|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chưa thoát khỏi truy binh. Hộ vệ của Ư Thiền lần lượt từng người một chết đi, cuối cùng chỉ còn lại chúng tôi. Tôi hoảng sợ thầm nghĩ, chúng tôi chắc cũng sắp rơi khỏi lưng ngựa, không biết những vó ngựa kia giẫm lên người có đau không. Y Trĩ Tà huynh thật sự muốn giết cha và bọn muội sao? Nếu huynh giết cha, muội sẽ hận huynh!
“Ngọc Cẩn, ta sắp đâm dao vào mông ngựa, nó sẽ chạy rất nhanh. Khi nào chúng ta bỏ xa được truy binh, ta sẽ để ngươi xuống ngựa, ngươi tự mình chạy đi. Lúc còn bé không phải ngươi đã từng làm sói giữa hoang mạc này sao? Lần này ngươi lại làm sói nữa đi, nhất định phải thoát khỏi tay đám thợ săn sau lưng kia nhé!”
“Ngươi thì sao? Cha nói chúng ta cùng nhau chạy đến Trung Nguyên cơ mà.”
“Ta có ngựa mà! Chắc chắn là chạy nhanh hơn ngươi, khi nào ngươi đến Trung Nguyên, ta sẽ đến đón ngươi.” Nụ cười của Ư Thiền vẫn rạng rỡ, tôi nhìn nụ cười của gã, bỗng cảm thấy sợ hãi, vội lắc đầu lia lịa.
Ư Thiền ép tôi xuống ngựa, tôi chạy đuổi theo gã trong sa mạc, khóc nức nở: “Đừng bỏ rơi ta, chúng ta cùng nhau chạy.”
Ư Thiền quay người cầu xin: “Ngọc Cẩn, nghe lời ta một lần này được không? Chỉ một lần này thôi, ta nhất định sẽ đến đón ngươi, mau chạy đi!”
Tôi ngơ ngẩn nhìn gã trong khoảnh khắc ấy, hít một hơi thật sâu, ra sức gật gật đầu, rồi quay người chạy như điên, Ư Thiền ở sau lưng thúc ngựa chạy ngược hướng với tôi. Lúc quay đầu lại, chỉ nhìn thấy dưới màn đếm mênh mang mù mịt, hai người cách nhau càng ngày càng xa, gã quay người nhìn về phía tôi, cười vẫy vẫy tay, cuối cùng chúng tôi đều biến mất giữa sa mạc.
Tôi chỉ nhớ ngựa chạy rất nhanh, nhưng quên mất nó đã chạy hai ngày hai đêm, trên mông ngựa lại không ngừng chảy máu, liệu còn cầm cự được bao lâu? Lại còn mùi máu tươi đó, khiến đám truy binh không biết tôi đã bỏ chạy một mình ắt hẳn sẽ chỉ đuổi theo gã.
…
Bọn sa tặc hình như càng lúc càng hứng thú với trò chơi đuổi bắt này, không thèm chém giết nữa, chỉ chậm rãi từ hai bên nhao ra, bắt đầu bao vây đoàn buôn.
Mắt thấy vòng vây từ từ khép lại, tôi bỗng nhiên đưa ra quyết định, lần này tôi phải xoay chuyển số mệnh ông trời đã định. Liếc nhìn Lang huynh, tôi hướng về phía trước, tru lên một tiếng. Lang huynh rùng mình, chầm chậm đứng lên, hơi ngửa cổ, tiếng tru lớn dần, nó đang triệu hoán con dân của mình.
Trong nháy mắt, giữa chốn hoang dã mênh mông tiếng sói tru lũ lượt vọng lên, vô số con sói xuất hiện trên các ụ cát cao thấp, những mảng tường vỡ. Càng lúc càng nhiều, càng lúc càng đông, trong màn đêm, những cặp mắt lấp lánh ánh sáng xanh tựa hồ thắp lên những ngọn đèn dẫn đường thông thẳng đến cửa Địa Ngục.
Không biết đám sa tặc là người tộc nào, chúng gào to những tiếng tôi nghe không hiểu. Bọn chúng thôi không truy kích đoàn buôn nữa, bắt đầu nhanh chóng tụ tập lại, hơn một trăm người quây thành một đội ngũ, tìm đường tháo chạy, nhưng bốn bề toàn là sói, chẳng có chỗ nào ít hơn chỗ nào. Bầy sói trừng mắt nhìn bọn chúng từ xa, bọn chúng cũng không dám mạo phạm tấn công bầy sói. Sa tặc trong sa mạc còn được gọi là Lang tặc, hẳn rất hiểu một cuộc suổi bắt bất tận đáng sợ nhường nào.
Đoàn buôn kia cũng nhanh chóng co cụm lại, tuy yếu ớt, nhưng bọn họ đều có ý chí cầu sinh cực kỳ kiên cường. Tôi bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình, một bên là sa tặc khiến khiến người ta nghe tiếng là mất vía, xung quanh là hàng vạn con sói đang bao vây, một đoàn buôn bình thường đối diện với tình hình đó mà vẫn có thể giữ đội ngủ chỉnh tề như vậy ư?
Tiếng tru của bầy sói đã ngừng, đám sa tặc cũng không gào thét ầm ĩ nữa, màn đêm yên tĩnh chợt toát lên vẻ gì đó tức cười, mới đây mà đám sa tặc đã từ thợ săn biến thành con mồi, đời người quả là vô thường! Tôi đoán chừng bọn chúng muốn dùng lửa, đáng tiếc xung quanh không có cây, cho dù chúng có mang theo đuốc thì mấy đốm sáng như đom đóm đó cũng không dọa được bầy sói.
Cuối cùng bọn sa tặc cũng châm được đuốc, tôi vỗ vỗ Lang huynh: ‘Chắc chúng không còn hứng thú truy sát người khác nữa rồi, để bầy sói tản ra tránh đường cho bọn chúng đi.” Lang huynh đã thể hiện đủ uy phong, cảm giác khó chịu vì lũ khách không mời nãy giờ cũng đã tiêu tan, nên không phản đối gì, liền cất tiếng tru, lệnh cho bầy sói tránh đường.
Từ lúc hỗn loạn ban đầu đến giờ, vẫn không ai chú ý đến những kẻ ẩn mình ở trên cao như chúng tôi, lúc này tiếng tru của Lang huynh bỗng nhiên vang lên giữa khung cảnh tĩnh mịch, mọi người lập tức lần theo âm thanh nhìn về phía chúng tôi. Lang huynh nghênh ngang bước lên mấy bước, đứng trên vách đá cao, ngạo nghễ nhìn xuống đám người phía dưới, những chiếc lông bạc nhọn hoắt như kim, dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng bàng bạc, khí thế phi phàm.
Tôi bực mình đá cho nó một cước, lại bắt đầu khoe khoang rồi. Trời ơi! Đêm nay không biết lại có bao nhiêu sói cái ôm trái tim thiếu nữ hồn nhiên tan vỡ nơi đây.
Lúc này, bầy sói đã tránh ra tạo thành một con đường. Lũ sa tặc ngơ ngẩn sững sờ, hết ngẩng đầu lên nhìn về phía chúng tôi, rồi lại nhìn chằm chằm vào con đường không có sói, không biết đang nghĩ về tôi và Lang huynh, hay đang suy đoán liệu con đường kia có an toàn hay không.
Tôi nóng ruột đứng dậy, mặc kệ bọn chúng có hiểu tiếng Hán không, quát to: “Đã cho các ngươi đường sống rồi, các ngươi còn chưa đi?” Đám sa tặc yên lặng giây lát, rồi bỗng nhiên khua mã tấu reo hò, nhảy xuống ngựa, hướng về phía chúng tôi quỳ vái. Tôi ngẩn người, nhưng rồi lập tức hiểu ra. Sa tặc tuy sợ sói, nhưng chúng đồng thời sùng bái sức mạnh cùng sự tàn nhẫn và kiên nhẫn của loài sói, bọn chúng tự xưng là Lang tặc, sói chính là vật tổ của chúng, đêm nay náo loạn một trận thế này, không khéo bọn chúng đã coi tôi là Lang thần rồi cũng nên.
Lũ sa tặc dập đầu vái lạy xong, nhanh chóng nhảy lên ngựa, men theo con đường không có sói tháo chạy thật xa.
Đợi khi bụi mù cuồn cuộn tan đi, tôi bèn hú một tiếng dài bảo bầy sói bên dưới cần làm gì thì đi làm nấy, vẫn chưa đến nửa đêm, đứa nào bi thương tiếp tục bi thương, vui vẻ thì tiếp tục vui vẻ, muốn yêu đương gì thì cũng tiếp tục đi, coi như ta chưa làm phiền gì đến các ngươi. Bầy sói không khách sáo với tôi như với Lang huynh, nhất tề gừ gừ một tiếng, lại nhe răng trợn mắt với tôi, rồi mới lần lượt tản đi. Những âm thanh ấy lọt vào tai con người, lại thành một phen quỷ khóc sói gào nữa.
Đoàn buôn phía dưới cũng đều ngửa mặt lên, thảng thốt nhìn tôi. Tôi liếc bọn họ, cũng chẳng có tâm trạng chuyện trò, bèn kêu Lang huynh bỏ đi. Chúng tôi vừa nhảy xuống khỏi gò đất, chưa đi được bao xa, đã nghe tiếng vó ngựa gấp rút vang lên đằng sau: “Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương.”
Tôi quay người khẽ gật đầu, nhưng chân vẫn rảo chạy nhanh, muốn bỏ bọn họ lại phía sau.
“Cô nương, làm ơn đợi đã! Trong lúc bị bọn sa tặc truy đuổi, chúng ta đã mất phương hướng, xin cô nương chỉ giúp một con đường.”
Bọn họ đã nói như thế, tôi đành bảo Lang huynh dừng lại. Ngựa của họ còn cách Lang huynh một quãng xa đã giậm vó hí vang, sống chết không chịu bước thêm nữa. Tôi bảo Lang huynh đứng nguyên tại chỗ, thu bớt bá khí ngùn ngụt trên mình, bản thân tôi cũng thu lại hơi sói trên người mình, tiến về phía bọn họ, bọn họ lập tức nhao nhao xuống ngựa. Có lẽ tôi đang mặc váy kiểu Lâu Lan, để biểu thị sự tôn kính với tôi, họ cũng hành lễ kiểu Lâu Lan, lại dùng tiếng Lâu Lan chào tôi.
Tôi kéo khăn che mặt xuống: “Tuy ta mặc y phục của Lâu Lan, nhưng không phải người Lâu Lan, các ngươi nói gì ta không hiểu.”
Một người đàn ông hỏi: “Cô nương là người Hán?”
Tôi hơi phân vân, tôi có phải không? Mặc dù tôi chưa từng đến Hán triều, nhưng cha tôi từng nói con gái của cha dĩ nhiên là người Hán, thế nên tôi chắc là người Hán rồi, nghĩ đoạn, bèn gật gật đầu.
Một giọng nói vang lên từ phía sau đám người: “Bọn ta là đoàn buôn từ thành Trường An qua đây mua hương liệu, không biết cô nương từ đâu đến?” Nhìn về hướng có tiếng nói, tôi nhận ra hắn chính là kẻ cứu người ban nãy.
Không ngờ đó chỉ là một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người thẳng tắp như tùng xanh, khí thế mạnh mẽ tựa ánh nắng gay gắt, dưới cặp mày kiếm là một đôi mắt sáng rực như sao đêm, đang chằm chằm nhìn tôi đầy vẻ dò xét, nụ cười trên mặt đầy vẻ bất cần. Tôi né tránh ánh mắt sắc bén như lưỡi đao của hắn, cúi đầu nhìn xuống đất.
Hắn cảm nhận được tôi không hài lòng, nhưng vẫn chẳng hề để tâm, cứ nhìn tôi chằm chằm. Một hán tử trung niên bên cạnh hắn vội tiến lên mấy bước, cười trừ: “Đại ân khó nói lời cảm tạ, cô nương trang phục lộng lẫy, phong thái siêu phàm thoát tục, vốn không dám dùng vật thế tục khinh nhờn, nhưng vừa may chúng ta có một đôi khuyên tai trân châu, hết sức hài hòa với bộ váy của cô nương, mong cô nương vui lòng nhận cho.” Vừa dứt lời, hai tay đã bưng một chiếc hộp gấm nhỏ, đưa đến trước mặt tôi.
Tôi lắc lắc đầu: “Ta lấy cái này cũng vô dụng, các người nếu có váy áo nữ tử thì cho ta một bộ.” Mấy gã đàn ông ngơ ngác nhìn nhau.
Tôi nói: “Không có thì thôi, các người muốn đi đâu?”
Người trung niên nói: “Bọn ta muốn đến Đôn Hoàng, từ đó quay lại Trường An.”
Tôi thoáng trầm ngâm: “Từ đây đến núi Minh Sa suối Nguyệt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




