|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đây rồi lại phải đi ngay.
Lý Phụng Kiệt thăm hỏi:
- Thương thế của bằng hữu huynh thế nào?
Tiểu Nhạn nói:
- Sắp lành hẳn rồi. Thần dược của Thái Vô thần sư quả thật linh diệu. Tại hạ định lên núi đa tạ lão sư, còn chuyện đánh nhau đừng nhắc đến nữa mà cùng kết thâm giao.
Lý Phụng Kiệt tán đồng:
- Giang huynh thực là người sảng khoái. Được! Chúng ta cùng nhau lên Bạch Tùng tự. Việc hôm đó coi như không có gì. Giang huynh, đệ còn một việc muốn nói với huynh. Ở đây, đệ có bằng hữu tên Hồ Nhị Chính. Khi huynh đi, đệ đã dọn vào nhà hắn trú ngụ. Trong thôn của hắn có một nhà họ Trần, nhưng chỉ có một mẫu thân và một nữ tử nghèo khó. Nữ tử này huynh đoán xem là ai?
Tiểu Nhạn cười lắc đầu:
- Tại hạ không đoán ra đâu.
Phụng Kiệt:
- Là thiếu nữ mà chúng ta đã cứu trên núi đó. Mẫu thân nàng nhất định muốn gả nàng cho đệ. Đệ nghĩ mình đã phiêu bạt nhiều năm rồi, giờ cũng đã trên hai mươi nên cưới thê tử là thỏa đáng.
Tiểu Nhạn cười nói:
- Vậy tại hạ xin có lời chúc mừng huynh. Giờ tại hạ phải vào thành tìm khách điếm trú tạm rồi tại hạ sẽ đến tìm huynh và đại tẩu.
Dứt lời, chàng ôm quyền muốn đi, Phụng Kiệt vội ngăn lại, nói:
- Giang huynh, huynh còn chưa nghe hết. Đệ tuy đính ước rồi nhưng đến ngày tám mới làm lễ. Từ đây đến đó, bất luận thế nào huynh cũng phải đến uống chúc mừng rồi mới được đi. Hiện giờ, tiểu đệ đã cất thêm hai gian nhà cỏ ở nhà Hồ Nhị Chính, có hắn giúp đỡ nấu nướng cơm rượu. Đệ đã chuẩn bị rượu ngon đón huynh rồi. Hôm nay trời mưa, chính là Tế vũ hoàng hôn tuế đáo môn, huống hồ huynh là một giang hồ hiệp khách, nhất định phải đến tệ xá của đệ nghỉ ngơi, uống rượu mà đàm đạo. Đêm nay, huynh quyết phải lưu lại đây. Giang huynh thấy thế nào?
Tiểu Nhạn nói:
- Tại hạ đến đây chỉ định vui chơi cùng huynh nửa ngày. Ngày mai thì phải đi rồi vì tại hạ có việc gấp bên mình.
Phụng Kiệt:
- Bất luận huynh đi lúc nào thì bây giờ cũng phải đến nhà đệ.
Tiểu Nhạn thấy y phục của Phụng Kiệt đã ướt sũng nên chàng cười cười đi theo hắn. Hai con ngựa sánh bước đi vào trong tiểu thôn mờ mịt bởi làn mưa.
Đến trước nhà Hồ Nhị Chính, Phụng Kiệt xuống ngựa mở cổng rồi dắt hai con tuấn mã vào sân, cột vào gốc cây. Tiểu Nhạn cầm hành lý cùng theo Phụng Kiệt vào gian nhà cỏ mới cất, cởi y phục ướt ra mà mang đến gần bếp lửa.
Bên trong nhà có một cái bàn và hai cái ghế. Phụng Kiệt mời Tiểu Nhạn ngồi xuống. Người giúp việc đem rượu đến cũng không có chung rượu, chỉ có một cái bát, hai người luân lưu mà uống, đồ nhắm cũng chỉ là mấy quả dưa muối.
Phụng Kiệt phân trần:
- Vì đệ không ngờ hôm nay huynh đến nên không có chuẩn bị thức ăn. Một chốc, đệ sẽ bảo người nhà lên trấn mua thêm rượu và thức ăn, để làm tiệc tẩy trần.
Tiểu Nhạn nói:
- Như vậy cũng đã tốt rồi. Năm xưa tại hạ xông pha giang hồ từng uống rượu nhưng không hôm nào vui vẻ như hôm nay.
Phụng Kiệt hỏi:
- Giang huynh! Gia trung huynh ở đâu?
Tiểu Nhạn đáp:
- Thiêm Nam, Trấn Ba.
Phụng Kiệt nghe nói biến sắc nhưng lại bình tĩnh, cười nhạt nói:
- Ra huynh là đồng hương với Bào Côn Lôn?
Tiểu Nhạn thình lình nổi giận, đấm xuống bàn một cái, bàn cơ hồ vỡ ra, rượu trong bát chấn động văng tung tóe, phẫn hận nói.
- Đừng nhắc đến lão.
Phụng Kiệt càng kinh ngạc. Tiểu Nhạn nốc một hơi rượu, thở dài nói:
- Lý huynh, huynh chưa rõ, tại hạ ở Giang Nam, mười năm dùi mài luyện võ, mới hạ sơn hai tháng. Tuy đánh với Long Nhị, Lưu Khuông, Lỗ Bá Hùng, Lưu Thanh Khuông ở Hà Nam đã có chút tiếng tăm nhưng còn nhiều người chưa biết ta, nhưng nếu huynh đến Trấn Ba hoặc Xuyên Bắc Lang Trung phủ hỏi xem thì mười năm trước tại hạ đã nổi danh rồi. Lúc đó, tại hạ chỉ mới mười bốn, mười năm tuổi nhưng đã dùng đao đả thương huynh đệ họ Long.
Phụng Kiệt thừa thế hỏi tiếp:
- Giang huynh có thù với Côn Lôn phái sao?
Tiểu Nhạn thở dài. Rượu vào thì lời ra, chàng đem thù hận mười mấy năm trước ra kể lại cho Phụng Kiệt nghe qua, rồi nói:
- Tại hạ hận mình không chắp được cánh mà bay về Trấn Ba để báo thù. Lẽ ra tại hạ phải từ Tín Dương châu đi vào Thiên Nam nhưng tại hạ đi vòng một chuyến nhằm muốn tạo chút danh tiếng cho Bào Chấn Phi biết ta đang muốn tìm lão để chiêu tập môn đồ tìm cách chống lại ta. Lúc đó tại hạ có thể cùng lượt đấu với đồ tử, đồ tôn của lão bằng không thiên hạ cho rằng tại hạ ức hiếp lão già Bào Chấn Phi.
Lý Phụng Kiệt hiểu được lai lịch của Tiểu Nhạn hắn càng ngạc nhiên thêm bái phục. Hắn cởi áo chỉ vết thương bên sườn phải ra rồi nói:
- Huynh xem đây, vết thương này vừa lành. Tháng trước tiểu đệ ở Tây An đã độc đấu với bọn Côn Lôn phái, đả thương sáu, bảy tên trong bọn chúng. Tuy chưa gặp Bào Côn
Lôn nhưng bọn Chí Cường, Chí Trung võ nghệ toàn thấp kém. Chỉ có một người, chúng ta cần lưu ý đó là Kỷ Quảng Kiệt tôn tử của Long Môn Hiệp. Ở Đăng Môn hắn đã liên thủ với một nữ lang thuộc Côn Lôn phái vây đánh tiểu đệ. Vết thương này do bảo kiếm của Kỷ Quảng Kiệt đâm đó.
Tiểu Nhạn nghe, lòng kinh dị. Chàng không hỏi về Kỷ Quảng Kiệt mà hỏi thăm về nữ lang kia:
- Nữ tử của Côn Lôn phái họ tên gì?
Phụng Kiệt lắc đầu:
- Đệ không biết! Có lẽ là nữ nhi của môn đồ trong Côn Lôn phái. Đao pháp hơn hẳn bọn Chí Cường, Chí Trung.
Tiểu Nhạn thăm dò:
- Vóc dáng nàng thế nào? Niên kỷ nàng ta khoảng bao nhiêu?
Phụng Kiệt đáp:
- Nàng ta ước khoảng hai mươi, dung mạo thật mỹ miều, diễm lệ. Đệ vì không muốn giao thủ với nữ tử nên đã cố tránh nàng nên cũng không rõ ràng lắm.
Tiểu Nhạn nghĩ thầm:
“Nhất định đây là Bào A Loan rồi”.
Tiểu Nhạn lòng buồn bã nên càng thở vắn than dài, rồi hớp mấy ngụm rượu.
Lúc này, mưa rơi càng lúc càng nặng hạt. Phụng Kiệt bảo người làm đội mưa ra trấn mua rượu thịt thêm.
Hắn lại rót rượu vào bát, hai người vừa uống vừa đàm đạo. Tiểu Nhạn nói:
- Dù mai trời còn mưa, tại hạ cũng nhất định lên đường.
Phụng Kiệt nói:
- Giang huynh gấp đi báo phụ thù, đệ cũng biết khó giữ được huynh. Đệ cũng muốn tìm Kỷ Quảng Kiệt để trả thù kiếm này. Đệ định ngày mai sẽ đồng hành cùng huynh.
Tiểu Nhạn khoát tay, nói:
- Không nên! Huynh đang sắp có hỷ sự đâu thể theo tại hạ. Hơn nữa, tại hạ vốn là kẻ cao ngạo quyết không để người khác giúp đỡ. Huynh muốn tìm Kỷ Quảng Kiệt cũng phải chờ tại hạ giải quyết việc của mình xong đã. Vả chăng nếu thắng được Kỷ Quảng Kiệt, thì đồng đạo võ lâm cũng sẽ chê cười.
Phụng Kiệt trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Ngày mai nếu trời tạnh mưa. Giang huynh cứ đi bằng như mưa vẫn chưa tạnh huynh hãy lưu lại thêm một ngày hầu chúng ta trút cạn tâm tư cùng nhau, được không?
Tiểu Nhạn gật đầu.
Lúc này, trời đã xế chiều.
Hai người vừa kể chuyện giang hồ, vừa đàm luận võ nghệ. Thoáng chốt bát rượu đầy đã uống cạn.
Phụng Kiệt còn muốn châm rượu thêm, Tiểu Nhạn khoát tay nói:
- Chúng ta hãy ngừng ở đây. Tối uống tiếp.
Phụng Kiệt ra khỏi phòng vào nhà Hồ Nhị Chính, thì thấy trong phòng có một lão bà đang nằm trên giường say ngủ. Hồ Nhị Chính không có ở nhà.
Nhìn gánh củi của hắn còn để đó, Phụng Kiệt thầm nghĩ:
“Trời đang mưa to gió lớn thế này, Nhị Chính đi đâu đến giờ chưa thấy về”.
Phụng Kiệt trở về phòng của mình thấy Tiểu Nhạn nằm trên giường, tay cầm tập thơ của mình xem.
Phụng Kiệt hỏi:
- Giang huynh chắc cũng giỏi làm thơ?
Tiểu Nhạn lắc đầu nói:
- Không biết! Tại hạ vốn một chữ cũng không biết. Từ ngày bái sư phụ, người rất giỏi văn chương nên có dạy tại hạ đọc sách nên có biết chút ít nhưng thực còn kém xa Lý huynh. Tại hạ biết một số chữ đi lại trên giang hồ cũng đủ.
Nói đến đây, chàng bất giác nhớ đến chuyện cũ ở Lang Trung, nên nói:
- Người không biết chữ thật khổ. Ngày còn ở Lang Trung chỉ vì hai phong thư mà tại hạ bị Lang Trung Hiệp nghi ngờ là gian tế.
Lý Phụng Kiệt đã nghe đại danh của Lang Trung Hiệp. Tiểu Nhạn lại kể đến những chuyện lúc còn ở nhà Lang Trung Hiệp.
Phụng Kiệt nghe Lang Trung Hiệp từng bại trong tay của Bào Chấn Phi, hắn nghĩ võ nghệ của Bào lão tất phải cao thâm hơn đồ đệ rất nhiều. Năm nay, tuy lão tuổi hạc đã cao nhưng không dễ khinh thường. Tiểu Nhạn tuy tài nghệ tuyệt luân, tuổi trẻ cường tráng nhưng chàng ta có địch nổi Bào lão hay không còn là nghi vấn.
Hai người nằm trên giường đối mặt nhau mà trò chuyện. Càng trò chuyện càng cao hứng.
Chợt cửa phòng bật mở. Làn mưa lạnh thổi tạt vào. Phụng Kiệt đứng dậy nhìn ra người làm đã trở về. Tay hắn tuy cầm dù nhưng toàn thân đã sũng nước mưa như con vịt nước.
Hắn đặt một con cá to còn sống mua trên trấn cùng rượu thịt lên bàn. Mặt mày tái mét hồi lâu mới run rẩy nói:
- Hồ Nhị Chính gặp họa rồi. Trên trấn hắn đã bị người ta đánh chết.
Phụng Kiệt kinh hoảng hỏi:
- Tại sao?
Tiểu Nhạn cũng ngồi bật dậy thì người làm đã kể:
- Trời mưa, Hồ Nhị Chính không lên núi, hắn vào trấn tìm việc làm. Làm việc xong có ít tiền, hắn gặp tên Vưu Thốc Tử của Hách gia trang kéo đến tiểu phố đánh bạc. Nhị Chính thua sạch hết bạc này nên hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




