watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2919 Lượt

tiền và giúp đỡ cho mẹ tôi phần nào.
Tôi sang phòng Thư. Con nhỏ vẫn chưa thức dậy. Tôi phải đập cửa đến hai ba lần nó mới mở cửa cho tôi.
Tôi cười, nói:
-Nhóc Huy mời chị đi xem chương trình nhạc trẻ của nó.
Thư hất mái tóc, gương mặt còn thoáng vẻ mệt mỏi vì giấc ngủ trưa bị đánh thức nửa chừng. Nhưng Thư cũng cười nói với tôi:
-Thôi chị đừng đi. Chương trình của bạn nó như bò nhai lại, chán như cơm nếp nát.
-Có hay chị cũng không đi chứ đừng nói gì đến chán.
Tôi vào ngồi bên cạnh bàn học của Thư, coi vậy mà con nhỏ cũng ngăn nắp, sạch sẽ hơn tôi tưởng. Tay cầm con gà bằng nilon thảy thảy trong lòng bàn tay, Thư đi vào phòng tắm, nó vừa nói vừa xối nước ào ào:
-Chị có nghe nhạc không. Mở ra mà nghe.
Tôi không trả lời nhưng đứng lên đến bên máy chọn băng để vào, mở máy. Những bài hát tôi đã nghe nhiều lần, buồn buồn. Dù sao tôi vẫn muốn có cái gì để lấp vào thời gian trống trải của buổi chiều. Tôi nôn nao chờ đợi một sự thay đổi hoàn toàn. Ðó là hôm tôi tới trường mới. Còn xa gì nữa đâu. Thứ hai đầu tuần. Chỉ ba hôm nữa.
Thư trở ra với gương mặt tươi rói. Nó có những bộ quần áo mặc nhà thật đẹp. Vóc người của Thư tương xứng với tôi, mặc dù hơi thấp một chút, nhưng Thư không gầy lắm. hai đứa có thể mặc chung đồ của nhau đây.
Tôi nheo mắt:
-Công chúa ngủ dậy xinh nhỉ!
Thư làm một cử chỉ hết sức dễ thương, nó cong môi:
-Chị ngạo em hả?
-Coi bộ cái anh chàng Trâm con gái ấy “mết” em phải không?
-Ối cái anh chàng đó… – Thư nhe răng cười.
-Thân nhau lâu chưa?
-Lâu rồi. Từ đời xửa đời xưa. Nhưng em không để ý tới hắn.
-Chuyện vẫn xảy ra như thế luôn. Mình không để ý, nhưng người ta để ý tới mình.
-Trước kia thì có. Bây giờ thì không.
Tôi ngạc nhiên:
-Sao lạ vậy?
-Chị không biết à?
-Không.
-Vì em không còn nằm trong con mắt hắn nữa. Một người khác.
-Bạn em?
-Không. Chị. Tôi hơi hoảng. Nhưng vẻ mặt Thư không chút gì đùa cợt. Nó nhìn thẳng tôi, nghiêm trang, và mặt dù nó cười, tôi cũng thấy nó không nói đùa.
-Chị mới quen sơ hắn.
-Nhưng hắn đã mết rồi. Và tiếng sét ái tình đâu có đợi thời gian. Nó đánh là trúng ngay.
-Chị tưởng…
-Anh chàng Lâm là bồ em hả?
-Ít nhất lần đầu chị cũng tưởng như vậy.
Thư tỉnh queo:
-Em không có đứa bồ nào hết. Chị tin không?
-Khó tin. Ðẹp. Xinh xắn như em. Và nhấ là ở tuổi em bây giờ, nói không có bồ ai tin?
Thư cười giòn:
-Chị cứ tin em đi. Em nói thật. Thư chỉ có bạn chứ chưa có bồ.
-Không thích hay không có?
-Cả hai.
-Chị ngạc nhiên. Chuyện này chị chịu. Không hiểu nổi Thư.
-Thư khùng mà.
Thư cũng lấy một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh tôi. Hai đứa ngồi nói chuyện mông lung, nghe nhạc. Mt lúc, Thư tới chiếc tủ lạnh nhỏ của mình lấy hai ly nước lọc. Nó mang nước và bóc một trái cam chia tôi một nửa. Hai đứa ăn cam với nhau. Tôi nói:
-Hôm nào dẫn chị đi mở một trương mục tiết kiệm nghe Thư.
Thư cười:
-Chị cũng thích nữa à?
-Thích chứ. Có tiền để dành không thích sao được?
-Em gửi cho vui.
-Chị để dành thật. Tiền của dì, dượng cho, chị tiêu không hết phải để dành lại.
-Hôm nào đi với Thư. Chị định gửi bao nhiêu?
-Có bao nhiêu gửi hết. Rồi lần sau gửi thêm.
-Chị không xài gì à?
-Không.
-Chị hay thật. Em không xài chắc chết quá.
Tôi chỉ cười. Tôi vừừa cắn trúng một cái hột cam, lưỡi tôi đắng tê lên. Ðiều này nhắc nhở tôi về cuộc sống mở ra trước mắt và cuộc đời tôi diễn ra mai sau. Tôi sẽ phải cắn vỡ nhiều hột cam đắng chát tê lưỡi như vậy. Tôi vẫn bàng hoàng tự hỏi sao tôi lại ở trong ngôi nhà này, là chị bà con của Thư, là…đủ thứ hết. Tôi còn nghĩ vớ vẩn đến lúc chết đi mình sẽ ra sao.? Có còn một con nhỏ Phiến khác nào sống lại trên đời nữa không? Ai sẽ ngồi vào chỗ tôi đang ngồi…Nhiều khi nghĩ lung tung tôi bị nhức đầu. Con nhỏ Thục vẫn la tôi hoài.
-Chắc chị Phiến học giỏi lắm nhỉ?
-Tạm được thôi. Không xuất sắc.
-Như vậy là hơn Thư rồi. Thư dốt như con ốc.
-Chị nghĩ là Thư học khá đấy chứ.
-Chị đùa?
-Không đùa đâu. Chị có xem những cuốn vở của Thư mà. Về sinh ngữ chắc chị thua Thư rồi.
-Sinh ngữ em khá là phải. Nhưng Toán em hơi dốt. Môn Văn em quê một cây.
-Tại vì em học trường Pháp.
-Em phải nhờ chị chỉ thêm môn Văn.
-Chị phải nhờ Thư kèm thêm sinh ngữ.
-Huề.
Hai đứa cười giòn. Nhạc đã hết. Thư chạy lại máy thay cuộn băng khác. Ðó là một cuộn băng thu những bản nhạc ngoại quốc phổ lời Việt. Một hai bản cũng dễ thương qua giọng hát Thanh Lam. Buổi chiều ngả bóng trong sân. Những cái hoa rung rung trong cơn gió thoảng. Tôi định rủ Thư đi dạo trong sân một chút nnhưng thình lình có tiếng chuông ngoài cổng kêu vang.
Thư nhìn tôi dò hỏi:
-Ai nhỉ?
Tôi thấy chị Cúc ra mở cổng. Tôi đáp:
-Chắc là dì về?
-Không. Phải có tiếng kèn xe cơ.
-Ừ nhỉ, chị quên chi tiết đó.
Nhưng tôi không phải hồi hộp lâu. Chị Cúc đã mở cổng. Người đang hỏi chị Cúc có cái dáng quen thuộc mà thoạt đầu tôi chưa nhận ra. Có lẽ tại mắt tôi cận chăng?
Thư cười:
-Một anh chàng lạ mặt. Lạ nhỉ? Ði lạc chắc.
Tôi không dám nói cho Thư biết, tôi đang ngờ ngợ anh chàng đó là một người quen.
Nhưng khi chị Cúc dẫn anh chàng đó vào nhà, lúc anh chàng lúi húi dựng chiếc xe lam hai bánh màu cà phê sữa còn khá mới thì tôi đã nhìn rõ mặt. Tôi ngạc nhiên vô cùng. Có thể nào ănh chàng Thường lại tới tìm tôi? Sao lại nhanh kinh khủng vậy?Tôi vẫn biết chắc là Thục sẽ nói cho Thường biết và thế nào nó cũng nhờ Thường tới tìm gặp thăm tôi, nhưng ít ra cũng phải đợi tôi đi học, một vài tuần lễ trôi qua đã, đằng này mới có một tuần, chưa đầy tuần nữa là đằng khác, Thường đã lù lù dẫn xác tới. Tôi luýnh quýnh không biết phải đối phó ra sao.
Thư nói:
-Người quen của chị hả?
Tôi chưa kịp đáp lời Thư, chị Cúc đã vào nói:
-Có một ông khách lạ tới tìm cô.
-Chị nói ông ấy ngồi chờ một chút.
Chị Cúc bước ra, tôi ngó Thư. Vẻ bối rối trên mặt tôi làm Thư phì cười. Nó đùa:
-Coi bộ chị run quá sá. Liệu có cần nhỏ em này ra tiếp giùm không?
-Cần lắm, cần lắm…
-ủa, bộ không có gì với chị hết à?
-Có gì? Anh chàng còn lạ hoắc mà.
Tôi hấp tấp giải thích cho Thư biết liên hệ giữa tôi và anh chàng Thường này ra sao. Thư cười và nhận lời ra ngoài phòng khách cùng với tôi. hai đứa trang điểm một chút xíu, nghĩa là cũng gỡ lại mái tóc, nhìn qua khuôn mặt của mình rồi mới đi ra.
Chị Cúc đã mang cho anh chàng một ly nước lọc. Thấy tôi đi cùng Thư, Thường hơi ngạc nhiên nhưng làm tỉnh ngay. Tôi cũng không muốn chứng tỏ sự ngạc nhiên của mình làm gì, nên chỉ cười, khẽ chào Thường và giới thiệu Thư với Thường. Sau đó kéo Thư ngồi xuống cạnh tôi.
Thường nói:
-Chỉ sợ Phiến không có nhà.
-Anh Thường tìm nhà hay quá. Chắc là Thục chỉ?
Thường cười:
-Không cần Thục chỉ tôi cũng biết. Nhà này tôi đi ngang hoài. Không ngờ có ngày tìm Phiến ở đây.
Tôi cũng cười nói:
-Phiến cũng không ngờ có ngày gặp lại anh Thường.
-Tôi nghĩ là Phiến chả thèm nhìn người quen. Tôi hơi lo đấy.
-Mới đầu, vì bất ngờ, Phiến chưa nhận ra anh ngay. Nhưng lúc anh dựng xe, tới gần thì Phiến nhận ra. Anh Thường không khác trước mấy.
-Phiến hôi gầy một chút xíu.
-Tại vì Phiến có cùng họ hàng với cây tăm xỉa răng mà anh.
Thường cười, uống một ngụm nước. Quả thật, Thường khác trước lắm so với trí tưởng tượng của tôi khi nghe Thục nói là sẽ cho biết chỗ ở của tôi và Thường tới tìm để săn sóc tôi. Nước da Thường ngăm ngăm, kiếng cận, dáng cao kều, gương mặt xương xương, một hàng ria mép tạo cho Thường cái vẻ cứng cỏi của một người đàn ông chứ không như những chàng thanh niên có vẻ thư sinh bạch diện. Thường ăn mặc đẹp, hơi mốt đấy. Tôi quan sát Thường ngấm ngầm một lúc để so sánh Thường bây giờ và Thường ngày xưa. Không khác lắm. Chỉ bây giờ Thường ra vẻ người lớn, già dặn hơn ngày tôi gặp ở nhà Thục khi xưa.
-Thục có biên thư cho tôi. Mới đầu tôi ngạc nhiên vì không tin Phiến lên học trên này – Thường nhìn tôi nói.
-Quả là một bất ngờ – Tôi cười.
-Cũng vui. Lâu quá mới có dịp gặp lại Phiến.
-Con nhỏ ma lem mà anh.
-Phiến lớn và…
-Ma lem hơn phải không anh?
-Ðẹp hơn ngày xưa nhiều chứ.
Thư đá chân tôi dưới gầm bàn. Tôi cũng đoán là Thường nịnh tôi một chút. Nhưng con gái thường dễ bị xúc động trước người khen mình.
-Anh Thường ở gần đây không?
-Không gần, nhưng cũng không xa lắm.
-Cái gì mà bí mật vậy anh?
-Nghĩa là ngày nào tôi cũng đi ngang qua đây.
Tôi sực nhớ lại lời Thục nên hỏi:
-Anh đi học hay đi thực tập ở bệnh viện?
-Cả hai.
-Phiến sợ nghề bác sĩ. Thấy bác sĩ là thấy cả một bầu trời đen tối bệnh hoạn.
Thường đùa:
-Bởi thế bác sĩ thường mặc áo choàng trắng cho bầu trời bớt đen tối đi.
Thư chen vào:
-Anh Thường sắp ra trường chưa nhỉ?
-Còn hai năm nữa, lâu quá. Tôi cứ nghĩ mình bỏ cuộc giữa chừng.
-Sao thế anh?
-Sốt ruột. Bảy năm trời. Ðếm lại từng ngày mà nghe ớn xương sống. Tôi thích rãnh rang, mà nghề này thì bận bù đầu. Nhiều khi không có thì giờ…uống nước.
-Nhưng ra trường xong sướng thấy mồ. Tiền bạc vô ào ào.
Thường nhìn tôi:
-Ai bảo thế?
-Mấy ông bác sĩ vẫn thường hái ra tiền hơn người khác.
-Không có đâu.
-Nhưng

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT