watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:07 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3414 Lượt

đạt đến mức thượng thừa, phải hợp sức trừ diệt lão ngay mới kịp…

- Ngay bây giờ, người có đủ sức hơn được lão cũng đã còn khó. Rắc rối nhất là không biết lão đích thực là ai…

Lúc ấy Dương Tôn Bảo đã tắm giặt sạch sẽ bước ra. Nhìn vẻ khôi ngô tuấn tú của hắn, Mỹ Hoa Nương cũng phải ngạc nhiên:

- Đó, có phải vậy trông ngươi khác hẳn không? Nhưng ta thấy hình như gốc gác của ngươi không phải tầm thường.

Dương Tôn Bảo từ khi thấy thiếu phụ đấu chưởng với lão già áo đen, gã vô cùng kính phục. Việc tìm Vương Song lão nhân gia chưa biết đến bao giờ, nhưng gã nghĩ nếu bà này chịu nhận gã làm đệ tử, gã xin theo ngay. Quyết định như vậy rồi gã nói với Mỹ Hoa Nương.

- Vãn bối võ công kém cỏi thù nhà lại nặng, không biết chỗ nào để tìm thầy học võ, xin phu nhân chỉ điểm cho.

- Võ công trong thiên hạ thiếu gì người tài giỏi, ta biết bảo ngươi theo ai bây giờ…

- Vãn bối được một người chỉ điểm là tìm Vương lão tiền bối.

- Ngươi định nói tới Đại Ma Tinh Vương Song đó chăng?

- Dạ phải. Phu nhân cũng biết…

Mỹ Hoa Nương cười lớn.

- Tại sao ta lại không biết, bởi vì đó chính là… phụ thân ta. Nhưng ta nói cho ngươi biết, người đã mất tích từ lâu rồi, hơn nữa, nếu còn sống chưa chắc đã chịu truyền thụ võ công cho ngươi đâu. Tính tình lão nhân gia rất cổ quái, đến ta cũng còn…

Thấy vẻ thất vọng của Dương Tôn Bảo, Lan Nhi nói:

- Má má, hay má má thâu nhận gã làm đệ tử đi.

- Mi biết gì, con nít, ta… ta không thâu nhận đồ đệ.

- Nhà ngươi, nhà ngươi lạy mẫu thân ta đi, mau lên.

Dương Tôn Bảo dập đầu xuống đất binh binh mấy cái. Mỹ Hoa Nương vẫn lắc đầu:

- Ta đã bảo không là không, mi hãy đi tìm Vương lão tiền bối của ngươi.

Dương Tôn Bảo vốn tính cương cường. Gã thấy đã cúi đầu lạy Mỹ Hoa Nương mấy cái mà vẫn không ăn thua. Gã tức giận nói:

- Tại hạ từ thuở bé chưa bao giờ phải lạy xin ai cái gì bao giờ, nay vì thù nhà chưa trả được mới phải quỵ lụy phu nhân. Phu nhân không thu nhận thì thôi, tại hạ xin cáo từ.

Gã nói xong quay ngoắt người bỏ đi. Thường Ngộ Xuân gọi lớn:

- Tiểu tử, ta… ta sẽ đưa ngươi đi tìm Vương tiền bối…

Thấy gã mắt đỏ hoe nhưng tính tình lại thẳng thắn. Mỹ Hoa Nương thương hại bảo gã.

- Thôi được, nhà ngươi lại đây, ta… ta thâu nhận mi.

Dương Tôn Bảo mắt sáng lên gã bảo Thường Ngộ Xuân:

- Đa tạ đai ca đã có hảo ý, xin có ngày tiểu đệ được báo đáp.

Thường Ngộ Xuân mỉm cười nói:

- Đừng xưng hô với ta những lời như vậy nghe khách sáo quá, sau này nhất định chúng ta sẽ gặp lại.

Gã cúi đầu chào Mỹ Hoa Nương rồi phóng mình mất dạng.
Chương 2: Đôi Bạn Chia Tay

Thùng! Thùng! Thùng! Những tiếng trống vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai trên chùa Thiếu Lâm. Bên ngoài hai cánh cổng chùa vẫn đóng im ỉm dường như tiếng động không đủ làm các nhà sư thức giấc. Lại một hồi trống nữa, rồi tiếng đập cửa thình thình. Chừng như không chịu nổi những âm thanh vang dội đó, cánh cửa chùa từ từ hé mở, một nhà sư ló đầu ra. Bên ngoài là một lão già cao lêu nghêu, chân tay gân guốc, đặc biệt là huyệt Thái Dương nhô cao chứng tỏ nội công lão vô cùng thâm hậu. Lão chỉ còn có một mắt, mắt còn lại thật to và sáng quắc trông dữ tợn. Nhà sư bước ra khỏi cổng chùa, hai tay chắp trước ngực, miệng khẽ nói:

- A di đà phật! Thí chủ từ đâu đến đây mà làm ầm ĩ lên như vậy?

- Chùa chiền gì mà lạ vậy! Cửa Phật lúc nào cũng phải mở rộng đón khách thập phương chứ?

- Thí chủ đừng nóng giận thế, hôm nay, trong chùa có việc … nên …

- Nếu thế thì ta tạm bỏ qua cho, ngươi vào bảo với Không Minh đại sư ra đây, có người cần gặp.

“Không được.” Nhà sư trầm giọng nói:

“Không Minh đại sư hôm nay không tiếp khách …” Lão già tức giận quát vang:

- Tại sao lại không tiếp, mấy cái lão trọc này rườm rà quá, ngươi không gọi mấy lão ra đây thì chớ trách ta vô tình đấy nhé.

“Thí chủ hãy bình tĩnh đã nào!” Nhà sư vẫn giữ giọng nhỏ nhẹ:

“Đây là chùa Thiếu Lâm, là nơi tôn nghiêm, thí chủ nên biết điều một chút.” – Ha! Ha! Ta lại phải nghe một lão trọc dạy dỗ hay sao? Ngươi hãy coi đây.

Lão già nói rồi vung tay phóng một chưởng vào hòn đá trước cổng chùa dùng làm chỗ ngồi. “Bình” một tiếng, hòn đá bể làm đôi. Lão ra oai xong, bảo nhà sư:

- Ta nói một lần nữa, nếu ngươi không vào báo, ta sẽ phá tan ngôi chùa này cho coi.

Nhà sư sợ hãi thụt đầu vào, lát sau bảy, tám nhà sư bước ra, đi đầu

là một người nhỏ thó, cổ đeo một chuỗi tràng hạt lớn.

- Bần tăng là Không Minh đây, xin được hỏi, bần tăng có vinh hạnh được tiếp chuyện ai vậy!

- Hà hà! Đến ta mà các người không biết thì quả là thiếu sót. Ta là Độc Nhãn Hồng Thừa Nghiệp, Giáo chủ Hồng Môn Bang!

- Bần tăng xin kính chào Hồng Giáo chủ. Chẳng hay Giáo chủ có việc gì cần kíp lại đến thăm chùa vào sớm mai như vậy, chẳng biết là tin lành hay tin dữ đây?

- Lành hay dữ thì các người phải biết chứ! Nhân nào quả ấy, mà lão phu đến để hỏi tội các ngươi đây.

Không Minh đại sư dướn cặp lông mày bạc lên tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên.

- Hỏi tội bản chùa? Tội gì vậy?

“Đúng là một bậc cao tăng đức độ.” Hồng Thừa Nghiệp nói giọng mỉa mai:

“Đã giết người mà miệng vẫn còn từ bi.” “Nhà ngươi không được vô lễ thế.” Một nhà sư mặc áo vàng đứng cạnh Không Minh đại sư nổi nóng:

“Không Minh đại sư là bậc đại đức …” “Đại đức hay đại ác?” Hồng Giáo chủ vặn lại:

“Ta nói để các người rõ tại sao các người lại vô cớ giết cả chục mạng người của bổn bang …” – Thí chủ lầm rồi, từ xưa đến nay, bổn tự chưa hề có ai xuống núi làm điều ác bao giờ …

- Chính mắt ta trông thấy còn lầm làm sao được. Các người không đưa những kẻ đó ra đây thì có … chuyện đấy.

Không Minh đại sư ngẫm nghĩ một lát rồi bảo Không Trí:

- Ngươi vào gọi tất cả ra đây.

Không Trí lộ vẻ tức giận ra mặt. Làm như vậy thì còn gì là thể diện chùa Thiếu Lâm nữa, ngôi sao Bắc Đẩu của võ học trong thiên hạ. Nghĩ như vậy, song lão vẫn chấp hành mệnh lệnh của phương trượng. Một lát sau, mấy chục nhà sư từ trong chùa chạy ra. Không Minh điềm tĩnh bảo Hồng Thừa Nghiệp.

- Xin mời thí chủ xem có ai trong số này là thủ phạm không?

Hồng Thừa Nghiệp đảo quanh một vòng nhìn từng người rồi lắc đầu:

- Không có ai cả, các vị còn giấu người nào không?

- Chúng ta không phải khai báo cho ai. Thế này đã là quá quắt lắm rồi!

“Hãy khoan.” Không Minh đại sư ngăn lại rồi ôn tồn nói:

“Quả thật, bản tự chỉ chừng này người. Chúng ta là những vị tu hành không biết nói dối. Tất còn … còn một vị nữa …” – Sao Phương trượng không bảo gã ra đây?

Hồng Thừa Nghiệp nói giọng xấc xược.

- Vị đó … vị đó không ra được vì đang phải giữ Tàng Kinh Các, mà từ trước đến nay vị đó chưa hề bao giờ bước ra khỏi chùa.

“Ta không tin.” Hồng Thừa Nghiệp nói:

“Nếu chính đáng tại sao đại sư không cho ta gặp.” Lúc này, trông nét mặt mấy nhà sư đã lộ v

vẻ tức giận vô cùng. Chỉ cần Không Minh đại sư cho phép là một cuộc ác đấu sẽ xảy ra ngay lập tức. Không Minh đại sư nói:

- Thí chủ đã làm quá sức nhẫn nại của bần tăng rồi đấy, nếu …

- Đại sư muốn động thủ với ta chăng? Nghe nói Kim Cương Chỉ của bổn tự lợi hại lắm, lão phu cũng chưa được thưởng thức bao giờ.

Không Trí toan bước ra thì Không Minh đại sư đã ngăn lại:

- Thôi được, sát phạt là điều cấm kỵ nhất của bổn tự. Ngươi hãy vào gọi Giác Hải ra đây cho thí chủ được vui lòng.

Không Trí hậm hực lui vào. Một hòa thượng bước ra cúi đầu chào phương trượng rồi nói:

- Phương trượng có điều chi chăng, bần tăng đang …

Hồng Thừa Nghiệp lại đến trước mặt Giác Hải, lão ngó nghiêng một lúc lâu rồi lại lắc đầu:

- Người này … người này cũng không phải nốt. Xin hỏi đại sư một lần nữa, trong chùa còn ai nữa không?

- Quả thật, không còn ai cả. Không Minh chậm rãi đáp.

- Thật là vô lý. Nhất định là trong chùa phải còn người. Lão phu xin phép được vào lục soát trong chùa. Nếu quả thật không còn ai trong đó, lão phu xin cúi đầu tạ tội trước đại sư!

Không Minh nhìn lão rồi cười nhạt:

- Bần tăng đã làm theo mọi yêu cầu của thí chủ rồi đó. Còn điều cuối cùng dứt khoát không thể chiều lòng thí chủ được.

“Vậy cũng như không.” Hồng Thừa Nghiệp nói:

“Các vị còn giấu người ở trong, làm sao ta biết được.” “Ngươi biết hay không thì mặc kệ ngươi.” Không Trí nổi giận nói:

“Ngươi muốn tính sao cũng được.” – Đại sư định cậy đông uy hiếp ta chăng?

Lão vỗ tay một cái, từ phía chân núi ào ào chạy lên mấy chục cao thủ, tay đao tay kiếm trông sát khí đằng đằng. Hồng Thừa Nghiệp nói:

- Lão phu không muốn gây sự với quý tự đâu, nhưng nếu không làm rõ được việc này, các đệ tử bổn môn nhất định không chịu. Vậy đại sư cho phép một mình lão phu vào chùa lục soát thôi. Nếu không thì thật khó tránh được một trường huyết chiến đấy!

“Bần tăng đã nói

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT