|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tiêu phí tạo nội lực bên trong sao? Nếu nói tiêu phí, chính là tiêu hao lãng phí, tớ đây cũng là theo sát thời đại.”
“Cậu…” Thật là tú tài gặp phải binh, có lí cũng không nói được. Mắt thấy đã đến trường học, Hi Khang ngậm miệng, nhưng anh cũng không dễ dàng bị đánh ngã như thế.
Tận giờ học, trên đường về, anh tiếp tục oanh tạc, lúc này dần dần câu mồi, “Tiểu Trư, cậu có thấy cậu thông minh không?”
“Nói nhảm, dĩ nhiên rồi.” Tiểu Trư ngẩng cao đầu.
“Vậy cậu không thi vào một trường tốt để chứng minh với mọi người cậu thông minh sao?”
“Tại sao tớ phải chứng minh? Tự tớ biết là được.”
Tiểu Trư thật đúng là heo chết không sợ nước nóng, Hi Khang hầm hừ cô một cái, “Vậy sau này tớ gọi cậu là Tiểu Trư ngốc!”
Sắc mặt Tiểu Trư rốt cục có chút biến hóa, người khác cách nhìn không sao, nhưng đã bị gọi Tế Khang, từng là bại tướng dưới tay cô, chỉ nhìn là biết.
Hi Khang kịp thời thấy được biến hóa của cô, phải rèn sắt khi còn nóng, nhếch môi giễu cợt nói: ” Tiểu Trư ngu ngốc, ha ha, tớ hiểu rồi, tại sao cậu không chịu vào Phục Đán, nhất định là bởi vì cậu quá ngu ngốc, căn bản là không thi được, thi rớt.”
“Ai nói tớ thi thi rớt? Chỉ cần tớ dùng một chút sức lực cũng có thể thi đậu Phục Đán.” Nhìn Tế Khang thối, thật muốn một quyền đánh nát cái mặt đáng giận kia.
“Có bản lĩnh thì cậu thi cho tớ xem!” Ha ha, con cá mắc câu rồi.
“Thi thì thi! Khoan, không đúng, hừ, muốn chơi phép khích tướng? Tớ không mắc mưu đâu!”
Xong, Tiểu Trư sao mà tinh như vậy? Bị cô nhìn ra rồi. Ngày mai sẽ tiếp tục, ngày mai không được còn có ngày kia ngày kìa. Tiểu Trư, Tiểu Trư, cậu đừng hòng trốn, một ngày nào đó tớ sẽ bắt được cậu.
“Tiểu Trư, hiện tại bỏ qua trình độ học vấn bàn về thông minh, chẳng lẽ cậu muốn cho tất cả mọi người cho là tớ thông minh hơn cậu sao?”
“Tiểu Trư, không cùng học một trường thì suy nghĩ sẽ bất đồng, sau này tư tưởng của chúng ta có thể sẽ ở hai tầng riêng biệt, có thể sẽ có lúc tớ nói mà cậu không hiểu hay không?”
“Tiểu Trư, người là động vật phụ thuộc vào hoàn cảnh, học sinh danh giáo cũng sẽ có cảm giác về sự ưu tú, nếu tương lai tớ xem thường cậu, cậu chớ có trách nha.”
…
Không thể mắc lừa, không thể trúng kế, anh đang khích tướng, quyết không thể để cho Tế Khang thối làm hỏng lý tưởng ‘ngồi ăn rồi chờ chết’ của mình. Nhưng, vừa nghĩ tới bị mọi người cho là không bằng Tế Khang, Tế Khang xem thường mình, Tiểu Trư đã cảm thấy không thể nào nhịn được.
Rốt cục có một ngày, sau khi không chịu sự oanh tạc của Hi Khang, Tiểu Trư bật thốt lên, “Được rồi, tớ đăng kí đại học Phục Đán.” Vừa nhấc mắt nhìn thấy nụ cười thỏa mãn trên mặt Hi Khang, cảm thấy chướng mắt, vừa bổ một câu: “Nhưng có thể thi đỗ hay không tớ không bảo đảm .”
Nụ cười trên mặt Hi Khang vẫn giữ nguyên, Tiểu Trư ngàn ngàn vạn vạn xấu tính, nhưng có một cái tốt, chưa bao giờ mở ngân phiếu khống*, đã đồng ý chuyện gì đó thì nhất định sẽ làm được.
0
Hi Khang không ngẫm nghĩ tại sao Tiểu Trư và anh cùng dự thi một trường đại học, Tiểu Trư cũng không nghĩ tại sao lại đồng ý, hơn nữa còn không tự chủ bắt đầu chuyên tâm học tập. Bọn họ chẳng qua là cho là đã nhiều năm làm bạn học như vậy đã thành thói quen, tiếp tục làm đôi bạn kiêu ngạo cũng không có gì không tốt.
***
Mẹ Tiểu Trư nghe chuyện này sau nhịn không được tò mò hỏi: “Tiểu Trư, con thật sự chuẩn bị thi Phục Đán sao? Con không ngồi ăn rồi chờ chết nữa sao?” 0
“Lông bông thôi ạ, thi đỗ Phục Đán chỉ là lông bông thôi!”
“Nếu là lông bông, tại sao còn cố gắng thi đậu Phục Đán?”
“Cũng tại Tế Khang thối, nếu con không đồng ý với cậu ta thi vào Phục Đán, con chưa kịp lông bông, sẽ bị cậu ta làm phiền chết. Hừ, cậu ta không để cho con sống yên ổn, con sẽ thi đỗ Phục Đán, ngày ngày tỏa sáng ở trước mắt cậu ta, khiến cậu ta phiền chết.”
Mẹ Tiểu Trư cười trộm, cô bé ngốc này, thích người ta cũng không biết.
***
Có một ngày, Hi Khang đang đọc sách, mẹ bưng một đĩa điểm tâm vào, bồi dưỡng cho anh, mẹ giả vờ vô tình hỏi: “Hi Khang, con khuyên nha đầu trên lầu kia cùng thi một đại học à. Có phải thích nó rồi hay không?”
Cô chỉ là đối thủ mà thôi, Hi Khang cảm thấy rất hoang đường, “Sao lại thế được? Sao con lại đi thích Tiểu Trư kia chứ? Ha ha, quả thực quá buồn cười.”
Nhưng là cô đã không là đối thủ lâu rồi, tại sao mình vẫn là chú ý cô đến thế.
Mẹ không chú ý tới vẻ mặt anh trở nên quái dị, yên tâm nói: “Mẹ biết con nhìn người sẽ không thấp như vậy mà. Sau này cách xa nó ra một chút, đỡ bị người ta nói xấu.” Nha đầu kia gia thế một loại, lớn lên bình thường, cử chỉ thô lỗ, còn nhanh mồm nhanh miệng, có chỗ nào xứng đôi với con ngoan của mình? Một đứa con xuất sắc như vậy phải xứng đôi với một phượng hoàng vàng óng lóng lánh cũng không quá đáng.
Mẹ cầm lấy cái đĩa trống đi ra ngoài. Một người nào đó ở trong nhà suy nghĩ sâu xa. Mà một con heo nhỏ trên lầu đang đứng hóng mát ở phía trước cửa sổ thở nhẹ một tiếng.
Phòng ốc cách âm thật sự quá kém.
Lâm Tiểu Trư hoàn toàn tỉnh ngộ, chăm chỉ dị thường. Hành động cứu vớt của Hi Khang không có đất dụng võ, có chút mất mát, cũng có chút vui mừng. Tiểu Trư vì vào Phục Đán mà cố gắng, chẳng qua là cô cũng không tránh khỏi cố quá, cả ngày chui trong đống sách, ngay cả mặt cũng anh cũng không nhìn thấy.
Nhìn đi, cô đang cùng Vương Tiểu Văn bàn bên cạnh thảo luận một bài tập, thảo luận vui vẻ như vậy. Chẳng lẽ cô không biết anh mới là học sinh ưu tú nhất trong lớp ư, có vấn đề gì thì tới hỏi anh nhất định sẽ được giải thích tường tận hơn. Tiểu Trư không có mắt đi chết đi! Cho dù vị trí của anh cách xa một chút, đi nhiều hơn hai bước thì mệt chết được à?
Còn nữa, ngày trước khi trên lớp học, đến phiên mình trả lời câu hỏi, Tiểu Trư sẽ nghiêng mặt nhìn, có khi còn làm mặt quỷ. Bây giờ thì lại ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt nhìn thẳng tấm bảng đen, cổ cũng không hạ xuống, tấm bảng đen kia có đẹp như mình không? Ngó nhìn mình một cái cũng tốn sức hả?
Quá đáng nhất là đi học, tan giờ học, cũng không chờ mình một chút để cùng đi, ngày ngày như chạy giặc. Thật vất vả mới bắt được cô, giống như tranh tài, đạp xe đạp còn nhanh hơn xe máy. Thì ra quãng đường đi mất 20 phút đồng hồ chỉ cần 10 phút là xong, bận rộn đuổi theo tốc độ của cô cũng không còn thời gian nói chuyện. Tiểu Trư chết tiệt này làm gì mà phải tiết kiệm thời gian như vậy? Đạp xe về đến nhà, thở xong cũng phải 10 phút đồng hồ, căn bản là không đi ra ngoài sao!
***
Bên này, Tiểu Trư không phải là không biết ánh mắt của Hi Khang luôn vòng quanh mình, nhưng cố tình không để ý đến anh. Nếu biết một người nhìn bạn thế nào, nghe điều người ấy nói sau lưng thì biết. Nói cái gì mà “Sao lại thế được? Sao con lại đi thích Tiểu Trư kia chứ? Ha ha, quả thực quá buồn cười.” Còn cười vui vẻ như vậy? Thích mình thì buồn cười như vậy sao? Tế Khang thối có gì đặc biệt hơn người? Không phải chỉ được cái đẹp trai một chút, thành tích học tập xuất sắc một chút sao? Nếu mình chăm chỉ một chút, thành tích cũng không kém, đẹp mắt thì có hoa tâm*, ai mà thèm?
0
***
Ngày thứ nhất thi tốt nghiệp trung học, cha mẹ hai nhà cũng phải đi làm, dặn dò hai đứa đi thi với nhau, quan tâm lẫn nhau.
Hai người ngồi trên một chiếc xe buýt giao thông đi thi, trên đường Hi Khang ân cần hỏi: “Cậu chuẩn bị thế nào rồi?” (Trường hợp tại nơi công cộng không gọi nick name.)
Tiểu Trư vẫn là dáng vẻ sống chết mặc bay, mí mắt cũng không hạ xuống, “Thế nào thì như vậy.”
Hi Khang tiếp tục hỏi: “Nắm chắc mấy phần?”
“Không nắm chắc.” Tiểu Trư nghĩ tới câu nói sau lưng của anh vẫn thấy tức giận, không nhịn được hờn dỗi nói một câu, “Dù sao học sinh xuất sắc như ngài đây không nhiều.”
Hi Khang nghe ra chế giễu trong lời nói của cô lại liên tưởng đến tính tình âm dương quái khí của cô trong khoảng thời gian này, nhíu mày, “Này, tớ đã chọc gì cậu hả? Cậu làm gì mà phải nói như vậy? Tớ chỉ là quan tâm cậu một chút mà thôi.”
“Hừ, cám ơn ý tốt của ngài, không cần! Sức lực bản thân bao nhiêu tự mình biết, không vọng tưởng với cao.”
“Từ ‘với cao’ là từ đâu đấy? Thi đại học cũng không phải là lúc so tài thử sức, nói gì mà cao với chả với ở đây?”
Tiểu Trư thấy anh bắt bẻ mình, có lòng muốn hỏi anh về câu nói sau lưng của anh, nhưng nghĩ chung quanh là người, không muốn để người khác chê cười, ‘hừ’ một tiếng từ trong lỗ mũi, không để ý tới anh nữa.
Hi Khang lo lắng nhìn Tiểu Trư : “Rốt cuộc là cậu làm sao vậy? Có phải đọc sách nhiều quá nên mệt mỏi hay không? Hay là lo lắng cho cuộc thi này? Thoải mái một chút đi, không nên có gánh nặng tâm lý, tớ tin tưởng nhất định cậu sẽ thi tốt.”
Tiểu Trư nghe xong, trong lòng càng không thoải mái, nếu không phải biết sau lưng anh nói mình như thế, thì hôm nay nghe câu này của anh nhất định sẽ rất cảm động. Nhưng là đang trong cảm xúc này mà lại nghe thấy, chỉ cảm thấy toàn là châm chọc.
Tiểu Trư quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, không thèm nhìn anh, bỗng sợ hãi, “Chết rồi, bác tài xế ơi, phiền bác mau dừng xe, chúng cháu bị muộn giờ thi tốt nghiệp rồi!”
Bác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




