watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5931 Lượt

ra mọi điều.

Anh quả thực rất nguy hiểm.

“Tôi sẽ làm như vậy. Điều đó không quá khó. Sau rốt, tôi có một mái nhà để sửa mà.”

Lời vừa thốt khỏi miệng Isabel thì một giọng nam quen thuộc vang lên. “Ta nghĩ mình sẽ tìm được nàng ở đây.”

Isabel giật mình. Ánh mắt chứa đầy sợ hãi, nàng nhìn Jane, người mà ngay lập tức cúi đầu xuống như bất kỳ người hầu chuyên nghiệp nào, hoàn toàn tập trung vào công việc.

Anh đến tìm nàng hay họ đã bị phát hiện. Không còn lựa chọn nào khác, nàng quay sang Quý ngài Nicholas, đang trèo ra bên ngoài cửa sổ gác mái.

Ai để anh lên đây?

Nàng thấy một chiếc bốt Hessian tiến một bước thăm dò về phía nàng, chạm xuống tấm ngói sét bấp bênh.

Nếu không cẩn thận, anh sẽ gây hư hỏng thêm cho cái mái nhà đáng nguyền rủa này.

“Đợi đã.”

Vì danh tiếng của anh, anh đợi.

“Tôi…”, Isabel nhìn Jane, đang lắc đầu ngụ ý rằng cô ấy sẽ không giúp gì đâu, sau đó nhấn mạnh. “Tôi sẽ tới đó, thưa ngài!” Nàng rón rén di chuyển từ bên này sang bên kia mái nhà thật cẩn thận. Khi nàng tiến đến chỗ anh, nàng mỉm cười rạng rỡ.

Điều khiến anh không quay lại được.

“Thưa ngài! Điều gì đưa ngài lên mái nhà vậy? Ngài cần gì sao?”

“Không”, anh nói, đó là âm tiết duy nhất vang lên khi anh chằm chằm vào nàng vào cái cách ăn mặc của nàng.

Chúa ơi. Nàng đang mặc đồ đàn ông. Điều đó không phải là vấn đề. Dĩ nhiên, những quý cô trên mái nhà cũng không phải là vấn đề. Nhưng trang phục nàng mặc thật sự là vấn đề. Và nhảy nhót trên mái nhà cũng không phải là một giải pháp tốt. Nàng không hề cảm thấy xấu hổ vì điều đó.

Isabel khoanh tay trước ngực, cố gắng lờ đi hai bên má đang nóng ran lên. “Tôi không nghĩ là ngài sẽ tham gia cùng chúng tôi, thưa ngài Nicholas”, nàng thẳng thừng.

“Ta hiểu. Nhưng ta thực sự rất ngạc nhiên khi thấy nàng mặc đồ như vậy trước mặt người hầu.” Anh ngụ ý nói Jane, người vẫn cúi đầu, đang đặt một tấm mái ngói.

“Ôi.” Làm thế nào nàng có thể thoát khỏi tình huống này? “Vâng. Ừm. Jan…” Hãy cẩn thận, Isabel.“Janney ở với gia đình tôi nhiều năm. Anh ấy biết tất cả về… tính lập dị của tôi.” Nàng cười nhưng mày nhíu lại vì nhận ra âm lượng quá to và không được tự nhiên.

“Ta hiểu điều đó.” Thực tế, ý anh nói là anh không hiểu.

“Có phải chúng ta nên vào trong? Có lẽ ngài muốn uống trà?” Nàng nói thật nhanh, cứ như phải vội vã xua anh xuống khỏi mái nhà, ra khỏi căn nhà, đúng vậy, rời khỏi Yorkshire.

“Không, ta không nghĩ vậy.”

“Thưa ngài?”

“Ta muốn biết về cái mái nhà đã thu hút sự chú ý của nàng.”

“Tôi… Ôi.”

Có phải là do nàng? Hoặc dường như anh thấy vui khi làm nàng khó chịu?

“Có phải nàng nên đưa ta đi xem nơi sửa chữa này không, thưa quý cô?”

Rõ ràng anh đang trêu chọc nàng.

Anh là một người đàn ông đáng ghét. Hoàn toàn không đáng hôn.

“Chắc chắn rồi.” Isabel quay về phía Jane – phải đưa cô ấy rời khỏi mái nhà. “Hôm nay đủ rồi, Janney. Anh có thể đi.”

Jane đứng vụt dậy như một viên đạn, vội vàng chui đầu qua cửa sổ gác mái giống như đó là một sự cứu cánh.

Dĩ nhiên, hành động đó chính là sự cứu tinh.

Tuy nhiên khi cô đi qua họ, St. John đã chặn lại, “Anh nên ở lại để bảo vệ cô chủ của mình chứ”.

Jane dừng lại, cúi đầu và lập tức gật đầu.

“Ta nghĩ anh hiểu ý ta nói.”

Isabel nín thở một lúc lâu, chờ đợi anh tiếp tục. Khi anh không nói nữa, nàng nói, “Được rồi, Janney”, và Jane bò qua cửa sổ, biến mất trong căn phòng gác mái.

Nhìn Jane biến mất, Isabel cân nhắc những lựa chọn của nàng. Mặc dù nàng chưa bao giờ được đào tạo bài bản về cách ứng xử và giao tiếp phù hợp, nhưng nàng cũng khá chắc chắn mái nhà không phải là nơi thích hợp để diễn ra một cuộc trò chuyện giữa nam và nữ.

“Ta không thích thấy nàng trên mái nhà.”

Lời nói, quá hống hách, như thể nàng được xuất hiện trên trái đất này là theo ý của anh, nàng ngạc nhiên. Isabel nhìn vào mắt anh và cảm thấy hài lòng khi thấy anh tức giận vì nàng. Không phải là nàng yêu cầu anh lên đây cùng nàng, ôi Chúa ơi. “Được rồi, nghĩ lại thì cả mái nhà và con người tôi… tôi không thấy vị trí của mình ảnh hưởng đến cuộc sống của ngài một chút nào.”

“Nếu nàng ngã xuống…”

Isabel nhấc một chân, chỉ cho Nick nhìn đôi dép nàng đi. “Tôi có một bàn đạp tuyệt vời.”

Nick quan sát cái quần ống túm đổ xuống bắp chân, đến bàn chân và cái nhìn chăm chú đó lập tức làm nàng bối rối. Nàng đặt chân xuống chắc nịch, làm các tấm ngói kêu răng rắc. Một tay lo lắng vuốt tóc, nàng kéo lại nút buộc trên mái tóc. “Tôi nghĩ chúng ta nên vào trong.”

Anh di chuyển rồi ngồi lên chóp mái. Nghiên cứu công việc mà nàng và Jane đã hoàn thành, anh hỏi, “Tại sao nàng để mặc ta với những bức tượng vào ngày hôm qua?”.

Đó không phải là câu hỏi mà nàng mong đợi. “Thưa ngài?”

“Bỏ mặc không phải là từ thích hợp đúng không nào? Biến mất thích hợp hơn.”

“Quả thật tôi thích từ lẩn trốn.”

Sự thẳng thắn của nàng làm cho cả hai ngạc nhiên. Nick cúi đầu. “Một cú đánh rất mạnh đấy, thưa quý cô Isabel.”

Nàng đỏ mặt trước lời nói của anh, bối rối vì câu nói của mình, nhưng không muốn rút lại lời đã nói. “Tôi không có thời gian để làm phiền ngài trong phòng. Tôi có quá nhiều việc phải làm.”

“Có cần ta nhắc nhở rằng chính nàng yêu cầu ta đến đánh giá bộ sưu tập đá cẩm thạch chứ?”

Má nàng càng đỏ hơn. Anh đang nhắc lại sự thô lỗ của nàng. Và anh hoàn toàn không đứng đắn một chút nào. “Ngài không cần phải như thế. Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của ngài, thưa ngài.”

Nick nheo mắt nhìn Isabel. “Ta rất vui được nhận nó, nhưng nàng phải thừa nhận, thời gian chúng ta ở bên nhau khá… kỳ dị.”

Nàng cười ngượng. “Tôi cho rằng vị trí hiện tại của chúng ta không giải quyết được điều đó.”

“Cả quần áo của nàng nữa, quý cô Isabel.” Anh bật cười trước khi nhắc lại, “Tại sao nàng lại chạy trốn khỏi phòng chứa tượng?”.

“Tôi… tôi không có sự lựa chọn nào.”

Nàng cứ nghĩ anh sẽ thúc ép nàng hơn nữa, nhưng điều gì đó trong giọng nói làm anh dừng cuộc thẩm vấn.

Giữa hai người im lặng rất lâu trước khi anh thay đổi chiến thuật. “Ta nghĩ rằng nàng nên nói cho ta tại sao nàng đang sửa mái nhà.”

Isabel nhún vai. “Tôi đã nói với ngài rồi, thưa ngài. Nó bị dột. Điều đó hoàn toàn không thú vị khi trời mưa. Và đây là nước Anh, mưa rất nhiều.”

Gác tay lên đầu gối anh quan sát tỉ mỉ khu điền trang, bỏ mặc điều nàng nói. “Nàng đang cố tình hiểu sai ý ta. Ta thấy mình không có phương án nào khác ngoài tận dụng khả năng duy nhất của mình thôi.” Anh thở dài, rồi kể lại, “Voluptas, con gái của Cupid và Psyche, được làm từ đá cẩm thạch hồng từ Mergozzo, một khu vực thuộc dãy núi Alps nổi tiếng.”

“Bức tượng đó không phải màu hồng. Và đó không phải người Ý.”

Anh nhìn chằm chằm vào nàng và nàng bị hấp dẫn bởi đôi mắt xanh lấp lánh trước khi nhận ra sự co giật trên cơ má anh. Nàng thắc mắc liệu rằng hành động đó nghĩa là gì.

“Bức tượng đó được làm từ đá cẩm thạch hồng từ Mergozzo”, Nick chậm rãi nhắc lại, như thể Isabel bị ngớ ngẩn vậy. “Đá cẩm thạch hồng không phải luôn luôn màu hồng. Và bức tượng đó không phải người Ý. Bức tượng là người La Mã. Cô ấy là một vị thần La Mã.”

Nàng đã hiểu được dụng ý hành động của anh – anh đang buộc nàng phải trả lời câu hỏi về mái nhà qua thông tin về bức tượng.

Nếu anh đúng, nàng đã bị vạch trần.

“Chắc ngài nhầm”, Isabel nói, không quan tâm đến sự xúc phạm trong câu nói đó.

“Ta đảm bảo với nàng, ta không sai. Chân dung Voluptas luôn được vẽ với sự bao phủ của hoa hồng. Nếu điều đó không đủ, khuôn mặt có thể khẳng định danh tính của cô ấy.”

“Ngài không thể khẳng định một vị thần qua khuôn mặt được khắc trên đá cẩm thạch”, nàng giễu.

“Nàng có thể nhận ra Voluptas qua khuôn mặt của cô ấy.”

“Tôi chưa bao giờ nghe về vị thần này và sao tôi biết cô ấy trong như thế nào?”

“Cô ấy vị thần của nhục dục.”

Isabel há hốc miệng. Nàng không thể nghĩ ra một điều gì để đáp lại. “Ồ.”

“Khuôn mặt cô ấy phản ánh rất nhiều cảm xúc. Khoái lạc, hạnh phúc, đam mê, say đắm…”

“Vâng. Tôi thấy rồi”, Isabel cắt ngang, nhận ra sự thích thú trong mắt anh. “Có phải ngài đang rất vui?”

“Rất thích.” Nick cười toe toét và Isabel buộc mình phải đưa lý trí quay lại. Nàng quắc mắt nhìn anh và anh bật cười, dường như không khí thoải mái hơn khi nàng tự thừa nhận. “Lại đây, quý cô Isabel, hãy ngồi cùng ta và nói cho ta về mái nhà cần sửa chữa.”

Isabel không thể cưỡng lại. Nàng làm như Nick yêu cầu.

Khi nàng ngồi xuống, anh không nhìn nàng, thay vào đó anh ngắm khu vườn phía trước của ngôi nhà, theo hướng của con đường. Sau một lúc yên lặng, anh nhẹ nhàng hỏi, “Tại sao nàng lại sửa mái nhà? Không có ai ngoại trừ người quản gia giúp nàng sao?”.

Nàng thở sau, gió hè ấm áp thổi xung quanh họ, xuyên qua các tán cây cao và tòa nhà thổi lên tận mái. Cảm nhận được sự ẩm ướt trong không khí báo hiệu một cơn bão mùa hè sắp xảy ra, Isabel có chút tiếc nuối khi những đám mây vẫn chưa xuất hiện và nàng không có cách nào để tránh trả lời câu hỏi của anh. Phải nói

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT