|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
khi ra đi còn nói lại:
- Nhất định là ta sẽ lấy bằng được cuốn kinh ấy… ta đã nói, là sẽ thực hiện bằng được đấy! …
Chuyện ấy đã qua lâu lắm rồi, không ai trong chùa biết việc này cả. Có lẽ hôm nay gã lại đến chăng? Vì thế mà bần tăng có mặt nơi đây gặp gỡ các vị…
Viên Giác đại sư chậm rãi nói.
Không khí trong hang lại im lặng hẳn xuống. Một lát sau, Lý Lâm bật lên tràng cười rồi nói:
- Có lẽ ở đây, ngoài Viên Giác đại sư ra, còn lại tất cả chúng ta đều không phải vì “việc cơ mật của võ lâm mà đến” mà là vì Liên Hoa bí lục mà thôi.
Hồng Thừa Nghiệp vốn người nóng tính, lão vặn lại Lý Lâm:
- Đây là ý của các hạ chứ không phải của bọn ta đâu nhé. Đừng có mà suy bụng ta ra bụng người.
Lý Lâm toan nổi nóng cãi lại thì Từ Dần Sinh đã dàn hòa:
- Thôi, chúng ta cũng không nên cãi vã với nhau làm gì. Đã lỡ đến đây rồi thì nên cùng nhau bàn định cách đối phó thì hơn. Rõ ràng là bọn ta đã mắc vào bẫy rồi đó. Theo thiển ý của tại hạ, chúng ta nên về ngay là thượng sách…
“Đừng có vội vàng thế! Đã cất công lên đến tận đây thì cũng phải đợi xem sự thể thế nào đã chứ.” Từ Dần Sinh bác lại.
- Đúng thế.
Một thanh âm cất lên từ ngoài cửa hang. Tiếng nói vừa dứt thì đã thấy một lão già xuất hiện chứng tỏ khinh công của lão đã đạt đến mức thượng thừa. Lão mặc một bộ đồ thụng màu xanh, da mặt nhăn nheo, chỉ có cặp mắt là sáng rực một cách lạ thường. Hiển nhiên là lão đã đeo mặt nạ để che giấu khuôn mặt thật của mình.
Viên Giác đại sư chắp tay lại nói:
- A di đà phật, có phải thí chủ chính là chủ nhân của những tấm thiệp mời đó chăng?
Còn trường hợp của bần tăng…
“Phải, phải, phải…” Lão già lên tiếng. “Cũng chính lão phu bày mẹo đó, xin đại sư thứ lỗi cho, vì chỉ có cách ấy mới có thể mời đại sư lên đây hội kiến được…” “Ngươi, ngươi là ai, tại sao lại mạo danh Xích Như Lân lừa bọn ta lên đây?” Lý Lâm tức giận quát to.
“Lý Chưởng môn làm gì mà nóng nảy quá thế?” Lão già nói rất mềm mỏng:
“Rồi từ từ sẽ biết ngay thôi.” – Ngươi thật là xảo trá, nếu là chính nhân quân tử thì hãy tháo bỏ mặt nạ ra, việc gì phải giấu giếm?
- Lão phu đã nói rồi, đừng có nóng, các vị được mời lên đây hẳn đã biết lý do gì chứ, nhưng thật đáng tiếc còn thiếu một vài vị không có mặt. Hà… Hà… Hà…
Lan Nhi khẽ nói với Dương Tôn Bảo:
- Lão già này chính là kẻ đã động thủ với má má bữa trước. Nhà ngươi có nhận ra y không?
“Có, tại hạ đã nhận ra rồi.” Dương Tôn Bảo nói giọng căng thẳng:
“Lão chính là Đại Giáo chủ của Huyết Hồn Bang, cũng chính là kẻ đã sát hại song thân tiểu đệ. Chỉ có một điều là không biết mặt thật của lão mà thôi. Võ công của lão…” Dương Tôn Bảo toan nói tiếp, bỗng thấy Hồng Thừa Nghiệp quát to:
- Ngươi không phải là Xích Như Lân, vậy ngươi lừa bọn ta lên đây là nhằm mục đích gì?
“Tại sao ngươi dám khẳng định lão phu không phải là Xích Như Lân?” Lão già bật lên tràng cười khả ố:
“Nhưng điều đó cũng không quan trọng gì mấy. Lão phu là…” Lão nói lấp lửng rồi lấy ra một mảnh giấy, rồi liệng về phía Hồng Thừa Nghiệp:
- Các hạ coi thử rồi sẽ biết.
Mảnh giấy rất mỏng và nhẹ, thế mà lão vận kình lực vào đấy khiến tờ giấy bay nhanh không thể tưởng tượng được, công lực của lão già đã đến mức siêu phàm.
Hồng Thừa Nghiệp cười nhạt, giơ tay ra đón lấy mảnh giấy. Nhưng không ngờ thủ pháp của lão già quái dị vô cùng. Tờ giấy chưa bay tới mà kình lực đã tới trước.
Hồng Thừa Nghiệp không kịp chuẩn bị nên bị luồng kình lực đẩy thối lui về phía sau ba bốn bước, thành thử chộp hụt tờ giấy. Mảnh giấy rớt ngay xuống đất, ngay trước mặt lão.
Lão già thấy thế cười sằng sặc, nói giọng giễu cợt:
- Không ngờ Chưởng môn của một bang hội lớn võ công lại kém cỏi đến thế.
Hồng Thừa Nghiệp thẹn đỏ mặt lên, lão tức giận nói:
- Ngươi… ngươi thật là đê tiện, chẳng qua là ta không phòng bị đấy thôi.
Lão già bỗng phẩy tay một cái. Tờ giấy dưới đất bỗng bay lên ngang tầm tay của Hồng Thừa Nghiệp.
- Xin mời Hồng Giáo chủ cầm lên coi thử.
Hồng Thừa Nghiệp lần này đã có kinh nghiệm, nên lão vận kình lực vào đôi tay để đón mảnh giấy. Song chẳng thấy có gì khác lạ, lấy làm sượng sùng vô cùng. Lão liếc nhanh hàng chữ trên mảnh giấy, thấy đề:
“Thiên Hạ Đệ Nhất, Minh Chủ Võ Lâm”, thì cười gằn:
- Té ra nhà ngươi tự nhận mình là Minh chủ võ lâm cơ đấy! Ngươi đã được phong chức vị ấy từ bao giờ vậy?
- Từ ngày hôm nay, lão phu tin rằng lát nữa các vị sẽ công nhận thôi.
“Ngươi dám tin chắc như vậy sao? Thật là tức cười quá. Thì ra ngươi mời các vị Chưởng môn đến đây là để tôn xưng ngươi là Minh chủ võ Lâm đấy phải không?” Lý Lâm nói bằng giọng giễu cợt.
- Đúng như thế.
Lão già áo xanh giơ hai tay lên vỗ ba cái. Từ ngoài cửa hang xuất hiện một gã đại hán trên tay cầm một cái khay trên có mấy chén trà đang bốc khói. Lão nói:
- Lão phu thật là thất lễ. Mời khách đến mà không đón tiếp cho chu đáo, xin các vị lượng thứ cho.
Lão quay sang nói với đại hán:
- Mời các vị dùng trà đi!
Tên đại hán trước tiên tiến đến trước mặt Viên Giác đại sư rồi cung kính nói:
- Đại sư là bậc cao tuổi nhất ở đây, vãn bối xin kính mời đại sư trước.
Viên Giác đại sư chẳng nề hà gì. Lão cầm ngay tách trà uống cạn sạch.
Gã đại hán lần lượt mời tất cả, song mấy lão kia chỉ cầm lên chứ không dám uống. Lý Lâm trong lòng nghi ngại vô cùng. Gã cho rằng bên trong ấm trà, lão già đã bỏ độc dược để ám hại quần hùng. Lão liếc sang nhìn Viên Giác đại sư thấy đại sư vẫn trầm tĩnh như thường, lòng càng nghi hoặc, lão định cầm tách trà đưa lên miệng uống để tỏ mình không khiếp nhược, nhưng bỗng thấy Lý Long Vân quát lớn:
- Bọn ta không phải dễ gì mà ngươi lừa gạt được đâu.
- Sao Lý Chưởng môn lại tầm thường đến thế? Chưởng môn coi Viên Giác đại sư có sao đâu nào?
- Đó là việc riêng của đại sư, bọn ta không uống là không uống.
Lão già không cười nữa. Lão nghiêm giọng nói:
- Thôi, như vậy là đủ rồi, lão phu đi thẳng vào đề. Chắc các vị cũng biết rằng tình hình của võ lâm đang rất lộn xộn, các môn phái thì lục đục nên võ học ngày càng suy đồi. Lại thêm một số sự việc gần đây:
việc mất tích của Vương Gia Thạch, Chưởng môn phái Võ Đang, vụ tàn sát gia đình Dương Tôn Long, rồi biết bao nhiêu sự việc khác nữa xảy ra khiến tình hình ngày càng lộn xộn. Điều đó là do võ lâm không có người đứng ra lãnh đạo, hướng dẫn để đưa vào quy củ, nề nếp. Vì thế lão phu mời các vị đến đây để bàn về việc đó. Phải có một người võ công thật cao siêu đứng ra tổ chức lại giới võ lâm để quy vào một mối, nếu không cứ tình trạng hiện nay thì…
Lão chưa nói dứt lời, Lý Long Vân đã nổi giận cắt ngang:
- Ai cho ngươi tự đứng ra chủ trương vấn đề này! Ngươi là bọn tà ma ngoại đạo, bọn ta đâu có thèm lý giải gì tới. Từ xưa đến nay, danh môn chính phái vẫn coi bọn ngươi là kẻ thù bất cộng đái thiên. Ngươi đừng có rườm lời nữa.
- Lý Chưởng môn ăn nói thật hồ đồ. Từ khi ta bước chân vào giang hồ đến nay chưa có ai dám ăn nói vô lễ với ta như thế đâu nhé. Ngươi hãy nghe ta nói tiếp đây… Các ngươi muốn toàn mạng sống thì hãy tôn xưng ta làm Minh chủ ngay bây giờ. Điều ấy thì cũng dễ dàng thôi, chỉ cần các vị mỗi người hãy tự nguyện uống một viên thuốc này. Nó chẳng gây phiền hà gì cho các vị đâu, chỉ có điều là hai tháng một lần phải uống tiếp một viên nữa, nếu không, hà… hà…
- Ngươi coi khinh bọn ta quá lắm, ý ngươi muốn bọn ta ra tay chăng?
“Các ngươi đã phụ lòng tốt của ta.” Lão già mỉm cười:
“Các ngươi đã bị trúng độc hết cả rồi đấy, chỉ trừ… chỉ trừ Viên Giác đại sư mà thôi.” Mấy lão già kinh hãi, ai nấy đều vận thử khí lực, thấy vẫn không có gì là lạ cả. Lý Long Vân trầm giọng nói:
- Ngươi đừng có dọa dẫm vô ích, bọn ta không sợ đâu.
- Thôi được, việc đó rồi ngươi sẽ thấy, nhưng ta vốn là người quang minh chính đại nên trước khi lên làm Minh chủ võ lâm, ta cũng muốn để các ngươi được thấy võ công của ta. Ở đây, võ công cao siêu nhất phải kể đến Viên Giác đại sư. Lão phu xin mời đại sư…
Lý Long Vân hiểu ngay ý của lão già. Lão muốn hạ Viên Giác đại sư để trấn áp quần hùng, bởi vì không ai ở đây có thể so sánh võ công với lão được.
Viên Giác đại sư từ nãy giờ không nói gì cả. Rõ ràng lão áo xanh muốn khống chế các chưởng môn ở đây phải làm theo ý lão. Nếu Viên Giác đại sư không thắng được lão già, hậu quả sẽ không sao lường được.
Viên Giác đại sư thấy trách nhiệm của lão quan trọng vô cùng. Việc này rất can hệ võ lâm các phái … Nghĩ như thế, Viên Giác bèn nói:
- Ta chấp nhận giao đấu với thí chủ. Nếu thí chủ bị thua thì sẽ tính sao đây?
- Đại sư quả là người chu đáo lo xa. Nếu lão phu bị thua, tất nhiên các vị có thể ra khỏi đây một cách dễ dàng. Hơn nữa, lão phu sẽ đưa cho thuốc giải nữa…
Lý Long Vân giật mình. Lão thầm vận khí một lần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




