watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5925 Lượt

sự thật.

“Tôi không thể trả tiền để thuê thợ sửa mái nhà”, nàng nói đơn giản, nhìn xuống và tay phủi phủi lớp bụi tưởng tượng, từ một trong những tấm ngói nâu dưới chân họ. “Tôi không có khả năng thuê một người thợ. Tôi không thể tin tưởng ai ngoài – Janney.”

“Thế còn những người hầu khác?”

Hay lắm, quý ngài, bắt đầu là những người hầu.

“Họ bận làm những việc mà người hầu cần làm”, nàng đáp, vai nhún khẽ đến mức gần như không thể nhận thấy. “Tôi có thể học cách sửa mái nhà như mọi người.”

Anh im lặng một lúc đến khi nàng quay sang anh, cảm nhận được sự thấu hiểu trong ánh mắt anh – đôi mắt có màu bầu trời mùa hè chói chang. Cái tạp chí ngớ ngẩn kia nói đúng. Chúng có màu xanh tuyệt đẹp. “Tuy nhiên, hầu hết các quý cô có địa vị như nàng sẽ không nghiên cứu cách sửa mái nhà.”

Nàng mỉm cười ngượng ngùng. “Đó là sự thật. Nhưng hầu hết những quý cô có địa vị như tôi sẽ không làm những việc tôi làm.”

Anh chăm chú nhìn nàng và nàng tưởng tượng sự ngưỡng mộ trong đôi mắt anh. “Ta tin điều đó.” Anh lắc đầu. “Chắc chắn không có cô con gái nào của bá tước trong vương quốc này lại dũng cảm như nàng.”

Nàng ngoảnh đi, nhìn khoảng sân bên ngoài. Không hề dũng cảm. Mà là tuyệt vọng. “Vâng, tôi đoán rằng nếu có một bá tước nào giống cha tôi, thì có thể có một cô con gái khác sẽ giống tôi. Ngài nên cám ơn một trong các vị thần trong phòng chứa tượng đã làm hỏng khuôn mẫu cho ngài Wastrearl.”

“Nàng biết rõ về các việc làm của cha nàng.”

“Không cụ thể lắm, nhưng ngay cả khi được giấu kín ở Yorkshire, thì một đứa trẻ cũng biết những thông tin đó.”

“Ta xin lỗi.”

Nàng lắc đầu. “Không. Ông ấy đã rời khỏi đây bảy năm trước, James hầu như không biết ông ấy và tôi không nhìn thấy ông ấy kể từ đó.”

“Ta rất lấy làm tiếc vì điều đó. Ta biết chuyện mất đi cha mẹ là điều đau khổ hơn cả cái chết.”

Nàng đáp lại ánh mắt của anh. Cảm nhận được điều anh đang nói là thật. Phân vân, trong chốc lát, câu chuyện đó có thế là gì. “Mất cha không phải là mất tất cả. Chắc chắn chúng tôi tốt hơn mà không có ông ấy ở đây.” Anh nhìn nàng trìu mến một lúc lâu, đến khi nàng cảm thấy không thoải mái do cái nhìn quá đỗi cảm thông của anh và nàng nhìn lên bầu trời đang tối dần. “Tôi sẽ không từ chối một hoặc hai đồng siling đâu.”

“Ông ấy không để lại cho nàng thứ gì sao?”

Isabel giật mình trước câu hỏi đó, nàng sẵn sàng thừa nhận tình hình tài chính khó khăn của mình, nhưng không muốn thảo luận. Nàng không chấp nhận thương hại. Dường như anh là kiểu người muốn thúc ép người khác. Người muốn giúp đỡ người khác.

Và nàng không thể nào cho phép anh làm như vậy.

Ngón tay nàng lần theo đường cong của một tấm ngói, cảm thấy bả vai hơi đau. Nỗi lo lắng đã biến mất trong một phút trước nay quay trở lại. Đã có lúc nàng muốn chia sẻ những gánh nặng của nàng – khi cảm thấy điều đó là tốt và đúng.

Tuy nhiên điều này không phải là một gánh nặng cần được chia sẻ. Đó là của nàng. Bắt đầu từ ngày cha nàng bỏ đi, nàng phải chịu trách nhiệm cho cả điền trang và mọi người ở đây. Nàng đã cố gắng hết sức mà không cần bất kỳ ai giúp đỡ. Từ đó, nàng đã rút ra cho mình một bài học – một điền trang kiệt quệ và một nhóm đàn bà có những hoàn cảnh đặc biệt không phải là chuyện mà các quý ông thuộc tầng lớp quý tộc quan tâm.

Đặc biệt không dành cho những quý ông thành công, giàu có hay những người tình cờ đi ngang qua Yorkshire.

“Bộ sưu tập đó rất đáng giá, Isabel.”

Nàng mất vài giây để hiểu ra lời anh nói, không ăn khớp với mạch suy nghĩ của nàng. “Thật sao?”

“Không nghi ngờ gì.”

“Đủ để…”, nàng dừng lại. Có quá nhiều cách để kết thúc câu nói… quá nhiều cách. Đủ để mua một ngôi nhà? Để chăm sóc các cô gái? Để gửi James đi học? Để khôi phục lại danh tiếng cho Townsend sau nhiều năm bị hủy hoại?

Dĩ nhiên nàng không thể nói những điều này, mà không tiết lộ những bí mật của nàng. Do đó nàng không nói gì cả.

“Đủ để sửa mái nhà và nhiều việc khác.”

Nàng thở hắt ra, cảm thấy nhẹ nhõm đến mức gần như không chịu nổi.

“Cảm ơn Chúa.”

Lời thì thầm không vang lên rõ ràng, biến mất trong tiếng sấm khủng khiếp làm nàng giật mình hoảng sợ, nép vào cơ thể anh khi ở trên đỉnh mái nhà của Townsend Park. Cảm giác được hơi nóng của anh bên cạnh nàng, nàng quay sang anh. Anh chăm chú nhìn nàng, một sự hòa trộn của nguy hiểm và tò mò trong mắt anh. Đó là điều cuối cùng làm tim nàng đập rộn ràng, như thể anh có thể nhìn sâu vào trong con người nàng và khám phá mọi thứ nàng đã cất giấu rất lâu rồi.

Có lẽ điều đó không quá khủng khiếp.

Nàng biết đó là một dấu hiệu của sự yếu đuối, nhưng, nàng không thể rời mắt. Đôi mắt của anh quá xanh, chứa đầy sự cảm thông, quá hấp dẫn – đủ để nàng quên hết tất cả quy tắc của mình.

Nàng không có cơ hội để cám dỗ ảnh hưởng.

Thay vào đó, bầu trời bắt đầu đổi thay và trời đất đan xen lẫn lộn.

Chương 7

Những cơn mưa mùa hè ở Yorkshire thường không đến một cách nhẹ nhàng – trái lại nó thật dữ dội mạnh mẽ, như thể cả vùng quê đã làm điều gì đó đáng bị trừng trị. Tuy nhiên vào buổi chiều đặc biệt này, Nick chính xác ai là người mang sự phẫn nộ của Chúa đến cho họ.

Chính anh đã làm điều đó.

Giống như một kẻ đáng khinh, anh nghiêm túc nghĩ tới việc hôn quý cô Isabel Townsend, ở trên mái nhà, khi nàng thú nhận một cách khá chân thực về hoàn cảnh nghèo khó của nàng.

Nàng nhìn anh bằng đôi mắt nâu sâu thẳm và anh biết nàng sẽ để anh hôn nàng. Nhưng, chỉ là vì lòng biết ơn đối với sự giúp đỡ của anh.

Và lòng biết ơn đó không phải là lý do có thể chấp nhận được cho mối quan hệ mập mờ, đặc biệt là trên mái nhà.

Vì vậy, khi thời tiết bủa vây lấy họ, anh muốn hét to nỗi thất vọng của mình để Chúa trời nghe thấy, tuy nhiên công bằng mà nói Nick vẫn phải cảm ơn Ngài vì hành động can thiệp này.

Đến tận khi tia chớp đột nhiên lóe sáng, đáng sợ và nguy hiểm, Nick mới nhận ra nếu họ vẫn tiếp tục ở trên mái nhà, thì họ không chỉ bị ướt

mà còn có thể bị giết.

Ý nghĩ đó đã thúc giục Nick hành động, anh vòng tay ôm lấy hai vai Isabel, dẫn nàng bước đi và xuyên qua cơn mưa, tiến về phía cánh cửa sổ gác mái. Ngay khi đến lối vào, nàng vội vàng quay lại, nhanh chóng cúi đầu thoát khỏi cánh tay anh và lao qua mái nhà, quay lại nơi nàng đã làm việc ban đầu.

“Ôi keo dính của chúng tôi!”

Mái nhà ẩm ướt và cơn mưa xối xả cùng sự nguy hiểm của những cơn sét chớp nhoáng, đã khiến lòng kiên nhẫn còn sót lại của Nick bốc hơi. “Isabel!” Tên nàng vang khắp mái nhà, trong khi tiếng sấm khủng khiếp kêu ầm ầm xung quanh họ và nàng cứng đờ người, quay lưng lại, mắt mở lớn và do dự.

“Hãy bỏ nó lại!”

“Tôi không thể!” Isabel lắc đầu và quay đi, nhìn xuống độ dốc mái nhà, qua cơn gió câu nói vang đến tai anh, làm anh thấy nhức nhối. “Chúng tôi đã mất nhiều giờ để làm nó!”

“Nàng có thể và nàng sẽ làm!” Nick nói.

Nàng nhìn qua vai, ánh mắt kiên định. “Ngài không phải là ông chủ của tôi, thưa ngài.”

Nàng không kiểm tra sự an toàn của đôi chân trong khi nàng tiếp tục đi.

Đó là một sai lầm.

Đôi dép của nàng đã làm bật một tấm ngói bị lỏng trượt xuống và văng khỏi mép mái nhà, Isabel mất thăng bằng. Anh cảm nhận được sự sợ hãi trong mắt nàng khi nàng bắt đầu ngã và anh vội vàng tiến về phía nàng.

Isabel đưa tay ra tóm bất cứ thứ gì có thể giữ nàng lại, nỗ lực đó đã khiến nhiều miếng ngói khác văng ra rơi xuống đất. Nàng bò trườn lên chúng, nỗi sợ hãi làm nàng cảm thấy tuyệt vọng, hành động đó chỉ càng làm nàng rối loạn.

Anh đã ở đó, nắm chặt lấy tay nàng, ngăn nàng cử động. Anh không nói gì khi mắt họ nhìn nhau, cơn giận dữ trong mắt Nick đã xua tan sự tuyệt vọng trong nàng.

Anh không nói gì cả khi nàng đã đứng vững và hai chân giữ lại được thăng bằng, cho phép anh giúp nàng đứng lên từ từ và giữ lấy nàng, khi nàng thở sâu lấy lại bình tĩnh.

Chỉ đưa nàng đến lối vào, anh mới lên tiếng. “Ta không phải ông chủ của nàng, Isabel, nhưng nếu nàng không thể chịu trách nhiệm an toàn cho bản thân mình, thì ai đó phải làm điều đó cho nàng.” Nick chỉ vào cửa sổ gác mái. “Vào trong. Ngay.”

Dù vì giọng điệu của anh hay do mưa hay do cảm giác tự vệ bẩm sinh, nên nàng đã làm như vừa được bảo. Thật kỳ diệu.

Nick nhìn nàng trèo vào gác mái, đảm bảo rằng nàng đã an toàn bên trong và quay lại nhặt thứ keo dính chết tiệt nhưng lại rất có giá trị đối với nàng.

Xách chiếc xô trong tay, Nick nhìn sang phía chuồng ngựa nơi mà anh đã gặp cậu bé coi ngựa sáng nay đang cố gắng hết sức để đóng lại chuồng ngựa. Cậu ta chạy nhanh vào dinh thự, gió và mưa trút xuống gương mặt non trẻ cậu ta. Cậu ta cúi đầu xuống, bảo vệ khuôn mặt mình trước những cơn gió dữ dội và hành động đó làm chiếc mũ lưỡi trai rơi khỏi đầu, mái tóc của cậu ta xổ tung ra.

Mái tóc của cậu ta rất dài.

Nick sững người, dán mắt nhìn cậu ta quay lại nhặt chiếc mũ đang lăn trên mặt đất, quay tròn theo những ngón tay vô hình của cơn gió ở Yorkshire. Mái tóc của cậu ta bay ra sau như một dải ruy băng đỏ, ngay lập tức bị sũng ướt nước mưa. Và khi cậu

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT