watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2926 Lượt

đầu lưỡi đó. Và một lúc sau khi gần hết ly nước tôi thấy đỡ mệt khi nghĩ tới cái nắng ở ngoài đường. Hơi lạnh trong quán vừa phải. Một chỗ ngồi yên tĩnh. Như thế được lắm. Và tôi không còn đói bụng nữa.
Vừa thức dậy, chị Cúc gõ vào cửa phòng trao cho tôi một bức thư. Nhìn nét chữ tôi biết ngay là thư của Thục. Con nhỏ kể vậy mà cũng siêng đáo để. Nó chịu khó biên thư cho tôi mỗi tuần. Thư nào cũng dài ngoằng, ít nhất cũng bằng đường từ đây về Mỹ Tho. Thục bảo nhớ mi như điên. Tôi không nói thẳng với nó như vậy nhưng bảo với nó đi lượm lá me trước cổng trường Lê Ngọc Hân đi rồi xếp lại bỏ vào hộp, khi nào rảnh khui ra mà đếm, có bao nhiêu lá me thì biết có người thương nhớ mi chồng chất như vậy.
Thư này Thục viết ngắn thôi nhưng cũng đầy một tờ pelure không chừa một hàng nào trống, Thục bảo cái chỗ ngồi của tôi đã có một nhỏ khác thế vào. Con nhỏ chả dễ thương bằng tôi một tí nào, thật là ngược với cái tên của nó là Nga My. Tôi cười cho nhỏ Thục, tính nết lúc nào cũng độc đoán. Tôi nghĩ là con nhỏ tên Nga My ma mới của lớp Thục chắc cũng dễ thương như cái tên của nó, chỉ tại Thục quá thương tôi nên rồi thấy ai khác tôi một điểm nhỏ nào đó cũng ghét. Một ấn tượng lớn lao không dễ gì đánh tan đi được. Tôi định biên thư cho Thục bảo với nó rằng: “Thôi mi ạ, vừa vừa một tí. Dù sao ta cũng “dông” mất rồi. Kẻ đi…không hẹn gì, chỉ còn là cái bóng vất vưởng mơ hồ chao đổ trên cây phượng vĩ trổ bông đỏ ối mùa hè sau trường, chỗ nhà để xe mà thôi. Vậy hãy làm bạn và thương nhỏ Nga My ấy đi. Cho ta rơi từ từ. Ðằng nào rồi cũng mất tiêu cho mà coi”.
Tôi bỏ bức thư của Thục vào phong bì, cất trong ngăn kéo. Và tôi đi tắm. Sau khi ở nhà tắm ra với những sợi tóc còn ướt hai bên thái dương và sau gáy, tôi ngồi viết thư cho Thục để ngày mai đi bỏ luôn. Tôi sẽ gửi riêng thư và cả quà cho Thục, bắt nó ngạc nhiên chơi. Mới ngồi vào bàn tôi tưởng là sẽ viết cho Thục một bức thư dài, không ngờ chỉ viết được nửa tờ giấy thì tắc tị. Cuối cùng để cho có chuyện nói, và kéo dài cho đầy bức thư, tôi kể chuyện anh chàng Trâm làm quen với tôi qua nhỏ Thư. Cuộc gặp gỡ mới toanh như vừa khui thùng sữa Meji vậy. Không hiểu anh chàng định gì đây mà dọa khi nào tôi đi học sẽ giả vờ đi ngang…xem có gặp tôi không. Nhớ lại buổi trưa hôm đó trong quán nước có cửa kiếng. Ðôi mắt khi chia tay của anh chàng. Ðôi mắt nhiều hứa hẹn quá khiến Thư phát giác ra ngay. Thư đùa với tôi cả buổi làm tôi ngượng phát khóc. Anh chàng ấy thì có một tí gì để tôi chú ý đâu. Một con số không to lớn.
Chuyện anh chàng có cái tên liễu yếu đào tơ ấy vậy mà khá ghê, kéo dài được bức thư cho Thục khỏi trách. Tôi bỏ bức thư vào phong bì, dán tem. Dằn trên gói quà đã ghi sẵn tên và địa chỉ nhà Thục. Tôi ngồi nhìn qua cửa sổ lòng trống không như màu nắng nhạt trên những cái hoa trắng nở vào buổi chiều. Tôi không biết Thư dậy chưa? Không nghe thấy tiếng nhạc bên phòng Thư vọng qua. Bây giờ được nghe vài bài hát cũng bớt trống trải đi.
Tôi định qua gõ cửa phòng Thư xem nó đã thức hay còn ngủ. Bỗng có tiếng gõ cửa phòng tôi rồi giọng của Huy hỏi:
-Chị Phiến đã thức rồi hả?
Tôi đáp. Rồi mở cửa cho Huy vào. Nó cười cười nhìn tôi rồi đi thẳng tới bàn học dựa lưng vào tường hỏi:
-Thư của ai gửi chị mà bay bướm thế?
Tôi cười:
-Sao Huy biết bay bướm?
-Chữ viết. Bì thư màu trắng. Giấy màu xanh lơ. Màu xanh hy vọng.
Huy hít mũi và cười. Tôi nheo mắt:
-Cận bao nhiêu độ mà kèm nhèm quá vậy cậu?
-Bộ không phải sao?
-Thư của nhỏ bạn. Chữ viết con gái đàng hoàng, nhìn sao mà biến nhỏ ấy thành…đàn ông rồi đoán lung tung. Ðúng là một nhà thông thái.
Huy đỏ mặt:
-Chữ vậy mà chữ con gái?
Tôi muốn trêu Huy nên lấy lá thư của Thục gí sát vào mặt nó. Anh chàng ngẩn ngơ một hồi rồi phê bình:
-Bạn chị viết chữ giống con trai ghê.
-Nó đẹp nhất mỹ Tho đấy.
-Giới thiệu cho Huy đi.
-Làm gì?
-Xin một chữ ký. Viết chữ giống con trai chắc họ võ đánh quyền ghê lắm nhỉ?
-Huy sợ nhỏ ấy bóp mũi hả?
Huy đẩy mắt kiếng của nó ngay ngắn trên sóng mũi. Tôi vẫn thường thấy các anh chàng cận thị làm dáng kiểu như thế. Tôi cười, tìm mảnh vải buộc tóc. Tôi ngồi trong ghế và nói:
-Mai mốt Huy qua phòng chị phải mang theo ghế để ngồi.
Huy hỏi:
-Chiều nay chị không đi đâu à?
-Không. Sửa soạn đi học nữa chứ.
-Thứ hai mà lo nỗi gì.
-Trường mới lớp mới, bạn bè mới. Cái gì cũng mới toanh không lo sao được.
-Thí dụ tối nay có ai mời chị đi xem trình diễn nhạc trẻ chị có đi không?
-Ai?
-Một người nào đó chẳng hạn.
Tôi cười:
-Huy hả?
-Thí dụ như vậy. Và mấy người bạn của Huy nữa. Ngồi ghế danh dự đàng hoàng chứ không có đứng lóp ngóp ở dưới chót đâu à.
Tôi cười giòn:
-Cho chị ngồi tuốt trên sân khấu chị cũng không ham. Ồn lắm.
-Chị không thíc nhạc trẻ?
-Không. Không thích những người chơi nhạc trẻ đúng hơn. Họ ồn ào bắt chước người ta quá. Từ cách nhún nhảy, điệu bộ, giọng ca đến ăn mặc.
-Nhạc trẻ mà.
-Nhưng tại sao không tìm cái độc đáo của mình. Bắt chước người ta làm gì. Lại không đẹp đẽ chi hết.
-Tại chị không thích nên nói vậy.
-Huy có chơi nhạc trẻ không?
-Không. Huy chỉ có vài người bạn trong một băng nhạc trẻ.
-Huy thích không?
-Thấy cũng hay hay.
Tôi nói:
-Qua rủ Thư đi, chị còn phải soạn lại sách vở để đi học. Mấy bữa nay cứ lu bu mất cả thì giờ. Từ hôm nay không đi đâu nữa hết. Có kéo chị cũng không đi.
-Có chị đi mới vui. Huy với bà Thư đi hoài.
-Chị sợ chỗ ồn ào. Có lẽ chị già mất rồi.
Huy đập nhẹ tay lên mặt bàn:
-Chị mà già. Chị khó tính thì có.
Tôi cười. Huy đi vòng vòng quanh tôi. Nó châm một điếu thuốc Tôi nghe hơi khói thơm vừa bay tới trước mũi liền la nó:
-Trời đất, còn hút thuốc?
-Chị chịu không nổi khói thuốc hả?
Tôi lắc đầu:
-Không phải như vậy. Nhưng Huy chưa tới tuổi hút thuốc.
Nó giận, hỏi lại:
-Bao nhiêu tuổi mới được hút thuốc lá?
-Trên hai mươi.
-Già rồi.
-Huy hút nhiều không?
-Một ngày hai gói.
-Hút ít thôi, coi chừng cái phổi đó.
Huy cười:
-Một ngày hai gói là ít. bạn Huy có đứa hút một ngày ba gói. Chả sao cả.
-Chừng nào phổi lủng nát bấy như cái tổ ong mới có sao phải không?
-Chừng đó hãy hay. Con trai mà không hút thuốc lá thì yếu quá sá.
-Và để tóc dài?
Huy hơi ngượng khi bị tôi kê cho một câu. Nó lúng túng mãi mới nói được:
-Tóc dài cũng đẹp chứ bộ.
-Nhưng dài quá nó biến thành tóc con gái mất. Nhưng lúc con trai để dài chắc chắn không đẹp bằng tóc con gái rồi. Chị đề nghị Huy cắt bớt đi, để dài vừa phải thôi, đẹp hơn.
Huy cười cười:
-Cái gì với chị cũng quá hết. Người có tâm hồn…phóng đại. Tuy nhiên sẽ nghe lời chị hớt tóc ngắn. Nhưng phải đợi lúc có cảm tình với ông thơ hớt tóc đã.
Tôi cười:
-Khi nào Huy hớt tóc ngắn rủ chị đi chơi, chị đi liền.
Huy rít một hơi thuốc dài, nó thả khói bay lên trần. Tôi nhìn thấy Huy thoáng một chút vui mừng trên gương mặt. Nó bước ra khỏi phòng với một câu nói nửa giận hờn, nửa…dễ thương:
-Chi là người khó tánh nhất thế giới. Sau này anh nào vớ phải chị chắc tàn đời.
Tôi nghe tiếng chân Huy mất dần ngoài cửa. Tôi mỉm cười. Tôi không nghĩ ngợi lôi thôi những điều nhóc Huy vừa nói, nhưng tôi thắc mắc không hiểu có phải mình khó tánh hay không? Mười mấy năm sống với mẹ tôi, bà chư dạy tôi điều gì về một đứa con gái sắp lớn, hay phải đối phó ra sao với cuộc đời bên ngoài, trong khi gia đình chỉ là một mái nhà tạm bợ của tôi thôi. Có lẽ bà nghĩ đơn giản rằng lớn lên tôi sẽ lấy chồng, một người đàn ông nào đó, rồi cũng có con cái, có cuộc sống riêng và cũng phải tự đối phó và tìm kiếm kinh nghiệm như bà hiện giờ. Mẹ ơi, nếu chỉ có như vậy thì thật là tủi thân cho con. Cũng có thể là bà quá bận rộn trong công việc mỗi ngày, đám con nhỏ nheo nhóc, ông chồng cau có, keo kiệt lại rượu chè say sưa. Những lần dượng Tư say về đánh mẹ tôi, lúc đó tôi chỉ muốn chết. Nước mắt của bà làm sao mặn nồng bằng nước mắt của tôi? Nhiều lúc tôi nói với nhỏ Thục là tôi như một con chim nhỏ chưa đủ lông cánh đã bị ném ra ngoài tổ ấm. Dưới bầu trời đầy mưa bão tôi có chống đỡ được hay không, có rơi xuống bùn nhơ cuộc đời hay không là do kinh nghiệm của mình. Nhưng con bồ câu bé nhỏ kia làm gì có kinh nghiệm?
Bây giờ sống xa mẹ tôi, sự việc cũng như vậy chứ không hơn gì, nhưng sao tôi vẫn thấy lo âu, như thiếu vắng một sự che chở nào đó. Tôi hiểu rõ rằng chẳng còn lần nào tôi trở về sống trong ngôi nhà của dượng Tư. Tôi đã xa hẳn mẹ tôi rồi.
Tôi định sẽ nhờ chị Cúc đi chợ mua cho tôi một con heo đất. Tiền của dì Phương cho tôi nếu không cần thiết phải mua sắm gì tôi sẽ bỏ vào con heo đất. Lâu dần chắc có được một khoản tiền nhỏ, gửi về cho mẹ tôi…Nhưng hành động dành tiền như vậy có con nít quá không? Tôi thấy Thư có một quyển sổ tiết kiệm ở ngân hàng. Nó gửi tiền ở đó. Một khoản tiền không lớn, nhưng hành động ấy hay, cũng là một cách để dành thay vì phải chơi hụi như tụi bạn trong lớp tôi dưới tỉnh. Chúng nó chơi hụi mỗi tuần, mỗi phần vài trăm, hốt về ăn quà, đi ciné, mua những thứ vặt vãnh. Tôi nghĩ nếu tôi cũng có một quyển sổ tiết kiệm ở ngân hàng như Thư, chắc chắn tôi sẽ để dành được nhiều

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT