watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2941 Lượt

Tôi nghĩ như thế và cười một mình. Thư mút kem ngon lành. Tôi cũng phải làm theo nó khi đã bước qua khỏi ông soát vé đen đủi, to lớn, mặc bộ đồ ka ki trắng.
Thư dắt tay tôi lên lầu. So với rạp chiếu bóng này, mấy cái rạp ở dưới tỉnh tôi giống như cái hộp bỏ túi. Chiếc hộp dế của trẻ con chơi thì đúng hơn. Thư nắm tay tôi, hai đứa bước lên những bậc thang trơn trợt bóng loáng dưới ánh đèn mờ ảo trên tường lạnh băng. Chúng tôi vào kịp xuất, trên màn ảnh đang chiếu phim quảng cáo.
Người dẫn ghế rọi đèn pin đưa chúng tôi vào chỗ ngồi. Một lúc sau tôi mới nhìn rõ chung quanh. Rạp không đông lắm, vẫn có những hàng ghế trống. Tôi thấy thoải mái khi rời bỏ được cái ồn ào bụi bặm của thành phố bên ngoài. Tiếng máy lạnh chạy rì rì làm tôi cứ tưởng bên ngoài trời mưa. Tôi không hiểu sao như vậy. Tôi vẫn thường hỏi Thục khi đi với nó vào rạp chiếu bóng. Nhỏ Thục cười bảo tôi “mi sống với ảo tưởng đó”. Tôi ngạc nhiên, bởi vì tôi nghĩ tôi thực tế hơn ai hết. Ít nhất là hơn Thục.
Rời khỏi rạp chiếu bóng trời đã trưa. Thành phố mang cái vẻ thiếu vắng giả tạo. Một vẻ nghỉ ngơi có sắp đặt của một cỗ máy chạy thường xuyên. Bầu trời cao nhiều mây, và nắng chói gắt rọi qua bóng cây xuống mặt đường như cũng muốn bốc lửa. Tôi lấy kiếng râm đeo vào mắt, còn Thư vẫn tỉnh bơ. Tôi bị cận nhẹ cũng cần đeo kính rồi nhưng vì lười biếng đi đo mắt, chọn kính, nên cứ bỏ qua mãi. Tôi hiểu chẳng mấy chốc mắt tôi sẽ lên độ. Nghĩ tới lúc phải mang một cặp kính cận sáng loáng như tấm gương soi, tôi ngại vô cùng. Mặt tôi có cặp kính cận trang điểm, trời ạ, rồi chẳng hiểu nó giống ai?
Thư dắt tay tôi qua đường. Tôi vẫn sợ những chiếc xe phóng bất tử ở thành phố này. Họ chạy như biểu diễn xiếc và như sắp đâm sầm vào bất cứ ai. Buổi trưa, đường vắng, nhưng nếu không có Thư chắc chưa biết khi nào tôi mới qua được cái chiều ngang không lớn lắm ấy của con đường trước mặt.
Thư cười hỏi tôi:
-Phim hay chứ?
Tôi trả lời lấy có:
-Cũng được.
-Như vậy là khá nhất trong tuần này rồi đó.
Tôi đùa:
-Khá nhất trong năm mới thú. Chị sợ xem phim dở hay trung bình chỉ làm mất thời gian của mình.
Thư chắc lưỡi nhìn tôi:
-Chị khó tính ghê.
Tôi làm ra vẻ người lớn:
-Ðôi khi phải tập khó tính với mình, nhỏ ạ.
Hai đứa vòng vòng thương xá Tax. Những cửa hàng lấp lóa ánh đèn. Những món hàng bày biện đẹp mắt trong tủ kính sáng choang. Một vài cửa hàng vải. Thư cứ dắt tôi vô hết chỗ nọ tới chỗ kia. Tôi bảo Thư:
-Chị không mua vải nữa đâu. Quần áo như thế đủ rồi. Mua thêm để đắp hay chi?
Thư nói tỉnh:
-Cái gì hay thì mình mua.
-Nếu thế thì cái gì với chị cũng hay hết.
Thư quơ tay:
-Thì mua hết.
-Trời ạ.
Thư ngó tôi, con nhỏ nheo mắt đùa nghịch. Ði lung tung mà tôi chẳng biết mua gì. Thư bắt tôi chọn vài thứ nhưng tôi chỉ lắc đầu quầy quậy. Nó mua cho tôi chiếc gương nhỏ, cái lược mịn để gỡ tóc. Coi ra, tôi thích những món lặt vặt này hơn. Và tôi cũng vừa nghĩ đến một món quà cho nhỏ Thục. À, không nói gì hết, mua rồi bỏ vào chiếc hộp gói giấy hoa đẹp mắt, gửi bằng đường bưu điện. Con nhỏ phải ngạc nhiên trố mắt ra khi nhận. Tôi sung sướng quá. Thục ơi, lúc này ta nhớ mi ghê. Có hiểu cho không?
Tôi nói với Thư:
-Chị muốn mua một hộp phấn, thứ dễ thương nhất để tặng một nhỏ bạn. Thư chỉ chỗ chị mua đi.
-Sao không cho chị mà cho bạn?
-Chị có phần của Thư, của dì cho, dư sức xài đến…Tết. Chị có nhỏ bạn dễ thương lắm. Nó cũng ít khi dùng phấn nhưng con gái nhận quà này chắc thích lắm.
-Ðến đây.
Thư dắt tôi tới hiệu mỹ phẩm quen. Có lẽ là quen cả Thư lẫn dì Phương nên họ niềm nở lắm. Lại là hai ông…Chà Và còn trẻ măng mới chết. Hai ông này ngó tôi hơi kỹ làm tôi cứ cúi mặt nhìn vào tủ kính miết. Tôi lạ lắm sao? Thư nói chuyện lăng xăng với hai ông Chà Và. Giọng họ nói tiếng Việt Nam lơ lớ thật buồn cười. Thư chỉ cho tôi xem một hiệu phấn. Ðó là một hộp phấn nhỏ hình tròn, bằng gỗ đen bóng, màu hồng phớt nhẹ, mùi thơm dịu, thật dễ thương. Nó hỏi tôi:
-Hiệu này được chưa?
Tôi cầm hộp phấn nhỏ nghiêng qua ngiêng lại ngắm nghía, cười:
-Ðược. Thư chọn là nhất rồi.
-Nhưng chị phải thích mới được chứ.
-Chị đồng ý và chắc nhỏ bạn chị cũng thích.
Thư kêu người bán hàng gói giấy cadeau cho tôi. Hộp giấy được thắt chiếc dây nơ màu đỏ đẹp mắt. Tôi trả tiền. Hai đứa lại đi nơi khác.
Tôi bảo với Thư:
-Tới nhà sách chị mua vài cuốn, mua chi đồ dùng lặt vặt phí tiền.
Thư cười:
-Ðược. Chị là công chúa…hà tiện đấy nhé.
Hai đứa lại tới nhà sách. Trong lúc tôi lựa mua vài cuốn truyện để đọc, Thư đứng bên ngoài. Một lúc mua xong, trở ra tôi thấy Thư đứng nói chuyện với một ông con trai có ria mép giống tài tử nào đó tôi quên mất tên. Tôi định tránh đi, nhưng Thư đã nhìn thấy, gọi tôi lại để giới thiệu. Thư cười:
-Chị Phiến của Thư, con người dì. Và anh Trâm, bạn của Thư.
Tôi chào cái ông Trâm đó mà không giấu được nụ cười của mình. Con trai gì mà tên như con gái. Lại để râu mép. Ðược một cái là anh chàng cũng cao ráo sạch sẽ, không để tóc quá dài như nhà hiền triết Ai Cập Huy của chúng tôi.
Anh chàng Trâm ngó tôi dè chừng như đã thấy nụ cười của tôi rồi vậy. Nhưng không biết anh chàng có hiểu nổi ẩn ý của nụ cười đó?
-Hai cô bé đi đâu đây?
-Còn đi đâu nữa? Ở trong nhà sách thì chỉ đi mua sách. Thư ranh mãnh trả lời.
-Tiểu thuyết?
-Anh đoán sao? Tụi này ghiền tiểu thuyết hả?
Trâm cười như xin lỗi:
-Thì đoán vậy.
-Ðoán ẩu. Người ta mua sách học võ. Một ngàn lẻ một thế tự vệ và nhập môn…Hiệp khí đạo đấy.
Thư đùa quả là ác. Tôi cười khúc khích. Anh chàng Trâm có vẻ quen với lối đùa nghịch của Thư nên cũng cười theo:
-Chắc Thư ném tôi một cái thì tôi bay.
-Chẳng những thế, anh còn tan ra thành bụi.
-Tôi cũng muốn tan ra thành bụi lắm.
Kể ra anh chàng Trâm này nói chuyện cũng được. Nhưng tôi đoán anh kém thông minh. Tôi có kiêu không khi nhận xét người ta như vậy? Khi người ta nói thế thì ngược lại mình thông minh ư? Tôi đã từng được vài nhỏ bạn cho cái chức đó. Nhưng con gái thông minh quá cũng không được. Thông minh vừa thôi. Tôi chỉ dám nhận như vậy. Nhưng cũng có lúc tôi cũng nghĩ là mình ngu lắm. Nhất là xử sự trong tình cảm. Tôi thường thua thiệt bạn bè mặt này. Và chỉ có nước khóc cho đỡ ấm ức.
-Phiến mua sách xong chưa?
-Dạ xong rồi.
-Hai người còn đi đâu nữa không?
Thư cười:
-Chắc là đi…về. Trưa rồi.
-Có ý kiến gì khi tôi mời uống nước.Cả hai?
Thư ngó tôi. Có lẽ nó muốn hỏi ý kiến của tôi. Nhưng tôi cũng chả biết mình nghĩ gì. Họ quen nhau, có vẻ thân. Phải để Thư quyết định. Tôi im lặng. Thư hiểu ý. Nó trả lời:
-Tiện anh mời hay có ý định mời?
-Có ý định mời, Thư còn làm bộ khó nữa.
-Khó chứ. Vì còn chị người ta

nữa.
Trâm ngó tôi cười. Nụ cười tỏ vẻ thân thiện.
Tôi nói:
-Ðôi khi, chị chả ăn nhằm gì.
Cả ba cùng cười với nhau. Tôi đi bên cạnh Thư, nhường cho nó đi giữa, cạnh anh chàng Trâm.Tôi chưa biết anh chàng cho

chúng tôi uống nước ở đâu. Tôi ngại vào một cái quán đông nghẹt người, mặc dù cũng đang khát nước. Nếu không có anh chàng Trâm mời, tôi cũng định rủ Thư vào một cái quán nào đó, trước khi về nhà.
Thư và anh chàng Trâm nói chuyện với nhau. Tôi chỉ im lặng đi theo bên cạnh, không bận tâm lắm. Những cuốn sách và chiếc hộp quà của Thục làm hai tay tôi nghe nặng. Nắng giữa trưa nóng gắt, những sợi tóc như hơ trên lửa. Tôi muốn tách ra khỏi mọi người chung quanh để được đi một mình, một con đường, dưới bóng râm của những hàng me đan ngọn. Nhưng còn đi đâu nữa, cái nắng trưa và không gian ngột ngạt của thành phố này làm tôi mệt nhoài. Tôi nhớ cái thoáng đãng và ngọn gió thổi từ triền sông quê mình xưa và ngậm ngùi. Ôi quê nhà tôi xa lắc rồi sao?

-Mình vào đây.
Tôi giật mình nhận ra ngôi quán lúc nãy tôi và Thư đã đi qua. Nó nằm ở góc thương xá. Cửa kiếng. Tôi hơi yên tâm khi nhìn vào thấy quán vắng tanh. Một vài người ngồi đó ngó ra đường với vẻ lơ đãng, mệt mỏi. Trâm đẩy cửa cho chúng tôi bước vào. Thư chọn bàn. Cả ba ngồi xuống. Tôi nhìn ra con đường Nguyễn Huệ trước mặt, mấy cái kiosque thu băng nhạc đang vào giờ nghỉ trưa. Chỉ còn tiếng nhạc trong quán rời rạc, buồn bã.
-Thư và Phiến uống gì?
Thư nói:
-Nước ngọt đi anh.
Tự nhiên tôi hỏi:
-Ở đây có chanh Rhum không?
-Có chứ.
-Anh cho ly đá chanh, nhỏ vài giọt Rhum.
Trâm gọi chai bia cho anh chàng và thức uống riêng biệt cho tôi và Thư.
Lúc người hầu bàn mang thức uống ra đặt trước mặt mọi người, tôi nghĩ có lẽ tôi hơi khùng khi gọi nước chanh có pha rượu.Tôi chờ một biểu hiện ngạc nhiên ở anh chàng Trâm, nhưng hình như anh chàng không để ý, cứ rót bia vào ly, uống một hơi rồi ngó tôi. Thư quay viên đá chạy vòng vòng miệng ly. Tôi ngậm chiếc muỗng thầm đo nồng độ của rượu. May quá, chả ai dại gì pha nhiều rượu vào cho tôi.
Thư nói:
-Thư không uống được chanh Rhum. Ai ngờ chị uống được thứ này.
Tôi cười:
-Một hôm đi uống cà phê với nhỏ bạn, nó kêu thứ này uống thử. Thấy ngon và thích luôn.
Trâm nói:
-Nhỏ em tôi cũng ghiền nữa là khác. Nó thường lên cắp rượu của ông già pha vào ly chanh muối mà pha đậm nữa.
Tôi cười, uống một chút nước thơm thơm mà đắng tê ở

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT