watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4343 Lượt

Nha mất bốn ngày đường, ta chỉ có thể dẫn các người đến đấy thôi.”

Đám người nghe thấy thế đều lộ vẻ lo lắng, chỉ có thiếu niên kia vẫn mỉm cười như không hề để tâm. Người trung niên hỏi: “Có đường gần hơn không? Lạc đà của bọn ta đã bị giết hết lúc bọn sa tặc truy kích rồi, đa số lương thực và nước cũng mất theo, nếu không đi nhanh hơn, ta sợ bọn ta không đủ nước để cầm cự đến suối Nguyệt Nha đâu.”

Tôi đáp: “Ta nói thế là tính theo tốc độ của mình, các ngươi có ngựa, chắc có thể đến sớm hơn một hai ngày.” Bọn họ nghe thấy thế, sắc mặt lập tức dịu đi nhiều.

Bọn họ quyết định trước hết nghỉ ngơi ăn uống, khôi phục thể lực vừa bị sa tặc truy đuổi suốt một ngày một đêm rồi sẽ lên đường. Lúc họ hỏi ý kiến, tôi nói: “Ta suốt ngày lang thang trong sa mạc, cũng chẳng có việc gì cả, tùy các người thu xếp.” Trong lòng tôi thầm kinh ngạc, chỉ có mấy người thế này mà có thể chạy trốn dưới sự truy đuổi của sa tặc suốt một ngày một đêm, nếu không phải sa tặc chiếm ưu thế về địa bàn, hai bên cũng thật khó nói ai thắng ai thua.

Tôi bảo Lang huynh về trước, nhưng đồng ý cho nó phái vài con sói kín đáo đi theo. Lang huynh vẫn thắc mắc về mối quan hệ rắc rối giữa tôi với loài người, nhưng chỉ liếm liếm tay tôi, rồi ung dung rời đi.

Đoàn buôn lấy đồ ăn và nước ra ngồi xuống, tôi cách bọn họ một khoảng, bó gối ngồi trên đụn cát. Người tuy nhiều, nhưng bầu không khí vẫn trầm mặc ngượng ngập, tôi đoán bọn họ không phải đoàn buôn bình thường, nhưng chẳng liên quan gì tới mình, nên cũng lười chẳng muốn thăm dò xem bọn họ rốt cuộc là hạng người gì. Mà bọn họ cũng hết sức kiêng dè tôi, không biết vì tôi đi chung với lũ sói, hay vì thân phận tôi đáng nghi, một nữ tử xuất hiện ở Tây Vực, mặc bộ phục sức Lâu Lan quý giá, lại tự xưng là người Hán, mà không nói ra mình đến từ đâu.

Người trung niên lúc trước muốn tặng tôi khuyên tai trân châu cười cười, đi đến trước mặt, đưa tôi một chiếc bánh. Ngửi thấy mùi thơm của thì là[3">, tôi không kìm được nuốt nước miếng, ngại ngần nhận lấy: “Cảm ơn đại thúc.”

[3"> Một loại hương liệu của vùng Trung Á, Đông Ấn, không giống thì là như ở Việt Nam.

Người trung niên cười nói: “Chúng ta mới phải nói cảm ơn, gọi ta là Trần thúc là được rồi.” Rồi chỉ vào từng người một giới thiệu với tôi: “Đây là Vương bá, đây là Thổ Trụ Tử, đây là…” Trần thúc lần lượt giới thiệu mọi người với tôi, cuối cùng mới nhìn về phía người thiếu niên trầm lặng đang ngồi phía trước đám người, thoáng vẻ do dự. Tôi băn khoăn nhìn gã thiếu niên, đột nhiên khóe miệng hắn lộ ra nét cười, nói: “Gọi ta là Tiểu Hoắc.”

Tôi thấy bọn họ đều nheo mắt nhìn tôi, thì nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi nói: “Ta tên là Ngọc… tên là Kim Ngọc, mọi người có thể gọi ta là A Ngọc.” Ngoại trừ vị Cửu gia tình cờ gặp gỡ bên suối Nguyệt Nha, ba năm rồi tôi chưa giao tiếp với loài người. Trong khoảnh khắc buột miệng nói tên, tôi chợt quyết định đặt cho mình một cái tên mới, từ giờ trở đi không còn Ngọc Cẩn, chỉ có Cẩn Ngọc, Kim Ngọc[4">.

[4"> Trong tiếng Trung, chữ Cẩn và Kim cùng đọc là jin.

Sau khi nghỉ ngơi, đoàn buôn chuẩn bị lên đường, bọn họ để hai người thân hình tương đối nhỏ cùng cưỡi một con ngựa, chừa lại một con cho tôi. Tôi nói: “Ta không biết cưỡi ngựa.” Mười mấy người nghe vậy đều im lặng nhìn tôi. Tiểu Hoắc nghĩ ngợi giây lát, đoạn hờ hững nói: “Cô nương và ta cưỡi chung một con ngựa vậy!” Hắn vừa nói dứt lời, đám người bỗng căng thẳng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi hơi do dự, gật gật đầu. Vẻ nặng nề trên mặt bọn họ bấy giờ mới tan đi, ai nấy vui vẻ nhìn nhau, rồi ngay sau đó lại nghĩ đến tôi, họ nhìn tôi với vẻ áy náy. Dân tình Tây Vực tuy cởi mở, nhưng nam nữ xa lạ cưỡi chung một ngựa vẫn là hiếm thấy. Tiểu Hoắc vẫn thản nhiên, chỉ cười cười hành lễ với tôi: “Đa tạ A Ngọc cô nương!”

Tiểu Hoắc lên ngựa, giơ tay kéo tôi. Tôi nắm tay hắn, lòng thầm nghĩ, đây là bàn tay quanh năm cầm dây cương và binh khí, chai tay thô ráp, toát lên sự cứng cỏi dũng mãnh, hơn nữa xét từ vị trí vết chai tay, hắn chắc hẳn đã luyện bắn cung rất nhiều năm rồi. Tôi ngồi sau hắn, hai người đều ưỡn thẳng lưng, con ngựa không hề nhúc nhích, những người khác len lén liếc chúng tôi, lại không tiện giục giã, chỉ chầm chậm ruổi ngựa đằng trước.

Tiểu Hoắc nói: “Chúng ta thế này không được, ta thúc ngựa một cái, cô nương sẽ ngã mất.” Giọng hắn tuy thoải mái, nhưng tấm lưng cứng đơ đã bán đứng hắn, nó toát lên vẻ căng thẳng. Tôi thầm tức cười, cảm giác không thoải mái trong lòng đã biến thành giễu cợt, hóa ra ngươi đâu có trấn tĩnh như vẻ bề ngoài. Tôi khẽ dịch người về phía trước, giơ tay túm lấy vạt áo hai bên eo hắn: “Được rồi.”

Hắn lập tức thúc ngựa xông lên, đám người vội vã ruổi theo. Chạy được một lúc, hắn bỗng thấp giọng nói: “Cô nương phải nghĩ ra cách khác thôi, y phục của ta cứ bị cô nương giằng thế này, e rằng ta phải cởi trần vào thành Đôn Hoàng mất.”

Thật ra tôi sớm đã nhận thấy y phục của hắn bị tôi kéo gần tuột ra đến nơi, nhưng muốn xem xem hắn định thế nào, nên chỉ âm thầm đề phòng ngộ nhỡ bị hất xuống nhựa. Tôi cố nhịn cười nói: “Sao lại muốn ta nghĩ? Vì sao ngươi không nghĩ đi?”

Hắn cười khẽ: “Ta đương nhiên có cách, nhưng nói ra lại có vẻ như ta bắt nạt cô nương, cho nên để xem cô nương có cách nào tốt hơn không.”

Tôi nói: “Ta không có ý nào cả, ngươi nói thử xem cách của ngươi đi, nếu được dĩ nhiên sẽ làm theo, nếu không được thì ngươi cứ ở trần thôi!”

Hắn không nói câu nào, đột nhiên vươn tay ra túm lấy cánh tay của tôi, kéo giằng tới vòng quanh eo hắn. Tôi không quen tính ngựa, không dám giãy giụa mạnh, bị hắn kéo cho cả người nghiêng về phía trước, áp chặt vào lưng hắn. Lúc này, một cánh tay bị hắn kéo lấy, vẫn ôm eo hắn, nghiêng ngả lắc lư theo đà phi của ngựa, cơ thể cọ xát vào nhau, tư thế hai người trông vô cùng mờ ám.

Vành tai nóng bừng, tôi vừa ngượng, vừa giận, vịn vào eo hắn rồi ngồi thẳng dậy: “Người Trường An các ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng thế này à?”

Hắn hờ hững nói: “Vẫn tốt hơn để cô nương ngã ngựa nhiều.”

Tôi muốn phản bác lại hắn, nhưng không tìm được lý do nào thích hợp, đành lạnh lùng “hừ” một tiếng, ngồi im, ôm cục tức trong lòng. Tay không nhịn được hung hăng cấu mạnh vào eo hắn, nhưng hắn lại vẫn như không thấy gì, chỉ chuyên tâm thúc ngựa. Tôi phồng má nghĩ thầm, kẻ này không ngờ rất giỏi chịu đau. Hồi lâu sau, bản thân tôi dần dần cảm thấy hơi ngài ngại, lại từ từ thả lỏng ra.

Một lần nữa cưỡi chung một ngựa với người khác, tâm tư tôi thoáng ngơ ngẩn, cả đêm không ngủ, thời gian kéo dài, không ngờ lại như thuở bé, vô thức ôm lấy eo Tiểu Hoắc, dựa vào lưng hắn mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi. Lúc giật mình tỉnh dậy, trong khoảnh khắc từ gò má đến cổ tôi đều nóng bừng lên, tôi lập tức thẳng lưng lại, toan buông hắn ra. Tiểu Hoắc tựa như đoán được tâm tư tôi, liền giữ tay tôi bảo: “Cẩn thận kẻo ngã.” Tôi ra sức dằn nỗi ngượng ngùng xuống, giả bộ thản nhiên, vịn hờ vào eo hắn, trong lòng nổi lên những cảm xúc khó tả.

Phi ngựa gần một ngày trời, trong lúc dừng lại để nghỉ ngơi, Tiểu Hoắc thấy tôi cúi đầu một mực không nói gì, bèn ngồi xuống bên cạnh tôi thấp giọng cười nói: “Ta thấy cô nương rất cảnh giác, sao lúc cưỡi ngựa lại tin tưởng ta thế? Không sợ ta đem cô nương đi bán à?”

Mặt tôi đột nhiên lại nóng bừng lên, tôi trừng mắt với hắn một cái, đứng dậy bỏ đi, tìm một chỗ khác ngồi. Nói ra cũng thấy lạ, mặc dù biết rõ thân phận của hắn có vấn đề, nhưng tôi lại vẫn cảm thấy hắn sẽ không làm hại tôi, luôn cảm thấy với sự cao ngạo ấy, con người này chắc chắn sẽ coi thường dùng những thủ đoạn đê tiện.

Hắn mang đồ ăn lại ngồi xuống bên cạnh tôi, lặng lẽ đưa tôi vài miếng bánh được chia phần. Tôi liếc hắn, lặng lẽ nhận lấy, không biết lúc nào, mấy phần cảnh giác trong mắt hắn đều đã biến mất, lúc này chỉ còn lại nét cười.

Có lẽ do nhớ nhà, người trong đoàn buôn bắt đầu kể chuyện thành Trường An, miêu tả tỉ mỉ sự phồn hoa thịnh vượng của thành Trường An, đường phố nơi đó rộng rãi, sạch sẽ biết bao, phòng ốc nơi đó được xây dựng khéo léo tuyệt vời nhường nào, chợ phiên nơi đó náo nhiệt và thú vị ra sao, nơi đó còn có những tài tử tài hoa nhất, ca kỹ xinh đẹp mê hồn nhất, tướng quân anh dũng nhất, những mỹ nữ cao quý nhất, loại rượu thơm nhất, đồ ăn ngon nhất, những thứ tốt đẹp nhất trên đời đều có thể tìm thấy ở đó, nơi đó gần như có mọi thứ mà người ta muốn.

Tôi ngơ ngẩn lắng nghe, tâm trạng phức tạp lạ thường, mọi thứ ở đó với tôi mà nói, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Nếu mọi chuyện diễn ra như cha mong đợi, có lẽ bây giờ tôi đã cùng cha ở thành Trường An, chứ không phải đơn độc lang thang giữa sa mạc Qua Bích này.

Lúc đông người, Tiểu Hoắc rất ít nói, chỉ trầm mặc nghe những người khác thao thao bất tuyệt, cuối cùng hai người ở trên lưng ngựa, hắn mới nói riêng với tôi: “Những chuyện bọn họ kể chỉ là vẻ bề ngoài tươi sáng đẹp đẽ của Trường An thôi, không phải người nào cũng được hưởng thụ mọi thứ họ nói đến đâu.”

Tôi “ừ” một tiếng, ra ý

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT