watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4375 Lượt

bộ váy Thiện Thiện Hải Tử tặng tới đây, rồi giữ lại một lượng muối đủ cho chúng ta dùng hôm nay, còn lại đưa cả cho cô nương này.”

Hán tử áo tím hơi biến sắc mặt, ấp úng: “Cửu gia…”

Thiếu niên liếc mắt nhìn, hắn lập tức cúi đầu ngậm miệng lại. Không lâu sau, một hán tử bưng chiếc khay đựng tấm váy màu xanh nhạt đưa cho tôi, tôi ngây người nhận lấy, lại cầm một hũ muối, ngơ ngẩn nhìn thiếu niên áo trắng.

Thiếu niên áo trắng khẽ cười: “Bọn ta đều là nam nhân, không có y phục phụ nữ, chỉ có bộ này, là lúc đi qua Lâu Lan, một người bạn tặng ta, hi vọng cô nương thích.” Tôi sờ lớp vải trơn mềm như mỡ dê trong tay, đoán đây là loại tơ lụa quý báu nhất, cảm thấy món quà này quá đỗi đắt giá, đã định từ chối, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được bị mê hoặc, đành ngượng ngùng khẽ gật gật đầu.

Thiếu niên khẽ gật đầu: “Cô nương có thể đi rồi.” Tôi ngẩn người một lúc, hành lễ với người ấy, rồi gọi Lang huynh rời đi.

Có tiếng ngựa hí từ sau lưng truyền đến, tôi quay người bực bội trừng mắt nhìn con ngựa kia, nhưng lại há miệng mắc quai, bây giờ còn chủ nhân nó ở đây, không thể so đo tính toán với nó được. Nhưng Lang huynh chẳng thèm để ý chuyện nhân tình thể diện gì, đột nhiên quay ngoắt lại, lông lá khắp thân dựng đứng lên, ngẩng đầu tru một tiếng thật dài, tiếng tru chưa dứt, mấy con lạc đà đã mềm nhũn chân ngã xuống cát, con ngựa kia tuy không ngã xuống, song bốn chân cũng run bần bật.

Tôi không nén được bật cười thành tiếng, không cho ngươi biết uy của sói, ngươi còn tưởng rằng mình là đại vương trong sa mạc chắc? Lang vương thống lĩnh mấy vạn con sói, làm sao ngươi chọc vào nổi? Chừng như kinh ngạc vì tiếng cười khanh khách không chút ngại ngùng của tôi, thiếu niên áo trắng lộ vẻ sửng sốt, nhìn tôi chằm chằm, tôi bị người ấy nhìn đỏ cả mặt, vội tắt hẳn tiếng cười. Thiếu niên cũng lập tức dịch chuyển tầm mắt, nhìn Lang huynh với vẻ tán thưởng: “Con ngựa này tuy không phải hãn huyết bảo mã[2">, nhưng cũng là giống tốt vạn con chọn một, nghe nói có thể một mình đấu lại hổ báo, xem ra toàn bịa đặt cả.”

[2"> Hãn huyết bảo mã có nguồn gốc từ Turkmenistan, dai sức và có mồ hôi đỏ như máu.

Tôi áy náy nói: “Chưa chắc đã là bịa đặt đâu, hổ báo bình thường không thể so sánh với Lang huynh của tôi được.” Nói xong, tôi vội vã giục Lang huynh đi, tôi thấy bộ dạng nó có vẻ rất hứng thú với con ngựa tốt chọn trong vạn con kia, nếu không đi không biết sẽ còn gây ra tai họa gì nữa.

Đi xa rồi, quay đầu lại nhìn bọn họ, chỉ thấy tà áo trắng bên cạnh cát vàng nước biếc kia dường như cũng trở thành một cảnh sắc khó quên trong sa mạc. Tôi không biết liệu người ta có nhìn thấy mình không, nhưng vẫn ra sức vẫy vẫy tay về phía người ấy, đoạn đi khuất vào núi cát.

Bên đống lửa chỉ có tôi và Lang huynh, những con sói khác đều sợ lửa nên đã tránh ra xa. Lang huynh lúc đầu cũng sợ lửa, về sau tôi đã dạy nó từ từ thích ứng với lửa, nhưng những con sói còn lại thì không có dũng khí thế này. Tôi bắt bọn Lang Nhất, Lang Nhị nằm xuống bên đống lửa, chẳng những chưa từng thành công, ngược lại hành vi đày đọa sói của tôi còn được lưu truyền rộng rãi trong đàn, tôi đã trở thành một thứ bảo bối độc nhất vô nhị mà lũ sói mẹ dùng để dọa sói con không chịu đi ngủ buổi tối, hễ nhắc đến việc giao chúng cho tôi, đám sói con dù bướng bỉnh, nghịch ngợm đến đâu cũng lập tức sợ hãi mà ngoan ngoãn nằm xuống.

Tôi trải bộ váy ra, cẩn thận ngắm nghía. Không biết phải nhuộm bằng thứ cây gì mới có được một màu xanh lam mơ mộng thế này. Tay nghề thợ may cực kỳ tinh tế, bên tay áo còn thêu những áng mây dày đặc. Đai lưng đính tua rua chân trâu, nếu cài vào, lúc đi lại, những tua ngọc ấy chắc chắn sẽ tôn lên dáng eo yểu điệu. Phụ nữ Lâu Lan phải đeo mạng quanh năm, cho nên bộ váy còn kèm theo một mảnh khăn che mặt bằng sa mỏng đồng màu, góc khăn có một chuỗi chân trâu to tròn. Lúc đeo khăn che mặt lên, chuỗi trân châu vừa hay sẽ cố định trên tóc, tự nhiên lại thành chiếc bờm. Lúc ở nhà không cần đeo mạng, thì chiếc khăn được buông ra sau đầu, sẽ tôn thêm mái tóc đen nhánh, kết hợp với chuỗi trân chân trên đỉnh đầu, lại thành một món trang sức độc đáo.

Tôi nghiêng đầu nhìn Lang huynh, hỏi: “Bộ váy này có phải quý giá quá không? Ngươi nói xem vị Cửu gia kia vì sao lại tặng cho người lạ một thứ quý giá thế này? Bao nhiêu năm nay, ta vẫn không sửa được tật xấu vừa nhìn thấy thứ gì xinh đẹp là không có cách nào từ chối…” Lang huynh sớm đã quen với thói lải nhải luôn miệng này, tiếp tục nhắm mắt ngủ một cách thản nhiên, không để ý đến sự tồn tại của tôi.

Tôi túm lấy tai nó, nhưng Lang huynh vẫn không thèm cử động, tôi đành thôi huyên thuyên, dựa vào mình nó chầm chậm chìm vào giấc mơ.

* * *

©STE.NT

Lại đến một ngày trăng rằm.

Tôi vẫn luôn thắc mắc trước tình cảm của sói đối với ánh trăng. Hễ tới ngày này là chúng lại đặc biệt kích động, có con thậm chí còn ngửa mặt nhìn trăng tru lên suốt cả đêm. Vì thế, khắp sa mạc hiện giờ đều vang tiếng sói tru quỷ khóc. Những kẻ lữ hành nhát gan chỉ sợ sẽ mất ngủ cả đêm nay.

Màn đêm thăm thẳm, ánh trăng dào dạt như nước trải dài trên sa mạc mênh mông nhấp nhô, ánh lên sắc trắng bạc êm đềm. Tôi mặc bộ váy quý trong nhất của mình, cùng Lang huynh thẩn thơ rảo bước trong sa mạc.

Tà váy xanh lam dập dềnh phiêu đãng theo bước chân tôi. Muôn ngàn sợi tóc xanh được buộc lại sau gáy bằng dây trâu châu, lất phất tung bay trong gió cùng chiếc

mạng che. Tôi tháo giày ra, để chân trần giẫm lên mặt cát mịn vẫn còn chút hơi ấm, cảm giác ấm áp từ lòng bàn chân lan đến tận trong tim. Trải hết tầm mắt có thể thấy bầu trời vô tận, trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác trời đất này dường như đều thuộc về tôi, tôi có thể tự do bay lượn trong đấy. Tôi không nhịn được ngẩng đầu hướng về ánh trăng sáng cất tiếng tru, Lang huynh lập tức hòa theo, trong màn đêm mênh mông, vô số con sói cũng cất cao tiếng tru đáp lại.

Tôi nghĩ, mình phần nào đã hiểu được sự khác thường của lũ sói trong đêm nay, trăng sáng thuộc về chúng tôi, sa mạc thuộc về chúng tôi, nỗi cô độc, vẻ kiêu ngạo, nét bi thương, sự cô quạnh đều nằm trong từng tiếng từng tiếng tru dài hướng về ánh trăng kia.

Tôi và Lang huynh leo lên một gò đất cao đã bị phong hóa xói mòn ra hàng trăm nghìn lỗ hổng. Lang huynh đứng hiên ngang, đưa mắt nhìn xuống toàn bộ sa mạc. Là vương giả của mảnh đất này, nó đang duyệt qua mọi thứ thuộc về mình. Tuy tôi đang bồi hồi cảm khái, nhưng cũng không muốn làm phiền nó lúc này, n

nên chỉ lặng lẽ đứng đằng sau, ngẩng đầu thưởng thức ánh trăng.

Nghe Lang huynh thấp giọng gọi một tiếng, tôi vội đảo mắt nhìn ra phía xa, nhưng thị lực của tôi không bằng nó, thính lực cũng không bằng, nhìn không thấy, nghe không nổi những thứ bất thường nó đã phát hiện, ngoài tiếng tru truyền tin của đàn sói, với tôi, đó vẫn là một màn đêm yên tĩnh tuyệt đẹp.

Một lúc lâu sau, tôi dần nghe được những âm thanh ẩn giấu trong màn đêm.

Càng lúc càng gần, hình như có đến hàng nghìn con ngựa đang phi nước đại.

Lang huynh cười giễu bảo, không nhiều như tôi đoán đâu. Lại một lúc nữa, tôi dần nhìn rõ, quả như lời nó, trong màn đêm một đội thương nhân khoảng mười mấy người đang phi nhanh phía trước, đằng sau là một toán chừng một hai trăm người đang đuổi theo, nhìn có vẻ không phải quân đội, chắc là sa tặc.

Cát vàng bốc mù trời, vó ngựa lộp cộp, ánh trăng cũng nhạt nhòa hẳn đi. Lang huynh hiển nhiên rất ghét đám người phía xa kia, vì bọn họ đã phá hỏng màn đêm tĩnh lặng chỉ thuộc về loài sói hôm nay, nhưng vì không muốn tranh đấu, nó chỉ lắc đầu một cái, nằm rạp xuống. Bầy sói có quy tắc sinh tồn của bầy sói, một trong các quy tắc đó là nếu không thiếu thức ăn đến cùng cực, hoặc vì tự bảo vệ mình, chúng sẽ cố gắng tránh tấn công con người, không phải chúng sợ, chỉ là chúng muốn bớt phiền phức.

Tôi đi giày, cài khăn che mặt lên, ngồi xuống, quan sát cuộc chém giết sớm đã định sẵn kết cục ở đằng xa. Tương truyền, sa tặc đã nhằm vào ai thì không chết không thôi, huống hồ lực lượng hai bên lại chênh lệch thế này. Trong đội thương nhân đằng trước đã có hai người bị chém rơi khỏi ngựa, những thớt ngựa đằng xa lập tức đạp lên xác bọn họ, tiếp tục hí vang lao lên.

Đột nhiên một con ngựa bị đám sa tặc ném đao ra chém đứt chân, máu tươi bắn tung tóe, nó lảo đảo, bổ nhào về phía trước, ngã chúi xuống. Người ngồi trên lưng ngựa cũng văng xuống đất, mắt thấy sắp bị vó ngựa phía sau giẫm chết, bỗng nhiên một người ở đằng trước ghìm ngựa quay lại, kéo kẻ ngã ngựa dưới đất lên, tiếp tục lao nhanh về phía trước, nhưng tốc độ đã chậm hẳn lại. Người được kéo lên giãy giụa toan nhảy xuống, nhưng người cứu hắn cơ hồ đã hết kiên nhẫn, vung tay chặt vào sau gáy hắn một cái, hắn lập tức ngất xỉu, mềm oặt người rũ trên lưng ngựa.

Trước mắt tôi như phủ mờ một màn máu mờ mịt, mũi tựa hồ còn ngửi thấy mùi tanh lờ lợ. Tiếng vó ngựa dậy đất ba năm trước một lần nữa văng vẳng bên tai. Tôi thình lình đứng bật dậy, thất thần nhìn xuống phía dưới.

Ư Thiền và tôi cưỡi con ngựa tốt nhất của bộ tộc Hung Nô, tháo chạy hai ngày hai đêm, nhưng vẫn chưa đến được Hán triều,

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT