watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:07 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3408 Lượt

xiềng bằng một sợi dây xích to bằng cổ tay. Thân hình bà lão ốm tong teo, chỉ duy có cặp mắt là sáng loang loáng có thần. Rải rác bên ngoài là những đống xương người trông thật ghê sợ. Vương Trí Nhân cúi mình thi lễ:

- Xin kính chào lão tiền bối, tại hạ là Vương Trí Nhân mạo muội vào đây, xin tiền bối lượng thứ.

Lão nói vậy vì biết rằng công lực bà lão này không phải tầm thường. Lão bà bà giương cặp mắt lên lên nhìn rồi cười sằng sặc:

- Có phải ngươi là đồng bọn với tên tiểu tử này chăng? Hay tên đó … sai ngươi xuống dò xét xem ta đã chết chưa?

- Quả gã kia quen với tại hạ thật, nhưng không có ác ý gì với bà bà.

- Thế không phải ngươi theo lệnh tên đó xuống dò xét ta hay sao?

- Tại hạ không hiểu bà bà định nói đến ai?

Rồi lão kể lại cho bà bà nghe tất cả sự việc trên mặt đất rồi vì sao lão lại tình cờ phát hiện ra hang động này. Nghe xong lão bà bà gật gù rồi nói:

- Trông khuôn mặt ngươi, ta biết là ngươi nói thật, hãy để ta giải khai huyệt đạo cho gã này đã.

Lão bà nói xong khẽ giơ một tay điểm nhẹ một cái. Đó là thủ pháp cách không điểm huyệt, một môn công phu thượng thừa. Trần Trung đang nằm in dưới đất bất giác động đậy tay chân rồi ngồi bật dậy, rồi cúi xuống tạ ơn. Lữ Gia hỏi:

- Xin tiền bối đừng giận, bọn tại hạ có điều thắc mắc …

- Hà hà … các ngươi muốn biết ta là ai phải không, đã bao giờ nghe nói đến Long Trì nữ hiệp chưa?

Hai người suýt kêu lên vì kinh ngạc. Lão bà đó không lẽ lại là người đã từng khét tiếng giang hồ năm xưa, võ công đứng hàng nhất nhì hồi đó …

- Bọn tại hạ có mắt như mù xin tiền bối lượng thứ.

- Không sao, các ngươi không biết ta là phải … Vì ta rất ít khi xuất hiện giang hồ, hơn nữa, mọi người đồn rằng ta đã chết từ lâu có phải không?

“Đúng vậy!” Vương Trí Nhân đáp:

“Võ công tiền bối thuộc loại quán thế, thiên hạ vô song mà làm sao lại bị như thế này?” – Đó là cả một câu chuyện dài, chính tên đó … tên đó đã xích ta ở đây.

- Tên đó là ai? Xin tiền bối nói ra chúng tôi sẽ quyết trả thù cho tiền bối.

- Võ công các ngươi còn kém xa hắn lắm. Ngay cả ta bây giờ cũng chưa chắc gì đã thắng nổi. Ta hết sức lo ngại cho võ lâm hiện nay… bởi vì…

bởi vì hắn đang có một âm mưu to lớn…

- Nhưng, thưa tiền bối, chỉ cần tiền bối chỉ rõ danh tánh, bọn tại hạ sẽ tụ họp quần hùng lại…

- Không được, bởi vì ta đã có một lời nguyền bởi vì kẻ đó, kẻ đó chính là đệ tử của ta.

“Ủa!” Hai lão đồng thanh kêu lên:

“Sao trên giang hồ đồn đại tiền bối không thâu nhận đệ tử nào cả.” – Đúng thế, nhưng ta đã phá lệ thâu nhận hai người. Một là gã… hai là một nữ nhân.

- Nhưng kẻ phản thầy đó phải bị trừng phạt. Tại sao tiền bố lại…

- Bởi vì trước khi thâu nạp, chính ta đã có lời nguyền không được tàn hại lẫn nhau. Hắn đã phản bội ta, thì hắn sẽ bị trừng phạt nhưng không phải ta sẽ làm việc đó, mà cũng không phải là sư muội của hắn… Ta đã bị tên đồ đệ của ta lừa cho uống một liều Độc Hồn Hương nên mới bị xiềng xích thế này.

- Tại hạ nghĩ rằng với công lực của tiền bối thì tại sao lại không phát hiện ra thứ thuộc kịch độc ấy.

- Nhà ngươi chưa rõ đấy thôi, đó là một thứ thuốc cực kỳ lợi hại, không mùi vị, màu sắc do Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền chế ra, cứ sáu tháng mà không có thuốc giải thì công lực sẽ dần dần mất hết, lúc ấy tuy không chết nhưng chỉ là phế nhân mà thôi.

Hai người vô cùng kinh hãi

hãi. Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền đã khét tiếng trên giang hồ về những môn thuốc cực độc. Bất cứ ai dù bị trúng phải độc chất gì, chỉ nhìn qua sắc diện là lão biết ngay. Tính tình lão rất cổ quái. Vừa cứu người lại vừa giết người. Lão hành động theo ý thích, hành tung lại rất kỳ bí nên ai cũng sợ lão.

- Thế tiền bối cũng không có thuốc giải sao?

- Với công lực của ta, ta có thể chịu được một thời gian gấp đôi như vậy. Gã đồ đệ của ta nghĩ rằng đốt Dương gia trang và xích ta dưới căn hầm này thì không có thức ăn ta cũng đủ chết. Nhưng hắn đâu có ngờ trong đường hầm này có một lỗ thông lên mặt đất chỉ bằng vừa một con khỉ chui lọt. Có một lần, vô tình một con khi đã rơi lọt xuống đây, ta đã huấn luyện được nó hàng ngày mang hoa quả cho ta… Cứ thế… Lão bà cười sằng sặc:

Gã đã đưa thêm cho ta một liều thuốc giải độc nữa!

Vương Trí Nhân trong lòng thấy rúng động. Lão bà này đã biết rõ kẻ đốt Dương gia trang, cũng là kẻ đã giết Dương Tôn Long và đó chính là đồ đệ của mụ. Hẳn là võ công của gã phải thật cao cường lắm, thiên hạ ít người địch nổi. Vương Trí Nhân hỏi:

- Thưa tiền bối vì sao hắn lại giết Dương đại gia.

- Đó là một âm mưu rất to lớn, thật đáng lo ngại cho giới võ lâm. Ta…

- Tiền bối không thể nói rõ hơn được sao?

- Tất cả chỉ là vì Liên Hoa bí lục để làm bá chủ thiên hạ. Chính ta cũng bị hại bởi lòng ham muốn cuốn bí lục ấy! Nhưng sẽ có kẻ thay ta rửa mối hận này.

- Thưa tiền bối, đó là ai vậy?

- Gã là Dương Tôn Bảo.

- Gã vẫn còn sống sao? Thưa tiền bối…

- Gã bị đưa xuống hầm rồi tên đệ tử của ta đã cho người lấp lại rồi phóng hỏa thiêu rụi Dương gia trang. Gã nghĩ rằng trước sau gì những người dưới hầm cũng phải chết. Không ngờ, lại còn một lối ra nữa.

- Thưa tiền bối, võ công của Dương Tôn Bảo làm sao địch nổi kẻ thù của gia gia y. Tiền bối có nói cho gã biết tên kẻ đó không?

- Ta không thể nói được điều đó, vì dù sao gã cũng là đệ tử của ta. Võ công của Dương Tôn Bảo còn xa lắm mới có thể nói đến chuyện trả thù. Trong thời gian chuyên luyện võ công gã cũng đủ thời gian phăng ra đầu mối. Ta sẽ chỉ điểm cho gã một người may ra có khả năng đối đầu kẻ thù của y ngày nay.

Bà bà hú lên một tiếng dài, thanh âm vang lên thật chói tai. Từ phía xa, còn có một con đường hầm nữa, một gã thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi chạy ra.

Thiếu niên có khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú. Gã chạy đến trước mặt lão bà bà quỳ xuống nói:

- Vãn bối là Dương Tôn Bảo xin trình diện lão bà. Chẳng hay tiền bối có điều chi căn dặn.

- Thật là may mắn cho ngươi. Hôm nay ngươi sẽ thoát ra khỏi đây. Ngươi chớ có băn khoăn gì về ta nữa. Mục đích của ngươi là làm sao trả được mối thù cho phụ thân. Ngươi hãy cầm lấy vật này.

Lão bà nói rồi trao cho Dương Tôn Bảo một cái lệnh bài đã bị gãy một nửa.

- Ráng đi tìm người đó. Nhìn thấy tin vật này, lão ta sẽ truyền thụ võ công cho ngươi.

Ngươi khỏi lo gì nữa.

- Thưa tiền bối. Tiểu nhân còn có nhiều điều chưa được rõ. Trước khi ra đi muốn tiền bối chỉ điểm cho.

- Ta không thể nói được gì nhiều. Ngươi đừng gạn hỏi ta làm chi. Rất tiếc ta cũng không thể truyền thụ võ công cho ngươi được. Sứ mạng của người thật nặng nề, phải cố gắng lắm mới được.

Lão bà nói xong nhắm mắt lại rồi phẩy tay nói:

- Thôi, các ngươi đi đi, ta trông cậy các ngươi quan tâm đến gã tiểu tử này một chút.

Biết không gặng hỏi thêm được điều gì nữa, cả bốn người cúi đầu lạy từ biệt quay trở ra.

Họ lần mò theo lối cũ. Dương Tôn Bảo nói:

- Đường này không lên được. Vãn bối đã thử rồi.

- Sao lại không lên được, vô lý. Bọn ta vừa mới xuống đây mà.

- Xuống thì được nhưng lên thì rất khó vì không hiểu cơ quan mở cửa giấu ở đâu.

Vương Trí Nhân lo sợ, quả thật đó là điều lão không nghĩ tới. Lão nhớ lại lúc bước xuống hầm pho tượng ở trên tự động xoay lại đóng kín như cũ. Nếu như không tìm cách mở được thì… có lẽ mấy người sẽ bị chôn vùi ở dưới đường hầm này. Lão hỏi Dương Tôn Bảo:

- Nhà ngươi có biết võ công không?

- Tiểu bối chỉ biết sơ sơ thôi. Hồi nhỏ mẫu thân có chỉ điểm nhưng cũng chỉ là những thế võ đơn giản của Dương Gia Quyền thôi.

- Thế phụ thân ngươi không truyền thụ cho ngươi sao?

- Không. Phụ thân tiểu bối không muốn cho tiểu bối luyện võ. Thân mẫu phải dạy lén đấy.

- Thật là lạ lùng. Một người như Dương lão nhân gia lại để con mình hèn kém thế sao?

Vương Trí Nhân lẩm bẩm. Bốn người đã tới lối lên xuống của căn hầm. Vương Trí Nhân thử vận nội lực đẩy nắp hầm lên nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Lão toát mồ hồi cũng Lữ Gia và Trần Trung hợp sức phóng chưởng. “Bình” một cái, chưởng lực của ba người mạnh mẽ khiến bụi bay mù mịt song nắp hầm vẫn trơ như cũ. Lão định tiếp tục thì bỗng nghe thấy bên trên có tiếng người nói.

Hình như có khoảng bảy tám người gì đó. Lão giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng rồi áp sát tai lên trần lắng nghe. Có tiếng một đại hán nói:

- Tam đệ này, Giáo chủ dặn là phải lục soát ngôi miếu này thật kỹ lưỡng sau đó phá hủy hoàn toàn.

- Tiểu đệ thắc mắc không hiểu làm như vậy để làm gì nhỉ? Tòa cổ miếu này trông đã hoang phế, từ lâu không có người đặt chân tới, mình phá đi e rằng…

- Lệnh là lệnh, tụi mình chỉ biết có thi hành, tam đệ đừng có nói lôi thôi, tai có vách đến tai Giáo chủ thì không toàn mạng đâu. Mà này… hình như ta thấy có vết chân người…

Lão nghe thấy nhiều tiếng xì xào nhưng khẽ quá không nghe rõ chúng nói gì. Im lặng một hồi lâu, có tiếng ồm ôm của một tên

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT