|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ta quay lại, lại cố gắng tiến vào nhà, với Nick lúc này không còn có câu hỏi bí mật nào về Townsend Park nữa.
Nick hình dung lại tất cả người hầu trong đầu mình: Cậu bé giữ ngựa, người quản gia giống ẻo lả, một mớ pha tạp những người hầu kỳ lạ và bé nhỏ.
Trong nhà nàng toàn là đàn bà.
Đó là lý do tại sao nàng ở trên mái nhà, gần như có thể giết chết chính mình.
Bởi vì, không có ai khác làm giúp cho nàng.
Anh thầm chửi thề, nhưng từ ngữ đã biến mất trong tiếng gió rít, quất vào các cạnh của mái nhà. Ngôi nhà toàn đàn bà hay không, đó không phải lời bào chữa cho sự bất cẩn và cố chấp của nàng. Nàng nên bị nhốt trong một căn phòng vì sự an toàn của anh. Vì sự tỉnh táo của anh.
Tiếng sấm kêu gầm trên đầu anh, buộc anh phải quay vào gác mái, nơi nàng vẫn đang nhìn anh chằm chằm, những dòng nước nhỏ chảy dọc trên khuôn mặt nàng. Anh ấn mạnh cái thùng nhớp nháp về phía nàng. Nàng cầm lấy nó và lùi lại, khi anh bước vào bên trong.
Mãi một lúc sau anh mới đóng được cánh cửa sổ, gài chặt then cửa để chặn lại những hạt mưa đang rơi trên tấm kính trước khi quay sang nàng, cả người ướt nhèm và hoàn toàn không vui vẻ.
Đặt cái xô xuống cẩn thận, nàng ngần ngừ, bối rối thì thầm, “Tôi sẽ hoàn toàn ổn…”.
Nick dùng hai tay vuốt mạnh mái tóc ướt nhèm của mình và hành động đó đã làm gián đoạn câu nói của nàng. Ơn Chúa. Bởi vì anh có thể sẽ bóp cổ nàng nếu nàng tiếp tục nói.
Nàng chỉ là một cô gái giỏi làm người khác tức điên nhất mà Nick đã gặp. Nàng là một mối nguy hiểm cho chính nàng và những người khác. Nàng có thể làm cho cả hai cùng chết, ôi Chúa ơi.
Anh đã có đủ phiền phức rồi.
“Nàng sẽ không lên mái nhà nữa.” Anh nói nhẹ nhàng nhưng chất giọng cũng đủ khiến một kẻ giết người phải dừng lại.
Và dường như điều làm Isabel bực mình. “Xin lỗi, ngài có thể nhắc lại không?”
“Rõ ràng, nhiều năm ở Yorkshire để quản lý điền trang này đã không dạy cho nàng được bất kỳ điều gì. Nàng nên bị nhốt vào phòng ngay bây giờ.”
“Thật ngạo mạn, hống hách, trịch thượng…”
“Nàng gọi gì cũng được. Ta gọi nó là đảm bảo an toàn của nàng. Và an toàn cho những người xung quanh nàng.” Anh dừng lại, kiềm chế nỗi thôi thúc lắc cho nàng tỉnh ra. “Thậm chí có bao giờ nàng nghĩ ta có thể bị giết chết cùng với nàng không?”
“Tôi không yêu cầu ngài cứu, thưa Quý ngài Nicholas.” Nàng gân cao giọng.
“Đúng vậy, xem ta đã cứu sống nàng hai lần trong vài ngày ta gặp nàng, ta có thể cho rằng vào lần tới nàng sẽ yêu cầu.”
Nàng dần dần đứng thẳng và thả lỏng, không quan tâm đến một điều là bất kỳ ai ở gần gác mái đều có thể nghe họ nói. “Tôi hoàn toàn an toàn trên mái nhà đến khi ngài đến! Và thậm chí có phải ngài nghĩ rằng tôi ở trên mái nhà bởi vì tôi đang lẩn trốn ngài không?”
Sự thú tội đã bị tiết lộ trước khi Isabel có thể ngăn chặn, điều đó làm họ ngạc nhiên.
“Lẩn trốn ta?”
Isabel không trả lời, quay mặt đi tức giận.
“Nàng mời ta đến đây
đây!”
“Đúng thế, tôi chỉ có thể nói rằng tôi đang bắt đầu hối tiếc vì điều đó”, nàng thì thầm.
“Tại sao nàng lại trốn ta?”
“Tôi nghĩ điều đó khá rõ ràng chứ.” Khi thấy anh không đáp, Isabel tiếp tục nói, mong phá vỡ sự im lặng bao trùm. “Tôi rất ngạc nhiên trước khoảnh khắc… trong phòng chứa tượng. Tôi không mong đợi được…”
Anh cảm thấy nàng đang lo lắng khi nàng vuốt thẳng chiếc quần dài rồi khoanh tay trước ngực và lớp vải lanh trắng của áo sơ mi dính chặt vào ngực nàng, đang tra tấn anh bởi trọng lượng – bởi những điểm đầu đáng yêu đã bị che khuất. Nicholas đột nhiên nhận thức được vị trí của họ. Đó là tầng gác mái tối tăm, một không gian nhỏ bé ấm áp ngăn cách với mọi âm thanh xung quanh, nhất là khi ngoài kia mưa đang rơi. Quả là một nơi lý tưởng để hẹn hò bí mật.
Nàng cố gắng hít thở sâu, nhìn lên trần nhà một lúc. Một giọt nước mưa chầm chậm rơi xuống cổ nàng, anh dõi theo nó trượt xuống ngực nàng rồi biến mất vào trong cổ áo sơ mi.
Anh đang cảm thấy ghen tỵ với giọt nước vừa rơi kia. Rõ ràng là, Yorkshire đang gây hại đến sự tỉnh táo của anh.
“Tôi chưa từng mong đợi quá…” Nàng cố gắng nhắc lại, đáp lại ánh mắt anh trước khi giọng nhỏ dần.
Anh bước tới gần. Họ chỉ cách nhau vài phân. “Quá…?” Anh biết mình không nên thúc ép nàng, nhưng anh không thể ngăn bản thân mình.
Isabel thở dài. “Quá… bị ngài cuốn hút.”
Thêm một bước nữa. “Nàng bị ta cuốn hút?”
Anh chưa bao giờ gặp cô gái nào thừa nhận một điều như thế. Có gì đó áp đảo trong lời thú nhận chân thành của nàng.
Nàng quay đi và anh nhận thấy màu đỏ bối rối lan tỏa trên hai má nàng. Nàng nói nhanh. “Tôi chắc chắn đây chỉ là ngẫu nhiên. Tốt nhất ngài nên rời đi. Tôi sẽ tìm cách khác để…”
Khi lo lắng trông nàng thật quyến rũ.
Anh tiến đến, chạm nhẹ ngón tay lên làn da mềm mại của nàng, ngăn lời nói của nàng thoát ra khỏi miệng. Anh vén một sợi tóc dài ẩm ướt của nàng ra sau vành tai rồi nhẹ nhàng chạm nhẹ vào má nàng, mơn man làn da nóng bừng ấy bằng khớp ngón tay cái.
Isabel mở to mắt trước sự động chạm của anh và Nick khẽ mỉm cười vì sự ngạc nhiên của nàng. Bàn tay còn lại đưa lên và cả hai tay anh nâng niu khuôn mặt nàng, hướng lên phía trước để anh có thể nhìn nàng rõ hơn trong không gian yên tĩnh và ánh sáng mờ ảo này.
Anh không nên hôn nàng. Anh biết điều đó.
Nhưng cô gái này không giống người phụ nữ nào anh từng biết và anh muốn khám phá các bí mật của nàng. Hơn tất thảy, anh muốn nàng.
Rồi anh chiếm lấy môi nàng và nàng là của anh.
Lúc này, không có điều gì có thể ngăn cản nụ hôn của Nicholas St. John. Trong giây lát, Isabel đấu tranh với hàng loạt cảm xúc lạ lẫm và đáng lo ngại về người đàn ông kiêu ngạo này và rồi anh đã hôn nàng, một nụ hôn nóng bỏng cướp đi hơi thở và ý nghĩ và sự tỉnh táo của nàng.
Isabel đông cứng trong chốc lát, tận hưởng cảm giác môi anh chiếm lấy môi nàng tay anh ôm lấy khuôn mặt nàng, những ngón tay lần xuống cổ nàng trong khi ngón tay cái vuốt ve má nàng, càng làm nàng nóng như thiêu đốt. Anh ôm nàng thật chặt, môi anh đùa giỡn môi nàng, làm nàng cảm thấy xúc động mạnh mẽ. Những mơn trớn dịu dàng. Anh nhẹ bứt khỏi nụ hôn, chỉ để miệng anh chạm nhẹ lên miệng nàng và chiếc lưỡi ấm áp khô ráp của anh lướt lên làn da mềm mại của bờ môi dưới của nàng và nàng thở hổn hển vì cảm giác đó, quá lạ lẫm và quá nguy hiểm.
Quá tuyệt diệu.
Anh chiếm lấy nàng lần nữa, vuốt ve nàng đến khi mở miệng ra chào đón anh, tần ngần. Nàng không dám chắc về chuyện này, nàng sợ chạm vào anh, di chuyển, làm bất kỳ điều gì có thể kết thúc cảm giác âu yếm và vui thích của nụ hôn.
Dường như Nick đọc được suy nghĩ của nàng và lướt môi anh qua má đến tai nàng, nơi anh ngậm lấy vành tai của nàng giữa hai hàm răng, làm nàng rùng mình vì thích thú. “Hãy chạm vào ta, Isabel.”
Đây là lý do tại sao phụ nữ luôn trở nên ngớ ngẩn trước đàn ông. Sự kết hợp nặng nề của sức mạnh… và bất lực.
Nàng không nên chạm vào anh. Nàng biết điều đó. Nhưng những từ ngữ cùng với sự vuốt ve đã mở khóa cho nàng và nàng đặt tay lên ngực anh, di chuyển chúng lên trên vào ôm lấy vai Nick. Hành động đó đã khuyến khích anh và anh dùng cả hai tay mình bao bọc nàng, ôm nàng chặt hơn. Anh lùi lại nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền của nàng như thể khẳng định rằng nàng muốn nó như anh và anh hôn nàng lần nữa.
Isabel choáng ngợp bởi cảm xúc bởi những mơn man từ lưỡi anh, bởi cái ôm của cơ thể và mùi hương của anh. Nàng vuốt ve anh, đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả niềm say mê ngây thơ chỉ càng khuyến khích anh thêm. Nàng luồn các ngón tay qua mái tóc ẩm ướt ở cổ anh và kiễng chân để tiếp xúc với môi anh tốt hơn. Anh bắt đầu khám phá nàng, tăng tốc độ, sau đó chậm lại để cho phép nàng chủ đạo. Nàng dùng đầu lưỡi mình lướt trên môi anh, thăm dò môi dưới dầy dặn của anh và anh rên lên làm nàng cảm thấy hài lòng không giống với bất kỳ điều gì nàng đã từng cảm nhận.
Rồi anh phá vỡ nụ hôn đó, giành thế chủ động, lướt môi xuống cổ họng của nàng và mút lấy tại nơi cổ và tai nàng giao nhau trước khi anh cắn nhẹ ở đó, làm nàng rên lên thích thú. Nàng thở hổn hển trước cảm xúc đó và cảm thấy đường cong của đôi môi đang áp vào da mình như đang mỉm cười. Dù không nhìn thấy thì nàng cũng biết được nụ cười đó chứa đựng sự hứa hẹn nguy hiểm.
Nick ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc của anh sẫm lại vì say đắm. Môi anh hé mở và nàng chờ đợi hành động tiếp theo của anh.
“Isabel?”
Tên nàng vang đến và trong chốc lát, nàng không biết chắc nó đến từ đâu. Nàng đã quá tập trung vào việc Nick đã buông nàng ra và lùi lại, tránh xa nàng, giữ một khoảng cách tốt nhất mà anh có thể. Nàng đột nhiên thấy lạnh, thiếu mất hơi ấm của anh như một sự mất mát lớn. Tay nàng chạm vào môi như thể khẳng định rằng họ đã ôm nhau vào vài giây trước.
Tiếng gọi thứ hai của James vang lên, nàng đã nhận biết được xung quanh. Nàng biết được chính xác vị trí của họ, tình huống của họ, hành động của họ và nàng mong muốn mãnh liệt thoát ra ngoài cánh cửa sổ để lên mái nhà. Và sống ở đó. Trong một thời gian.
Ít nhất là cho đến khi Quý ngài Nicholas rời đi.
Thay vào đó, nàng nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




