watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2927 Lượt

chuẩn bị tinh thần để vào trường mới, lớp mới, bạn bè đều mới.
Sáng nay trước khi đi vắng, dì Phương đã cho tôi một khoản tiền và dặn tôi đi xuống phố mua sắm. Cầm món tiền lớn trong tay tôi ngỡ ngàng đến lúng túng không biết chỗ nào mà cất. Chiếc bóp nhỏ của Thục cho tôi hôm chia tay đã căng đầy với những tờ giấy bạc xanh đỏ vui mắt. Sách vở tôi chỉ mua thêm vài cuốn thiếu từ đầu năm. Quần áo hôm Thư dẫn tôi đi may, hay mua sắm cũng đã tạm đủ. Những chiềc áo dài trắng mới tinh treo trong tủ áo mới làm tôi sung sướng ngắm hoài. Những bộ đồ tây chưa dám mặc, rồi giày dép nhiều kiểu cũng làm tôi khá lúng túng. Bao nhiêu thứ đó cũng làm tôi chóng mặt, loay hoay không chọn lựa nổi mà dì Phương còn bảo mua sắm thêm. Tôi đã muốn từ chối khi dì cho tiền nhưng sợ làm dì buồn giận. Tôi hỏi ý kiến Thư, nó bảo thiếu gì thứ để mua. Tôi quả thật không biết mua sắm những gì khi thấy như thế cũng là quá đầy đủ. Tôi có vẻ như là một đứa con gái nhà giàu chính hiệu.
Khi thay đồ đi phố, Thư nhìn thấy tôi mặc áo dài liền kêu lên ngạc nhiên:
-Cũng lại áo dài! Quần tây và áo pull của chị đâu không mặc?
Tôi cười, đỏ mặt:
-Không quen, kỳ quá.
-Phải mặc thử đi chứ. Ði phố Thư chỉ mặc đồ tây cho tiện. Áo dài chỉ mặc khi đi học thôi.
-Như thế này được rồi. Chiếc áo dài mới cũng làm mình ngượng cứng người.
Thư cương quyết chối bỏ ý kiến tôi:
-Không được. Chị phải mặc đồ tây.
Hai đứa chẳng lẽ một đứa theo cổ một đứa theo kim. Cái màn cổ kim hòa điệu này ra đường không hấp dẫn tí nào. Và Thư mở tủ lấy đồ tây ra bắt tôi phải thay liền. Phải nói là tôi đứng hàng giờ trong phòng cũng chưa dám ló mặt ra, đợi đến khi Thư nhào vào phòng lôi tôi ra, tôi mới miễn cưỡng bước ra. Nó bắt tôi đứng, đi qua, đi lại, lui tới vài bận cho nó ngắm nghía và khen loạn xạ làm tôi muốn độn thổ.
Nó bảo:
-Chị mặc áo dài cũng nhất mà đồ tây cũng gồ ghề như ai. Nước da chị không trắng nhưng đó là mơ ước của mấy con nhỏ ở đây. Tụi nó đi tắm hồ, tắm biển phơi nắng cho da đổi màu, nhưng làm sao bằng nước da tự nhiên của chị.
Tôi áp hai bàn tay lên mặt mình để nghe mạch máu nóng ran:
-Da bánh mật.
Thư lắc đầu:
-Không phải. Da nâu vàng kiểu các cô đào chiếu bóng in hình trong lịch. Tụi nó mơ ước nước da này lắm.
Tôi hỏi Thư cho đỡ ngượng:
-Mang giàu kiểu nào đây Thư?
Thư lôi đôi giày đế cao năm phân màu nâu ra bắt tôi xỏ chân vào. Nó ngắm nghía rồi tươi cười nói:
-Áo pull sợi trắng ngắn tay, quần tây đen, giày da nâu, được rồi.
-Áo dài vẫn hơn.
Tôi vừa nói vừa cười nhìn chiếc áo dài màu hoàng hậu có những hoa tròn chìm được Thư mắc trả vào trong tủ áo. Chiếc áo dài này may ngắn, cũng mốt lắm chứ bộ. Như thế đã là quá mới với tôi rồi, huống gì mặc đồ tây. Tôi vừa đi vừa hỏi Thư cho đỡ ngượng:
-Coi chị có nhà quê lắm không?
Thư gạt phăng:
-Nhất. Nhiều đứa nhà quê gấp trăm ngàn lần chị.
Thư cũng mặc patte và áo pull như tôi, nhưng khác màu. Con nhỏ trẻ trung tươi mát như một trái chanh cốm. Áo màu rêu non, quần màu tím thẫm. Giày của nó cùng màu áo. Thư đẹp chói chang lộng lẫy bên cạnh tôi. Con nhỏ hồn nhiên tung tăng như một con chim dẫn tôi xuống phố.
Lúc Thư dắt chiếc xe Honda ra sân, Huy từ trong nhà chạy ra hỏi:
-Ði đâu mà vui vẻ thế chị?
Tôi đáp:
-Ði phố.
-Cho tháp tùng với.
Thư nhăn mặt chỉ vào chiếc giỏ phía trước đầu xe nói:
-Mi ngồi lên đây nè nhóc.
Huy cười:
-Có đi ciné không?
-Chưa biết. Phim gì hay?
-Em hướng dẫn đi.
-Còn khuya.
Thư nhăn mũi vẫy tôi. Ðợi tôi ngồi xong xuôi, Thư đạp số vừa vọt xe ra cổng, vừa quay lại nói:
-Ở nhà tụng đi nhà hiền triết Ai Cập, ta sẽ mua cho cái kem cốc.
Thư mạnh dạn. Nó chạy xe nhanh khiếp đảm làm tôi phải kêu lên:
-Vừa thôi. Không sợ té gãy răng sao?
-Như thế cũng chưa nhanh đâu chị. Nếu có một đứa con trai nào kè theo. Thư còn chạy nhanh hơn nữa. Nó theo không kịp thì thôi.
-Chị sợ quá.
-Chị phải chạy xe nhanh như thế mới được, không thì con trai nó đeo dính, bực lắm. Mà chị biết chạy Honda chứ?
Tôi cười:
-Chị chỉ biết chạy…xe đạp.
-Bây giờ cũng có một loại xe đạp xinh lắm. Hôm nào Thư kêu mẹ mua cho mỗi đứa một chiếc.
-Mua làm chi nhiều vậy. Một chiếc để mình Thư đi thôi, có đi đâu chị đi nhờ.
-Mỗi đứa một chiếc đi mới vui.
Thư vừa chạy xe vừa chỉ đường cho tôi. Ngồi phía sau tôi cố nhớ, nhưng chắc phải còn lâu lắm mới thuộc tên những con đường mà Thư đã chạy xe qua. Tôi yêu con đường có hai hàng me đan ngọn trên đầu che gần hết nắng cho con đường mát rượi, đen bóng trước mắt.Ở tỉnh tôi, Ðường lớn quá nên me không đan ngọn với nhau được. Ở đây đường không lớn lắm nhưng dài, có lúc tưởng đi hoài không tới. Tôi ngồi phía sau tha hồ ngắm nhà cửa hai bên đường, những chiếc xe đi ngược chiều hay chạy cặp phía sau. Có lẽ cũng còn lâu lắm tôi mới dám chạy xe trên những con đường như thế này.
Thư nói:
-Ði ciné không chị Phiến?
Tôi trả lời lơ đễnh:
-Tùy Thư.
-Ði ciné xong ra dạo một vòng các thương xá. Hôm nay hình như Rex chiếu phim hay.
-Nhưng có về nhà trễ lắm không?
-Trễ thì trễ chứ ăn nhằm gì?
-Dì rầy hai đứa.
Thư cười khúc khích:
-Không có chuyện đó đâu. Tụi này được tự do đi chơi, đi học. Ði bao gìờ về cũng được nhưng đừng muộn quá.
-BIết thế nào là muộn quá?
-Nghĩa là đừng đi đến khuya hay cả đêm.
Tôi hỏi:
-Có khi nào Thư đi như vậy chưa?
-Có, một lần. Bị la quá làm con nhỏ rét. Lần đó Thư giận mẹ, bỏ đi lang thang với con nhỏ bạn. Ði ăn, đi ciné lòng vòng chán tới khuya về nhà nó ngủ luôn. Tỉnh bơ.
-Dì có đi kiếm không?
-Có, nhưng Thư nhiều bạn quá, tìm sao ra. Sáng Thư mò về.
-Có bị ăn đòn?
-Không. Bị “dũa” một trận tơi bời. La xong, mẹ ngồi khóc. Thư cũng khóc theo. Chả hiểu làm sao, nhưng thà mẹ đánh còn chịu được chứ mẹ khóc Thư chịu hết nổi. Từ đó nhớ tới những giọt nước mắt của mẹ khóc là Thư chùng bước.
-Thư cũng quá trời.
-Nhiều lúc chán, Thư muốn phá phách tưng bừng, chị có như vậy không?
-Có, nhưng chị không giống như Thư, nghĩa là chị không phá phách hay đi lang thang.
-Thế chị làm gì?
-Im lặng chịu đựng. Hoặc ngồi khóc.
Kiếm một chỗ nào đó ngồi khóc một mình không cho ai hay.
-Vậy là chị hay quá. Thư không làm như thế được.
-Nhưng tại sao Thư lại buồn chán?
Thư cười giòn:
-Không biết nữa.
Thư gửi xe vào chỗ giữ xe. Nó dẫn tôi đi bộ dọc vỉa hè đông nghẹt người.
Tôi nói:
-Ðông quá.
-Thiên hạ ở đây vẫn dung dăng dung dẻ với nhau. Thư thích đi phố để ngắm thiên hạ.
Một vài ông con trai nhìn tôi và Thư bằng cặp mắt háo hức. Ðiều này làm tôi thấy vui một chút vì ít ra mình cũng không đến nỗi nào bị lạc mất giữa thiên hạ. Con nhỏ ma lem quê mùa cộc kệch này cũng có người nhìn đấy chứ. Thư thúc nhẹ vào hông tôi, cười tinh nghịch:
-Tụi nó đá lông nheo với chị đấy.
-Chỉ sợ có ông rớt cặp mắt kiếng.
Thư cười giòn, tiếng cười của nó đẩy tôi cười theo. Tôi thấy vui khi đi chơi với Thư. Con nhỏ buồn vui, giận hờn đều để ngoài da. Nó không làm bộ như những đứa con gái khác – những đứa con gái nhà giàu mà tôi thường gặp.
-Chị sợ đám đông, Thư ạ. Ði mãi giữa thiên hạ mình bị chóng mặt mất. -Mình có đi mãi đâu. Dẫn chị đi giới thiệu…với thiên hạ một tí. Vậy chứ cũng có khối người đêm nay về ngủ nằm mơ rồi đấy nhé.
Tôi ngượng, cấu khẽ cườm tay nó. Thư nói:
-Thư cũng ghét diễu ngoài phố.
-Thế mà thích nhìn thiên hạ?
-Thích ngồi trong một quán nước có cửa kiếng cơ. Ở đó mà chiêm ngưỡng thiên hạ chơi.
-Thư dám ngồi quán một mình à?
-Khùng lên Thư dám như thường, chứ ngán ai?
Nhưng ít khi lắm. Khi thì kéo vài nhỏ bạn hộ tống. Khi bắt thằng nhóc Huy, nhà hiền triết Ai Cập đó. Ði một mình sẽ là cái đích để thiên hạ gửi con mắt vào. Sợ lắm. Khiếp đảm lắm.
Thư rùn vai. Con nhỏ có điệu bộ làm dáng cố tình một cách hết sức dễ thương. Tôi hiểu tôi đã qua cái thời của Thư, hay ít nhất tôi cũng không thể bắt chước Thư. Con nhỏ mi nhon quá.
Tôi bỗng vui vẻ đùa nghịch với Thư:
-Tụi con trai có đứa nào héo tim vì cái vẻ tươi mát của Thư chưa? Nhỏ như một trái táo ấy.
-Em là trái chanh muối – Thư cười.
-Không. Chị mới là trái chanh muối.
-Chanh muối làm mát cổ, thấm giọng, đậm đà lắm à.
Hai đứa cười giòn. Thư dắt tôi vào rạp chiếu bóng. Tôi biết rạp này là rạp sang trọng nhất. Rạp rộng mênh mông. Từ ngoài cái nắng hâm hấp nóng của buổi sáng bước vào, tôi thấy mát hẳn với hơi lạnh từ trong rạp tỏa ra. Tôi đứng lơ ngơ ngó lên những bức hình tài tử treo trên tường cao. Phim sắp chiếu. Tôi không rành lắm về các tài tử. Phim tôi cũng không rành. Phim nào hay thì đi. Xem xong là quên. Các tài tử tôi không thuộc nằm lòng như những bài học. Thư thì rành hơn. Nó chỉ cho tôi những tấm hình tài tử, người nào phim nào, còn sống hay đã chết. Cuộc đời họ ra sao, hình như con nhỏ biết hết.
Tôi cười:
-Chị nhà quê lắm.
Thư nói:
-Chị khiêm nhường quá trời.
Rồi nó đi tới chỗ mua vé. Một lúc sau nó mang tới hai cái vé màu đỏ. Nó quay quay hai cái vé trong tay và kéo tôi tới chỗ bán kem. Thư mua hai cái kem ốc. Phải nói là tôi hơi ngượng khi phải mút kem trước mặt thiên hạ, mặc dù ở dưới Mỹ Tho tôi vẫn thường ăn kiểu đó khi đi với lũ bạn của mình. Ở đây lạ đất, lạ người.

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT