watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2508 Lượt

tài lập tức dừng lại, hai người hứng chịu ánh mắt khiển trách của người trong xe, khom lưng xin lỗi rồi xuống xe. Hành khách trên xe xì xào bàn tán, “Bây giờ coi thường nhau thật, thật là, ham yêu đương đến nỗi giờ thi tốt nghiệp đại học cũng quên mất.”

Xuống xe, Tiểu Trư và Hi Khang vội vã chạy đến ngã đối diện, vừa vẫy một chiếc xe taxi, Tiểu Trư trách Hi Khang, “Cũng là tại cậu, cậu muốn hại tớ có phải không?”

Hi Khang cảm thấy oan ức, bình thường dù bận rộn nhưng vẫn ổn thỏa, hôm nay như vậy không phải do cô tức giận hay sao? Thở phì phì đáp một câu: “Tại sao tớ phải hại cậu, còn tự hại mình? Cậu đừng có làm loạn lên như vậy có được hay không?”

“Tớ chính là muốn làm loạn đấy, thì sao? Không thích thì cách xa tớ một chút.”

“Cậu, rốt cuộc là cậu bị bệnh gì vậy?”

Đang nói, xe taxi tới, hai người ngậm miệng lên xe. Mỗi người quay đầu nhìn ngoài cửa sổ hai bên, phồng má, nghiêm mặt.

Đến trường thi, còn chưa kịp xuống xe, thầy giáo đã chạy tới, “Hai đứa xảy ra chuyện gì vậy? Bây giờ mới đến trường thi.”

Hai người vội vội vàng vàng vào trường thi, rất nhanh vùi đầu vào trong cuộc thi, đem những chuyện không vui kia tạm thời để đằng sau gáy. Thi xong, đi ra ngoài, thấy mẹ Hi Khang tới đón bọn họ, thì ra là thầy giáo trong lúc đợi không được đã báo cho phụ huynh. Cho nên môn thi kế tiếp đều có phụ huynh cùng đi, hai người không có cơ hội ở chung.

Rốt cục đã thi xong môn cuối cùng, Hi Khang cảm giác không tệ, muốn hỏi một chút xem Tiểu Trư thi như thế nào, kết quả không thấy bóng dáng Tiểu Trư.

***

Tuần này nói là đến thăm dì cả ở Sơn Đông*, tuần sau lại đến thăm chú hai ở An Huy*, lần sau lại nghe nói cô vừa đi Hoàng Sơn* xong lại thuận đường đến nhà bạn ở hồ gần đấy. Tiểu Trư chết tiệt, sao mà 5 châu 4 bể đâu đâu cũng có người quen hả? Đi cùng một người đàn ông leo Hoàng Sơn là có ý gì? Hắn tốt đẹp gì sao? Sao không thử nghĩ xem anh cực khổ học tập mười mấy năm cũng nên thoải mái một chút? Hi Khang hận đến nghiến răng nghiến lợi, ngày ngày bám lỗ tới lắng nghe động tĩnh trên lầu.

0

***

Tiểu Trư sao mà vẫn chưa trở lại? Tại sao không có cô đấu võ mồm khiến anh cả ngày giống như không còn chút sức lực nào? Ai cũng nói một ngày không thấy như cách ba thu, như vậy coi như đã không gặp Tiểu Trư cả mấy thập kỉ rồi, thật nhớ cô bé!

Tiểu Trư chết tiệt, cậu mau trở lại! Xa tớ cậu cũng có thể chơi vui được sao? Thật muốn hạ độc chú trên người cậu, khiến cậu một bước cũng không thể xa tớ.

Hi Khang bị ý nghĩ của mình hù sợ, tại sao mình lại

nghĩ khiến Tiểu Trư không thể rời bỏ mình? Chẳng lẽ, chẳng lẽ bị cô gọi là Tế Khang nhiều năm như vậy thật sự coi mình là thức

ăn cho heo, cứ cho Tiểu Trư ăn như vậy sao? Trời ạ, vậy thì quá thảm! Tương lai của anh là ác mộng!

Hi Khang ở trong lòng nghĩ tới tương lai bi thảm, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười thật to.

***

Hi vọng hi vọng, rốt cục ngày nào đó ở trong công viên thấy cơ thể tròn tròn, đang quơ cánh tay mập ngắn nói chuyện cùng đám bạn, không chút suy nghĩ, ngang nhiên xông qua. Người nào đó đang đưa lưng về phía anh nước bọt văng khắp nơi vừa nói chuyến du lịch vừa qua, càng nghe càng tức giận. Mình ở bên này lo lắng không yên, cô ở bên kia chơi rất vui vẻ.

Chợt nghe câu cuối cùng, người nào đó lòng đầy ước mơ nói: “Mình không muốn thi đỗ đâu, nếu thi rớt đại học, mình sẽ đi Tân Cương* tìm dì của mình, nghe nói nơi đó phong cảnh rất đẹp, thức ăn ngon cũng nhiều, có nho Turpan, lê Korla, mai Kupa, dưa Hami…he he.” Tiểu Trư càng nói càng hưng phấn, dứt khoát nói, “Đến Tân Cương là tốt nhất…”

0

Tiểu Trư chết tiệt này tại sao không phải là cô nhi nhỉ*? Nếu cô không phải là cô nhi thì cha mẹ của có quan hệ thật tốt, cả nước còn có chỗ nào không có người thân thích của nhà bọn họ? Hi Khang nghiêm mặt đập nát mộng đẹp của người nào đó, “Bọn họ cũng ăn thịt dê, cậu đi ăn cái gì?”

0

“Tớ đây mượn nước trái cây làm cơm ăn, vừa giảm cân vừa làm đẹp! Hừ!” Lâm Tiểu Trư hếch mũi lên trời, ‘hừ’ anh một cái, nói “Nho Turpan khiến tim Lâm Xảo Tiêm tớ say sưa…” Cứ như vậy đi.

Tiểu Trư chết tiệt, đi cùng đám người không liên quan kia còn nói với khí thế ngất trời như vậy, còn anh thì sao? Sao lại có thể cùng một người lạ sống chung một chỗ trong một thời gian dài nhỉ?

Hi Khang lập tức đuổi theo, “Này, Tiểu Trư chết tiệt, cậu định đi đâu?”

“Mắc mớ gì tới cậu?” Lỗ mũi tiếp tục hướng lên trời, không thấy rõ bậc thang dưới chân, vướng chân, mắt thấy Tiểu Trư sẽ phải đụng phải Địa Cầu*.

0

“Cẩn thận một chút!” Người phía sau nhanh tay lẹ mắt, Tiểu Trư rơi vào trong máng cám heo*. Địa Cầu may mắn thoát khỏi một tai ương.

0

Muốn chết, mùa hè mặc áo mỏng như vậy, anh còn ôm chặt thế nữa? Lồng ngực nóng hừng hực hun khiến cho mặt người cũng nóng bừng. Nếu không phải ngày đó nghe được câu chuyện, thiếu chút nữa sẽ cho rằng anh thấy sắc nảy lòng tham .

Ổn định, tránh thoát khỏi vòng ôm làm cho người ta nảy sinh ý nghĩ kỳ quái này, một cước bay lên, “Cũng là do cậu làm hại!”

Thuần thục tránh thoát, vỗ lên đầu của cô, “Tiểu Trư chết tiệt, cậu lấy oán báo ân!” Chính là cảm giác này! Những ngày qua tâm trí không yên hóa ra là bởi vì không vỗ cái đầu này.

“Tế Khang thối, tớ cắn chết cậu!” Tiểu Trư cắn lên tay Hi Khang tay. Chính là cảm giác này, những ngày qua ăn không biết vị hóa ra là bởi vì chưa được ăn món ăn khai vị này. Đều do Tế Khang thối, anh gọi cô Tiểu Trư, được lắm, coi như cô thích ăn cám heo .

Hai người đang suy nghĩ linh tinh bỗng một tiếng thét chói tai vang lên, “Hi Khang, hai đứa đang làm gì thế?”

Hỏng bét, sao lại bị bắt gặp trong lúc này, lại còn đang trong bụi cây nhỏ trong trường học nữa.

Hai người quay đầu lại, tay Hi Khang còn đang ở trong miệng Tiểu Trư.

Là mẹ của Hi Khang, khuôn mặt lên án nhìn Tiểu Trư. Đứa con ngọc thụ lâm phong*, thông minh tuyệt đỉnh, nho nhã lễ độ, phong độ nhất lưu, tiền đồ vô lượng… Đứa con ngoan làm sao lại thích đứa con gái hết ăn lại nằm, khuôn mặt xấu xí, lôi thôi lếch thếch, lời nói thô bỉ, không biết cầu tiến… như vậy?

0

“A, không làm gì hết.” Hi Khang cuống quít rút tay về, đứng dậy đi lên hai bước.

Trong mắt Tiểu Trư hiện lên một tia bi thương, nhanh chóng che dấu, quyệt miệng nói: “Đáng ghét, hừ!”

Hi Khang nghe xong trong lòng không vui, lại dám ghét anh? Cũng quay đầu, “Cậu mới đáng ghét, hừ!”

Hai người tan rã trong bất hòa.

Phía sau người mẹ trong lòng buồn bực, nhìn dáng vẻ của bọn họ, rõ ràng chính là một đôi hoan hỉ oan gia*. Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thật sự sẽ kết thông gia với gia đình quái dị kia? Nhìn cái nhà đó đi, nam chủ là thiên tài, nhưng đem trí thông minh để dụ dỗ vợ. Nữ chủ dung mạo như thiên tiên**, nhưng dung lượng trong não nghịch với dáng vẻ bên ngoài, hơn 40 tuổi còn ngây thơ vô cùng. Sinh con gái cũng không di truyền cho cái gì, may nhờ đầu óc di truyền từ cha, cuối cùng có chút ít trí thông minh. Nhưng lại xấu tính, làm sao có thể xứng đôi với con mình hả? Ông trời ơi, ngàn vạn lần hãy phù hộ nha đầu kia thi không đậu, thi rớt vào Phục Đán đi!

0

0

Người xem náo nhiệt, xì xào bàn tán.”Tớ đã nói hai người họ có vấn đề mà!”

“Không sai, cậu nhìn Hi Khang bình thường chững chạc, nhưng đụng đến con bé họ Lâm thì giống như thay đổi hẳn.”

“Tớ đoán sau khi bọn họ tốt nghiệp đại học sẽ kết hôn.”

…v..v…

Mẹ nghe hết mấy lời bàn tán của mọi người, tâm tình buồn bực, chuẩn bị trở về nhà tìm Hi Khang nói chuyện một chút. Lại nhìn con trai sinh hờn dỗi, nhưng ánh mắt vô tình liếc về hướng nha đầu kia, rõ ràng chính là dáng vẻ đang yêu. Coi là vậy đi, bây giờ cũng không còn cách nào, nói không chừng chỉ là nhất thời cảm thấy hứng thú, đi qua rồi thì cũng sẽ không xảy ra. Nhỡ đâu can thiệp lại kích thích ý chí trong lòng con dại, đến lúc đó bọn họ vội vàng chống lại áp lực, ngược lại có cơ hội tìm ra khác biệt ở trong lòng, biết đâu chuyện còn phức tạp hơn. Từ nhỏ đến lớn anh cũng không cho bà quan tâm quá đáng, cứ tạm tin tưởng anh đã, để cho chính anh quyết định đi.

Đến ngày công bố kết quả thi tốt nghiệp trung học, Hi Khang tìm được người em vợ của đứa cháu của cha chồng của người em họ của mẹ* đang làm công việc tuyển sinh, đồng ý sau này thay con ông phụ đạo, 1 tiếng trước biết được điểm thi đại học, nhân tiện đi hỏi Tiểu Trư.

0

Thật ra thì anh cũng không lo lắng thành tích của mình, nhưng hôm nay Tiểu Trư nói muốn đi Tân Cương khiến anh rơi vào một bóng ma. Người có lúc thất thủ, ngựa có lúc vấp ngã, nhỡ đâu Tiểu Trư thật sự thi không tốt, chạy đến Tân Cương thì làm sao bây giờ? Tiểu Trư không ăn thịt dê, cô sống thế nào bây giờ? Tân Cương xa như vậy, muốn gặp cũng rất khó. Dân tộc Uygur đẹp trai như vậy, Tiểu Trư chết tiệt thấy sắc quên nghĩa mà dứt khoát ở lại đó thì phải làm sao bây giờ? Còn dân tộc thiểu số tương đối nóng tính, Tiểu Trư chết tiệt ngứa miệng không cản được, nhỡ đâu lại đắc tội với họ, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.

Không được, anh phải chuẩn bị, nhỡ đâu có biến, tuyệt đối không thể để cho Tiểu Trư chết tiệt đến Tân Cương đi độc hại anh em dân tộc thiểu số, làm hỏng tình đoàn kết giữa các dân

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT