một phần của một điền trang rộng lớn.

Không phải vì tốt bụng mà Isabel chào đón Jane – mà là hoảng sợ. Vợ ngài bá tước đang chết dần, bà điên loạn với nỗi buồn và sự thất vọng, những người hầu đều đã bỏ đi và James cần tình yêu, cần sự chăm sóc và Isabel chẳng có gì cả. Nàng mang đến cho Jane việc làm và đã có được người trung thành nhất trong số người hầu. Người bạn đáng tin nhất.

Jane là người duy nhất chứng kiến bá tước phu nhân vào những ngày cuối đời của bà khi bà chửi mắng Isabel, bỏ mặc James đang chập chững đi, chống lại Chúa và người Anh – buộc tội họ đã bỏ rơi bà, phá hủy cuộc đời bà. Khi phu nhân chết – cũng là lúc những nỗi sợ hãi khác trong cuộc đời Isabel bắt đầu xuất hiện – giúp Jane chính là giúp Isabel thoát khỏi tình trạng khó khăn lúc đó.

Trong vài tuần, Isabel đã quyết định đưa những người khác đến Townsend Park. Dù không thể là một cô con gái ngoan hoặc người phụ nữ tốt, nhưng nàng có thể chắc chắn rằng những người khác có cuộc sống gần như thế sẽ có một nơi để sinh sống và để phát triển. Một vài bức thư vẽ một nơi ở tốt gửi đến người em họ nàng, đã đưa Gwen và Kate đến và sau đó, họ không cần quảng cáo về họ nữa. Những cô gái tự tìm đến họ. Townsend Park đã được đổi tên thành ngôi nhà Minerva và qua những lời đồn kín đáo những cô gái gặp khó khăn biết rằng nếu họ bước đến cánh cửa đó, họ sẽ được an toàn.

Nhờ có họ, Isabel đã tìm được mục đích – bảo vệ các cô gái bị ngược đãi, bất hạnh và mang đến cho họ một cơ hội mới trong cuộc sống.

Một cách để chứng minh nàng làm được nhiều điều hơn những gì người ta nhìn thấy.

Một cách để cảm thấy mình hữu dụng.

Không phải tất cả các cô gái đều ở lại – trong sáu năm kể từ khi Jane đến, họ đã chứng kiến hàng tá cô gái đến và rời đi giữa đêm tối, không thể tiếp tục quay lại với cuộc sống mà họ đã trải qua. Phần đông rời khỏi đây để xây dựng cuộc sống của chính họ, Isabel mang đến cho họ cơ hội để nhận ra ước mơ của mình. Họ là những người thợ may, chủ quán trọ và thậm chí vợ của một mục sư ở vùng phía Bắc.

Điều đó chứng minh nàng không cô độc. Nàng sống có mục đích. Nàng sống tốt hơn đứa con gái vô tích sự của một kẻ vô lại nổi tiếng xấu xa. Nàng không phải là đứa trẻ ích kỷ như mẹ nàng đã buộc tội trong suốt những tuần cuối cùng của bà.

Và khi nàng đang nghĩ về họ – về ngôi nhà Minerva – thì lúc đó nàng sẽ không nghĩ về những điều nàng chưa có lấy một lần được trải qua.

Tất cả những điều đó nàng xứng đáng có – nàng sẽ có – nếu nàng được sinh ra là con một bá tước khác.

Không.

“Đó không phải là sự hy sinh để tiếp tục ngôi nhà Minerva”, cuối cùng nàng nói, quá lặng lẽ đến nỗi khó có thể nghe thấy được trong gió. “Tôi sẽ sửa một trăm mái nhà để đảm bảo rằng mái nhà này có thể chắc chắn che chắn cho các cô gái.”

Jane mỉm cười tinh quái. “Cần tôi nhắc cho cô biết là cô không chỉ có một mình trên mái nhà này không? Tôi sẽ không thể tống khứ được cái mùi kinh tởm này ra khỏi người tôi.”

“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau bốc mùi”, Isabel cười.

“Quý ngài của cô sẽ không thích điều đó đâu.”

Isabel giả vờ không hiểu. “Anh ta không phải quý ngài của tôi.”

“Gwen và Lara sẽ thấy khác.”

Nhíu mày lại, Isabel nói. “Vậy thì Gwen và Lara cũng không phải không có đầu óc nhỉ. Tôi sẽ không đâm anh ta một nhát, Jane à. Cô cũng phải nói với họ như thế.”

Sau đó, Jane cười, nghe thật vui vẻ. “Cô nghĩ rằng tôi có sức ảnh hưởng hơn tạp chí lố bịch đó sao?”

“Tôi nghĩ cô có thể”, Isabel thở dài. “Anh ta chỉ ở đây trong khoảng hai tuần. Tất cả mọi thứ tôi cần làm là giữ các cô gái tránh xa các bức tượng.”

“Và còn cô, thưa quý cô Anh-ta-không-phải-quý-ngài-của-tôi?”

Isabel phớt lờ sự trêu chọc của Jane, khuôn mặt đẹp trai của ngài Nicholas xuất hiện trước mặt nàng. Hàm răng sáng bóng của anh đối lập với làn da rám nắng, đôi môi mềm mại và dầy dặn biến thành những nụ cười hứa hẹn táo bạo. Đôi mắt xanh biếc quyến rũ của anh dụ dỗ nàng nói

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT